Sau khi nhận cú điện thoại báo tin từ Giang “tổng đài” về cái chết đột ngột của người yêu là Hải “khùng” – Linh như người mất hồn, cô lảo đảo đi lên tầng 3 nơi mình làm việc, cố gắng không để cho cảm xúc tuôn ra giữa văn phòng nơi ngày ngày những con mắt vẫn dõi theo cô đầy ngưỡng mộ.
Linh 26 tuổi – con gái một gia đình quyền quý, thông minh, xinh đẹp, là designer chính thức của tập đoàn thời trang Humez và được biết đến với biệt danh nữ hoàng băng giá – Khi mà bao nhiêu năm qua đã có biết bao chàng trai theo đuổi, xin chết chỉ để mong nhận được ở cô một lời đồng ý, nhưng tất cả đều chẳng một ai làm rung động được trái tim đầy kiêu hãnh của Linh.
Vậy mà Hải “khùng” – một chàng trai tỉnh lẻ, trong tay chẳng có gì lại làm được điều này ! với một câu chuyện vô cùng đặc biệt xảy ra cách đây 4 năm…
Cố gắng bước những bước cuối cùng vào phòng thiết kế, Linh kéo rèm lại, khóa chặt cửa…rồi ngồi bệt xuống đất…và khóc…Cái điều mà cô lo sợ nhất cuối cùng cũng đã xảy ra, cô đã mất Hải – mất người đàn ông mà cô yêu thương nhất, người đã hứa sẽ vì cô mà từ bỏ mọi ân oán giang hồ, sẽ trở về cuộc sống của một người bình thường, sẽ cùng cô vượt qua mọi khó khăn để có thể đến được với nhau…vậy mà, rút cuộc…Hải đã không làm được những gì mình hứa…
Dòng cảm xúc cứ thế trôi qua theo những ký ức ngọt ngào nhất của Linh, nhưng bây giờ không phải là lúc để ngồi đây và khóc, cô cần phải bắt xe và về thật sớm để được nhìn mặt Hải lần cuối, lấy tay gạt nước mắt, Linh ngó đồng hồ, lúc này đã là 9 giờ sáng, cô lẩm nhẩm…còn 6 tiếng nữa sẽ đến giờ đưa tang….
Nhà kho xưởng sản xuất đá, khu Gia Định
Huy “long” rút vội con dao đẫm máu, lùi lại về phía sau, hắn không ngờ Duy “báo” lại có thể xuất hiện một cách đột ngột và bất ngờ đến như vậy, phút ban đầu sợ hãi trôi qua, bây giờ hắn đã có thể lên giọng :
- Tao cứ nghĩ khi tao dẫn bọn đàn em đến đây, nhân vật chính của ngày hôm nay sẽ là tao – không ngờ mày lại có cách để chơi trội hơn rất nhiều..
Duy “báo” không trả lời, sừng sững bước tới bên cạnh Tuấn “béo” – một tay ôm đầu, tay kia dùng sức để nâng gã đàn em dậy, thế nhưng những vết chém rất sâu và hiểm của Huy “long” đã khiến máu ra quá nhiều, nhất là cú đâm chí mạng của hắn khiến cho Tuấn “béo” không còn đủ sức để gượng đi.
Dồn chút sức lực cuối cùng, Tuấn đưa tay túm lấy cổ tay của Duy “báo”, giọng nói lạc đi:
- Anh… Duy…. không kịp nữa.. đâu !!
- Đừng nghĩ bậy, yên tâm đi chú sẽ không sao đâu ! Duy “báo” xé chiếc áo đang mặc, trùm kín vết thương nặng nhất trên người của Tuấn “béo”, đôi bàn tay vẫn cố gắng để nhấc gã lên. Nhưng có lẽ mọi chuyện đã muộn…Tất cả những lời cuối cùng mà Duy được nghe từ gã đàn em thân thiết chỉ còn lại 5 chữ…
- Hãy…tha…lỗi…cho..em !!!!
Nói xong câu nói đó Tuấn “béo” bắt đầu ho sặc sụa…những cơn ho càng lúc càng mạnh hơn và kéo theo đó là máu từ miệng bắt đầu phun ra ! Tuấn nấc thêm vài lần nữa rồi buông thõng tay ! cú đâm của Huy “Long” quá sâu và hiểm khiến máu tràn dịch phổi, như vậy chỉ không đầy 24 giờ đồng hồ thế nhưng thêm một lần nữa Duy “báo” lại phải chứng kiến cái chết của một người anh em…
Nhẹ nhàng đặt đầu của Tuấn “béo” xuống đất, Duy “báo” đưa tay vuốt mắt đàn em lần cuối, vẫn giữ vẻ bình tĩnh của 1 đại ca giang hồ, gã đưa mắt về hướng cửa chính khẽ nhắc Cu tú và Hoàng “xì” :
- 2 đứa mang thằng Nam với Tâm lên bệnh viện trước cho anh, kêu người bảo vệ chúng nó nghiêm ngặt vào, chuyện ở đây để anh với Trung “quay” giải quyết, đi nhanh đi !!
Cu tú ngơ ngác : Sao lại bắt em đi ? Em muốn ở lại để giải quyết thằng chó Huy “long” này…
- Anh bảo chú đi, thì chú cứ đi, có còn coi anh là đại ca nữa hay không ? Duy “báo” đứng bật dậy, tiếng hét gầm vang cả khu nhà, bọn đàn em Huy “long” nuốt nước bọt vào trong, chưa đánh nhưng đứa nào đứa nấy đã tỏ vẻ sợ hãi…
Nghe thấy những lời của đàn anh, Cu tú cắn chặt môi, quay ra đỡ Nam và Tâm ra bên ngoài, không quên dặn dò :
- Anh Duy ! Cẩn thận đấy, nó là thằng không thể dung tha được đâu…
Khi bọn đàn em đi khuất, trong nhà kho lúc này chỉ còn lại những nhân vật sau đây Duy “báo” và Trung “quay” cùng Huy “long” và 4 tên đàn em của hắn, nếu tính cả kẻ đã chết là Tuấn “béo” nữa, tất cả còn lại 8 người.
- Nó chỉ là 1 thằng phản bội, tao đã thay mày giải quyết nó, đáng lẽ ra mày nên cảm ơn tao mới đúng…Huy “long” lên tiếng…
Ném 1 con kiếm sang cho Trung “quay”, Duy “báo” mở lời trước :
- Những ai không liên quan đến chuyện này, tao cho phép ra ngoài !!
Bọn đàn em Huy “long” nhìn nhau, rồi nhìn về phía đại ca của chúng, Huy long ngó sang hai bên, mắt long lên sòng sọc :
- Chúng mày nhìn cái gì, bọn ta có tới 5 người chúng nó chỉ có 2, chúng mày sợ à ?? xông lên đi…
Nhưng có lẽ đến thời điểm này thì những lời nói của Huy “long” đã chẳng còn tác dụng, trước mặt chúng lúc này không còn là 2 gã thanh niên máu chiến Nam “lùn” và Tâm “ma xó” nữa mà thay vào đó là kẻ đứng đầu nhóm Báo đen và sát thủ một thời Trung “quay”, hơn nữa Duy “báo” đã mở đường, nếu ở lại chúng chỉ có con đường chết, vì vậy 2 trong số chúng vội vã ném kiếm rồi chạy ra ngoài thoát thân…
Thấy đồng đội bỏ trốn, 2 tên còn lại cũng nhìn Huy “long” với gương mặt sợ hãi : Anh Huy…em xin lỗi…
- Cái gì, mẹ kiếp, chúng mày cũng định làm phản tao nốt sao ???
Cuối cùng cả 4 tên còn lại bên cạnh Huy “long” cũng đã trốn mất, chỉ còn lại duy nhất một mình hắn, đối diện với Duy “báo” và Trung “quay”.
Duy xách kiếm, lừ lừ tiến đến, Huy “long” cũng vội thủ thế nhưng không dám liều lĩnh xông lên, hắn tự biết sức mình không phải là đối thủ của Duy “báo” :
- Mày sẽ không dám làm gì tao đâu, tao với mày chung một đường dây đấy, nếu tao có làm sao, chắc chắn công an cũng sẽ lần ra mày thôi !
- Mày nghĩ với những gì mày đã gây ra ? tao lại không dám làm gì mày sao ?
Huy “long” đã lùi đến chân tường, không còn lối thoát nữa, hai tay nắm chặt con kiếm, hắn vẫn rất bản lĩnh :
- Mẹ kiếp, mày đến đây…
- Hãy nhìn lại mày đi Huy “long”, mày đã bỏ ra rất nhiều tiền để mong muốn có được những đàn em trung thành, nhưng ngày hôm nay thì mày đã hiểu rồi chứ ? tiền sẽ chẳng mua được cho mày bất kỳ điều gì hết…
- Câm mồm, thằng chó…Huy “long” vung kiếm lao tới, nhằm mặt của Duy “báo” mà chém xuống…Nhưng chỉ cần lách người sang một bên, Duy đã né được cú chém của hắn, rồi rất nhanh vung kiếm lia một đường dọc bên sườn khiến Huy “long” gào lên đau đớn…
Nhưng hắn vẫn không chịu đầu hàng, đưa kiếm chém một đường ngang bụng khiến Duy báo phải thu kiếm về để đỡ, con kiếm ở trong tay của Huy “long” bị đánh bật ra ngoài rơi loảng xoảng trên nền nhà xi-măng.
Chưa kịp hoàn hồn, Huy “long” đã phải nhận ngay 1 cú đá rất nhanh của Duy “báo” thẳng vào mặt khiến hắn loạng choạng đổ ầm xuống, ho sặc sụa ra máu…Duy “báo” tiến sát đến, ánh mắt chứa đầy sự căm phẫn:
- Đáng lẽ ra mày không nên gây ra bất kỳ chuyện gì !
- Vâng..vâng..đúng..đúng..mày nói đúng..tao sai rồi, Duy “báo” tha cho tao, hãy cho tao một con đường sống, mày muốn gì tao cũng sẽ làm theo…
- Có 3 người cũng rất muốn sống, nhưng mày đã không tha cho họ và muốn họ phải chết, vậy tại sao tao phải tha thứ cho mày ??
Gương mặt sợ hãi, Huy “long” thở dồn dập : Tha cho tao ! hay suy nghĩ cho kỹ…nếu giết tao, mày sẽ phải ngồi tù cả đời…
Nhắc đến chữ tù, Duy “báo” cười nhếch mép, tù tội chẳng phải cũng đã có thời gắn liền với hắn đấy sao !
- Để tao nói cho mày nghe điều này, khi bọn tao cắt máu ăn thề với nhau, tao đã thề trước anh em rằng, nếu sau này có 1 đứa nào dám làm hại bất kỳ 1 người anh em nào của tao thì dù có phải mất bao nhiêu thời gian, bao tiền bạc, tao cũng sẽ truy tìm bằng được và sẽ bắt hắn phải trả giá…
- Tao không tin…mày sẽ không dám giết tao đâu…
Nhưng khi Huy “long” còn chưa kịp dứt lời thì con dao từ trên tay của Duy “báo” đã vung lên rồi nhằm thẳng tim của hắn mà đâm xuống, cú đâm nhanh và rất mạnh khiến Huy trợn ngược mắt, không kịp nói thêm một lời nào, chỉ hự một tiếng rồi há hốc mồm...
Chứng kiến tất cả những điều này, Trung “quay” vô cùng sửng sốt, chưa bao giờ hắn trông thấy Duy “báo” ra tay lạnh lùng đến như vậy, nhưng nếu là mình ở trong trường hợp này, hắn tin mình cũng sẽ làm tất cả những điều đó để trả thù cho Minh “nhí”, cho Nam “lùn”, cho Tâm và Tuấn “béo”…
Đợi một lúc cho đến khi Huy “long” không còn cử động được nữa, Trung quay mới cất lời :
- Đi thôi anh ! nhanh không bọn cớm lại mò đến…cứ để Tuấn “béo” ở đây, khi mọi chuyện lắng xuống em và mọi người sẽ tổ chức tang lễ chu đáo cho nó.
Thế nhưng trái với những gì mà Trung chờ đợi, Duy “báo” chỉ khẽ lắc đầu, và vẫn là nụ cười buồn bã trên môi :
- Nếu anh bỏ trốn lúc này, công an sẽ vào thẳng bệnh viện và tóm hai thằng Nam “lùn” và Ma xó, rồi chắc chắn chúng sẽ gánh tội thay cho anh ! và đi tù, nhẹ thì vài ba chục năm, nặng thì có lẽ phải chung thân…anh sao đành lòng hy sinh chúng nó ?
- Anh định làm gì ? Đừng nói với em anh sẽ ở lại đầu thú đấy nhé !
- Uh, anh ở lại, coi như toàn bộ vụ này là do anh với thằng Tuấn béo gây ra, nó đã bị Huy “long” giết, còn anh thì trả thù cho nó, chú về báo với anh em chuyện giữa nhóm ta và bọn Huy “long” đã giải quyết xong xuôi, không thằng nào được manh động, bịt mồm những thằng có mặt ở đây ngày hôm nay lại, coi như chúng nó không biết gì. Hãy cứ để một mình anh gánh chịu trách nhiệm vụ này !
- Không thể được…Thiếu anh, các anh em khác sẽ như thế nào ? bọn em sẽ phải làm gì ?
Đến lúc này, Duy “báo” mới nhìn kỹ Trung “quay” rồi nở nụ cười :
- Vậy chú nghĩ anh giữ chú ở lại cùng anh đến giờ phút này để làm gì ?
Trung “quay” nhăn trán, rồi hoảng hốt :
- Không thể được, anh Báo, em không thể thay thế anh được…Em…
Không cho Trung “quay” nói hết lời, Duy báo đã đặt bàn tay lên vai đàn em thân thiết :
- Chỉ có chú mới đủ năng lực và sự bình tĩnh để thay anh lo cho các anh em mà thôi ! Đừng cãi lời anh nữa, hãy giúp anh !!
Trung “quay” đứng chôn chân tại chỗ, cả đời giang hồ phiêu bạt của hắn, trên không sợ trời, dưới không sợ đất, chỉ đến khi gặp được Duy “báo” hắn mới biết được ai sẽ là người đủ tài đủ trí để hắn đi theo, nhưng cho đến tận ngày hôm nay, Trung mới hiểu hết được về người đàn anh thân thiết của mình…
Lúc Duy “báo” xóa xong mọi dấu vân tay trên cán dao cũng là lúc tiếng còi rú của cảnh sát cơ động ập tới, đội 113 ùa xuống bao vây toàn bộ khu nhà kho, thế nhưng bên trong cả hai vẫn rất bình thản đón nhận tất cả mọi điều…
Chưa bao giờ các y bác sĩ trong bệnh viện lại có dịp chạy đôn đáo như lúc này, vừa cách đây 30 phút họ phải đón liên tục 6-7 bệnh nhân nhập viện với tình trạng chấn thương khắp người vì những vết đâm chém, 30 phút sau lại có thêm 2 trường hợp nữa nhập viện đó là Nam “lùn” và Tâm.
Nhưng nếu chỉ là 7-8 bệnh nhân thôi thì chẳng có gì để nói, điều đáng nói là có quá nhiều người nhà đi theo, tất cả đều là những thanh niên tuổi mười chín đôi mươi, già nhất trong số này chắc cũng chưa quá ba mươi tuổi, chắc chắn vừa có một trận giang hồ thanh toán nhau, các y bác sĩ nhận định…
Vết thương trên người Tâm chủ yếu là ngoài da, không nặng lắm…nhưng Nam “lùn” thì phải nhận khá nhiều vết đâm và ở trong tình trạng mất máu nhiều nên cần phải phẫu thuật ngay lập tức.
Hộ tống 2 đàn em nhập viện lúc này ngoài Cu tú, Hoàng xì còn có rất đông anh em khác trong đội của Duy báo, mọi người muốn bảo vệ nghiêm ngặt vì lo sợ bọn đàn em của Huy “long” sẽ trả thù ngay tại bệnh viện.
Sự ồn ào, hỗn độn này diễn ra trong khoảng 15 phút trước khi Nam “lùn” được chuyển thẳng vào phòng phẫu thuật, cũng trong lúc này từ phòng hồi sức cấp cứu trên tầng 3, một chiếc cửa sổ đang được hé mở, nếu tinh ý có thể nhận thấy bóng dáng 1 người đàn ông đang lặng lẽ quan sát tất cả mọi chuyện và người đó là Giang “tổng đài” – gã vừa quay lại bệnh viện từ đám tang của em vợ là Hải “khùng” để xem tình trạng của con gái sau ca phẫu thuật kéo dài 4 tiếng đồng hồ.
Không còn Duy báo, Minh nhí và Trung quay ở đây lúc này, mọi chuyện đều do một tay Cu “tú” lo liệu, tên giang hồ đầu trọc thường xuyên đội mũ lưỡi trai hết lệnh cho Hoàng xì lấy xe quay lại xưởng đá nghe ngóng tình hình của anh Báo, lại sai đàn em quay về nhà Nga “cá sấu” em gái của Trung “quay” để lấy tiền lo phẫu thuật cho Nam “lùn”, không quên dặn những anh em còn lại đề phòng bọn Huy long trả thù ngay tại bệnh viện…
Từ phòng chấn thương ngoại, Tâm “ma xó” xô cửa bước ra với những vết khâu ở trên trán và bả vai, dù không phải nhận một cú đâm hiểm nào nhưng với những vết thương như lúc này di chuyển là một điều không tốt với Tâm, gã quàng vội chiếc áo sơ mi lên người, định sẽ một mình đi tìm Quang, nhưng ngay lập tức đã bị hai tên đàn em của Cu tú chặn lại :
- Anh Tú dặn anh đang bị thương, bọn em phải trông chừng không cho anh đi đâu hết !
Kẻ vừa nói là Quân “quế”, đàn em thân thiết với Cu tú, mới 17 tuổi nhưng là một gã khá lạnh và đầy bản lĩnh.
- Yên để anh đi ! Anh còn việc cần phải làm...
- Bên ngoài lúc này đang rất hỗn loạn, anh thì lại đang bị thương, nếu bây giờ gặp tay chân bọn Huy long thì sẽ như thế nào ?
- Không sao đâu ! chú cứ tránh ra cho anh đi…
Quân “quế” cũng là đứa không vừa, nhất định không cho Tâm “ma xó” bước ra ngoài, đôi bên giằng co mãi đến suýt chút nữa thì có đánh nhau, mọi chuyện chỉ dừng lại khi Cu tú xuất hiện :
- Chú mày đang thương tích đầy mình, muốn đi đâu ?
Tâm bỏ cổ áo tên đàn em ra, vuốt vuốt lại cho phẳng, rồi thở dài :
- Anh không biết đâu ! hôm qua bọn thằng Huy long đã bắt cóc một đứa em của em, khiến cho mẹ ruột của nó lâm bệnh mà chết, lúc này vẫn còn đang cử hành tang lễ, em muốn tìm nó về để chịu tang mẹ !
Nghe những lời vừa nói, Cu tú vô cùng bức xúc, gã chửi thề ngay giữa bệnh viện :
- ĐKM, bọn chó chết, trò hèn hạ đó mà chúng nó cũng làm được !
Nhổ toẹt một bãi nước bọt, gã đàn anh lệnh cho Quân quế :
- Em đi cùng anh Tâm, cái gì có thể động tay được thì động, không thì phải biết đường lùi, rõ chưa ?
- Em biết rồi !
Đoạn quay sang Tâm ma xó :
- Chú đi đi, chuyện thằng Nam ở đây đã có anh lo, cẩn thận đấy, anh sợ anh Báo đã xử thằng Huy long rồi, nếu đúng như vậy thì lớn chuyện rồi đấy !
- Em sẽ cẩn thận, không sao đâu !
Nói xong câu đó, Tâm ma xó và Quân quế rời khỏi bệnh viện !!
Lúc này Hoàng xì đã quay trở lại xưởng sản xuất đá Gia Định, khung cảnh lúc này đang trở nên rất lộn xộn, cảnh sát đã làm một hàng rào ngăn không cho bất kỳ ai tiến vào xưởng, người dân hiếu kỳ đổ xô ra xem chật kín đường.
Kéo sụp mũ xuống, Hoàng giả vờ ngồi uống nước ở một quán vỉa hè, gọi một cốc trà xanh nóng, rồi bắt chuyện :
- Có chuyện gì mà lắm xe cảnh sát thế bà ?
Bà lão đưa cho Hoàng một cốc trà xanh nghi ngút khói vừa rót ra ở trong ấm, móm mém nhai trầu tường thuật lại :
- Chú không biết à ? lúc nãy có mấy bọn thanh niên giang hồ đánh nhau ở trong đấy, thấy bảo chết mấy người…
- Thế kia à ? nãy giờ đã ai ra chưa bà ?
- Chưa ! công an đang còn làm việc ở trong đấy !
Hoàng xì ậm ừ, uống một ngụm nước, xong mở hộp lấy thêm cái kẹo lạc, nhưng khi còn chưa kịp cắn miếng đầu tiên thì hắn đã ngớ người…đánh rơi chiếc kẹo xuống đất.
Duy báo và Trung quay đã bị bắt và được giải ra ngoài bằng còng số 8, bao xung quanh là rất đông cảnh sát cơ động, Hoàng bật dậy, chen chân vào đám đông để nhìn cho rõ, đúng là anh Báo và anh Trung ! tại sao các anh ấy lại không bỏ trốn để bị bắt như thế này ?
Chưa hết ngỡ ngàng, Hoàng xì lại tiếp tục trông thấy hai chiếc cáng phủ khăn trắng đi theo lối khác vào xe cứu thương, như vậy là đã có 2 người chết trong vụ này, một chắc là kẻ phản bội Tuấn béo, còn cái cáng còn lại là của ai ? không lẽ là Huy long ?? Lớn chuyện rồi ! lớn chuyện thật rồi !
Móc túi ném lại cho bà cụ 5 nghìn, Hoàng xì nổ máy, phóng hết tốc lực quay trở lại bệnh viện…
Tin tức cái chết của Huy “long” cũng ngay lập tức bay về bệnh viện tư nhân SK, nơi Thắng “xoăn” và Thành “ba tai” đang điều trị vết thương, chưa nghe hết câu, Thắng “xoăn” đã chồm người dậy, nắm cổ áo Dương dê mà gầm lên :
- Mày có nhìn nhầm không ? làm sao mà anh Huy chết được ??
- Em không lầm, anh ấy bị thằng Duy báo đâm chết !! thằng chó đó còn bị cảnh sát bắt đi nữa mà… - Bây giờ mình đi đâu đây anh ?
Quay lại nhìn tên đàn em 17 tuổi đệ tử của Cu tú đang ngồi sau xe mình, Tâm “ma xó” tỏ vẻ lúng túng :
- Thật tình, anh cũng chẳng biết phải đi đâu nữa…
- Hay qua chỗ quán Karaoke Memory, em thấy bọn Huy “long” hay tụ tập ở đó lắm !
- Chú biết chỗ đó à ? được, vậy anh em mình qua đấy !
- Anh xuống đi, để em đèo cho nhanh !
Tâm bước xuống, nhường tay lái cho Quân “quế” – gã này đúng là tuổi trẻ tài cao, vừa bước lên xe đã vào số, rú ga rồi lao vút đi !
Chưa đầy 10 phút sau ! chiếc xe dream “chiến” đã dừng lại trước cổng quán hát Memory do Hiếu “đen” – một đàn em của Huy “long” làm chủ, tên này đang đi Nam Định lấy hàng không có mặt ở nhà, tuy nhiên vì là quán karaoke nổi tiếng vì vừa có hàng lắc, vừa có các chân dài tiếp viên nên quán của gã lúc nào cũng chật kín phòng !
Đậu xe ở bên đường, Quân ngoái lại phía sau giải thích cho đàn anh :
- Quán này là của thằng Hiếu “đen” đàn em Huy Long, giờ này chắc nó không có ở đây đâu, nhưng anh em mình mà muốn vào đây quậy phá cũng không ổn, anh có thấy mấy thằng áo đen ngồi trong nhà không ? toàn bộ là bọn đàn em của Hiếu đen hết, bây giờ chỉ có cách dụ chúng nó ra ngoài thôi.
- Làm thế nào để dụ chúng nó ra ngoài ? Tâm hỏi lại !
- Em cũng đang nghĩ cách đây, bọn nó có tới 4 đứa liền…
Tâm cười : chú cứ nghĩ cách của chú đi, anh có cách của riêng anh !
Nói xong, Tâm xuống xe, vẫn điệu bộ hai tay đút túi quần, thả áo sơ mi, gã ma xó đủng đỉnh sang đường, bước vào quán…
Quân quế giật mình, dựng xe, lùa theo đàn anh, bỗng nhiên một chiếc ô tô tải ở đâu lao tới, bíp còi inh ỏi khiến hắn phải nhẩy lùi lại về phía sau !
Tâm “ma xó” xô cửa bước vào, thấy có động mấy tên bảo vệ quán từ từ đứng dậy, tiến về phía Tâm, một tên gằn giọng :
- Mày là ai, có chuyện gì ?
- Tìm phòng hát – Tâm đáp trống không..
Gã này nhìn Tâm chằm chằm, nhưng rồi cũng hạ giọng :
- Đi bao nhiêu người ?
- Một mình – Tâm ma xó đưa mắt quan sát xung quanh !
- Mẹ kiếp ! Mày định làm loạn ở đây à ? tên này xông tới định túm áo Tâm
Nhưng ý đồ của hắn đã không thành khi rất nhanh Tâm đã né người rồi đạp rất mạnh vào bụng khiến hắn ngã dúi dụi xuống đất, thấy đồng đội bị đánh, những tên còn lại vội vàng xông vào, ngay lập tức tên thứ hai bị Tâm vớ ngay cái gạt tàn bằng thủy tinh ở trên bàn, đập mạnh vào đầu khiến tên này gục ngay tại chỗ, tên thứ ba hoảng hốt chưa kịp định thần chuyện gì vừa xảy ra thì chiếc cùi trỏ của Tâm đã bay thẳng vào mặt, gã quỵ chân xuống đất rồi hoàn toàn bị đánh bại khi nhận thêm hai cú sút nữa của Tâm, tên cuối cùng vớ vội chiếc gậy sắt dựng ở quầy lễ tân xông đến, nhưng hắn đã bị Tâm “ma xó” ném chiếc ghế nhựa thẳng vào mặt, rất may là tên này cũng có tí nghề nên đã tránh được, tuy nhiên chưa kịp hả hê thì hắn đã bị con dao găm Thái Lan của Tâm dí ngay vào cổ…ú ớ không nói nên lời, nào ra hồn, hắn buông thanh sắt xuống, xua tay đầu hàng :
- Đừng giết em … đừng giết em…
- Muốn sống thì trả lời câu hỏi của tao, chúng mày giấu thằng Quang ở đâu ?
- Có..có phải thằng nhóc…lớp 6.. không ạ !
- Nó lên lớp 7 rồi, nói đi, hiện giờ nó đang ở đâu ?
- Dạ ! Anh…anh Hiếu…nhốt nó..dưới nhà kho…
- Mau dẫn tao xuống đó !
- Vâng…vâng…
Tên này có lẽ là cái loại giang hồ sợ chết nhất mà Tâm đã từng gặp, hắn ngoan ngoãn xoay người, giơ hai tay lên trời rồi dẫn đường cho Tâm…
Tuy nhiên tên đầu tiên bị đánh đã tỉnh lại, hắn lò cò mò dậy, vớ được thanh sắt rồi lao về phía Tâm, nhằm đầu của đối phương và đập mạnh ;
BỐP !!!
Tâm quay lại, may cho gã là Quân “quế” đã kịp bọc lót kịp thời với cú xông phi rất nhanh khiến tên này lao cả người vào tường, mấy em tiếp viên mặc minizip trắng, sợ quá lao hết lên hàng lang, rồi ngồi phụp xuống.
Quân bước tới quầy lễ tân, rút điện thoại bàn ngăn không cho đứa nào gọi tiếp viện, rồi dặn dò đàn anh :
- Anh đi tìm thằng nhỏ đi, chuyện ở đây có em lo, nhanh lên kẻo bọn nó kéo đến !
Tâm mỉm cười : Cảm ơn chú mày nhé !
Tên đàn em của Hiếu “đen” dẫn Tâm đi tới nhà kho, hắn lúng túng tra mãi mà không đưa được chìa khóa vào để mở cửa, Tâm sốt ruột, vừa giục hắn vừa gọi to : - Quang, em có ở trong đó không ?
Không có âm thanh đáp lại, Tâm lại càng lo lắng hơn, rất may là cuối cùng chiếc khóa cửa nhà kho cũng bung ra, Tâm đập mạnh đầu tên này vào tường cho gục xuống, rồi mở cửa, xông vào…
Trước mặt Tâm lúc này là phòng đựng vỏ bia của quán hát, rất nhiều thùng bia được xếp lẫn lộn, che kín cả một khoảng giữa phòng, Tâm trèo vào, gọi to tên thằng em, nhưng chẳng thấy nó đáp lại…
Phải đến khi vào đến cuối phòng, Tâm mới thấy Quang đang nằm ngất ở một góc, có lẽ nó đã bị bỏ đói.
Hốt hoảng bế vội Quang lên vai, Tâm leo ra bên ngoài, vừa chạy hắn vừa gào to kêu Quân “quế” đi lấy xe, ngày hôm nay Tâm đã mất đi hai người thân, một là bà Thùy, sau đó là Tuấn béo, giờ gã không muốn sẽ mất nốt Quang nữa…
Chiếc xe máy đã chờ sẵn ở trước cửa, Tâm vớ vội chai nước suối cầm theo, trèo lên xe, giục Quân chạy thẳng về bệnh viện, trên đường đi, gã sẽ cho Quang uống nước !
Bệnh viện SK, phòng 604:
Bỏ cổ áo Dương “dê” ra, Thắng “xoăn” ném vỡ toang chiếc cốc, sau đó hắn gầm lên trong căm giận, đây là phòng yêu cầu nên cũng chỉ có 2 giường, các y bác sĩ cũng không có ở phòng lúc này nếu không cũng đã tiêm cho hắn mấy mũi thuốc an thần…
Nằm ngay bên cạnh, Thành “ba tai” theo dõi lại một lần nữa những vết thương ở bả vai và cánh tay, hắn xoay đi xoay lại cánh tay phải của mình, nó đã bị trật khớp sau khi phải nhận những cú đá liên tiếp từ Tâm “ma xó”, hơn thế nữa vết chém ở sát cổ cũng khiến hắn đã mất một thời gian dài mới cử động được như bây giờ, nhưng so với đàn anh là Thắng “xoăn”, Thành “ba tai” có vẻ bình tĩnh hơn rất nhiều :
- Anh Thắng ! đừng làm ầm lên thế, nếu chuyện đã xảy ra rồi thì đây không phải là lúc để anh kêu gào ! Phải nghĩ cách đi, phải tìm cách trả thù cho anh Huy, riêng em, em không tin một mình Duy báo có thể làm được điều này, chắc chắn kẻ thù số 1 của em đã giúp hắn…
- Kẻ thù số 1 của mày là ai ? Thắng “xoăn” quay sang gằn giọng !
- Còn ai nữa, Tâm “ma xó” kẻ đã khiến em phải nằm viện như thế này đây !
- Tao gọi mày từ Nam Định về để xử nó, cuối cùng mày lại bị nó đánh cho tơi tả như thế này, mày là đồ vô dụng ! Thắng xoăn bực tức gào ầm lên !
- Anh bình tĩnh nào, một phần cũng là do em chủ quan mà thôi, nhưng nếu gặp lại, em sẽ không bỏ qua cho hắn đâu !
Đoạn, Thành “ba tai” quay sang nói với Dương dê: Mày đi lo thủ tục xuất viện đi, hôm nay tao với anh Thắng sẽ ra viện !
Bệnh viện đa khoa tỉnh :
Hoàng xì vừa về đến bệnh viện, hắn đã vội vàng lao vào khu cấp cứu :
- Anh Tú, anh Tú…lớn chuyện rồi…
Cu tú bước ra từ hàng lang, ngạc nhiên hỏi :
- Sao thế ? có chuyện gì ?
Hoàng thở dốc, cúi người xuống, chống hai tay vào đầu gối, hổn hển : Anh Báo, anh báo với anh Trung quay bị bắt rồi !
- Mày nói gì ? sao anh Báo lại bị bắt ???
- Em..em không biết…khi..em đến, …em thấy anh Báo, với anh Trung đang bị công an xích đi…
- Mẹ kiếp ! Sao anh Báo lại không trốn đi chứ ??
- Còn… còn nữa, Huy “long” với Tuấn “béo”, chết rồi !!
Đây là tin thực sự gây sốc với Cu tú, hắn ngơ người một lúc, đôi mắt vô cùng hoang mang, như vậy là Duy báo đã giết Huy “long” và đã bị Công an tóm, thế giới ngầm sắp xảy ra chuyển biến lớn rồi, chắc chắn bọn đàn em của Huy “long” khi biết tin sẽ không bỏ qua chuyện này đâu !
- Bây, bây giờ phải làm sao hả anh ?
Cu tú cũng thở dài : - Anh không biết !!
Từ đầu cổng, Quân “quế” phi thẳng xe vào bệnh viện và chỉ chịu dừn lại nơi bậc tam cấp, Tâm “ma xó” nhẩy xuống, ôm chặt Quang, lao vào tiền sảnh, miệng hô lớn :
- Bác sĩ, bác sĩ, cứu với…
Một nhóm y tá xúm lại bên Tâm, họ dìu Quang lên cáng rồi đẩy về phòng cấp cứu, gã ma xó cũng lao theo bên cạnh…
Chỉ đến khi chiếc cáng được đưa vào phòng, cánh cửa đóng sập lại và bị mời ra ngoài, Tâm mới lững thững bước ra ghế ngồi chờ đợi, khung cảnh này khiến hắn nhớ lại những gì đã diễn ra vào sáng nay khi cũng từ những nơi như thế này, bà Thùy đã trút hơi thở cuối cùng bên cạnh hắn ! mệt mỏi và lo sợ, Tâm ôm đầu gục xuống !
Từ đằng xa, Quân “quế” lặng im, quan sát dòng cảm xúc của đàn anh !
Toa giường nằm, Tầu SE1
Ngồi bên cửa sổ trông ra ngoài, Linh cảm thấy trong mình thực sự trống rỗng, trước đây mỗi lần đi tầu, Linh đều có Hải ở bên, anh luôn xuống tận căng-tin mua nước cho Linh, hai đứa thường dành thời gian ngồi trò chuyện với nhau, đến giờ cơm trên tầu là giờ vui nhất, Linh vốn không quen ăn cơm ở ngoài nên chẳng dám ăn nhiều, vì vậy có lần Hải đã bí mật mang theo cả cơm nắm, ruốc và muối vừng cho cô…nói rằng tất cả những món này đều do anh tự làm, Linh biết đúng là do Hải tự giã lạc, tự giã thịt, còn tất cả phần nấu nướng là do chị Thanh Vân giúp !
Trước đây, chẳng phải nhờ toa giường nằm đơn này mà Linh và Hải đã quen nhau đấy thôi ? một tiểu thư con nhà giầu, sống giữa đất thủ đô quanh năm được chiều chuộng, đi đâu cũng có người bên cạnh, chẳng bao giờ Linh nghĩ sẽ lại gặp Hải trong một tình huống kỳ lạ đến như vậy ! Càng nhớ lại chuyện xưa, nhớ lại những điều ngốc nghếch Hải đã làm cho cô, Linh lại càng thấy buồn cười, nhưng chẳng hiểu sao, cô cười mà nước mắt cứ tuôn rơi !!!
Còn 30 phút nữa, tầu sẽ dừng lại ! và Linh sẽ phải đối mặt với một sự thật khủng khiếp, dự đám tang của người mà mình yêu thương nhất !
Phòng tạm giam, lấy cung tội phạm, đội điều tra công an tỉnh
Duy “báo” và Trung “quay” được nhốt riêng ở hai phòng khác nhau, theo nhận định sơ bộ của Thiếu tá Trần Minh – người trực tiếp thụ lý vụ án này, đây gần như là một vụ giang hồ thanh toán nhau, Duy báo và Huy long đều không phải là những kẻ vô danh trong giới xã hội đen ở thành phố, công an cũng đang trong quá trình thu thập chứng cứ để khởi tố cả hai về tội danh buôn bán trái phép thuốc lắc, tuy nhiên có vẻ như việc làm ăn chung đã thất bại và Duy báo đã xử Huy “long” ngay tại địa bàn của đối phương !
Khi được hỏi có muốn gọi luật sư hay không, Duy “báo” đã từ chối và hứa sẽ thành khẩn khai nhận mọi tội lỗi, điều này khiến lực lượng điều tra vô cùng cảm thấy bất ngờ, thông thường khi phạm tội, tội phạm sẽ hoang mang và tìm mọi cách để chối tội còn đằng này Duy báo trông rất bình thản và quyết định sẽ hợp tác với bên điều tra ! điều này khiến thiếu tá Trần Minh cảm thấy dường như vẫn còn điều gì đó ẩn khuất sau vụ án này.
Toàn bộ số hung khí được cho là đã gây nên cuộc thanh toán đã được đem tới phòng xét nghiệm để truy tìm dấu vân tay, trên đó chắc chắn sẽ chỉ có của 3 người, một là Duy báo, hai là Huy long và 3 là Tuấn béo, trong khi đó Trung Quay sẽ đóng vai trò là nhân chứng thuật lại chi tiết vụ án đúng như những gì mà hai anh em đã thống nhất với nhau trước khi công an xô cửa xông vào ! Tất cả điều này đều nhằm mục đích tránh tội cho Nam lùn và Tâm ma xó.
Phòng D1 - hồi sức sau phẫu thuật - bệnh viện đa khoa tỉnh
Sau 1 tiếng nhập viện và 4 tiếng phẫu thuật với kỳ tích chết đi sống lại, cô bé Trà My đã được các bác sĩ đặc biệt lưu tâm ở phòng hồi sức, bác sĩ chính chịu trách nhiệm ca mổ Trần Nam gần như không tin vào những gì ông được trông thấy, tim cô bé đã đập trở lại sau gần 3 phút không có động tĩnh gì và tưởng như ca phẫu thuật đã thất bại do sức khỏe của Trà My quá yếu. Tuy nhiên lúc này, cô bé đang hồi phục rất nhanh, mạch và nhịp tim đập ổn định, không có dấu hiệu của hôn mê gan, có thể nói Trà My đã quay trở lại với sự sống từ tay của thần chết !
Chính vì thế mà câu chuyện đầu tiên khi cô bé tỉnh lại và kể cho bố của mình là Giang “tổng đài” nghe đã khiến người đàn ông này vô cùng sửng sốt !