watch sexy videos at nza-vids!
wap hay nhat
Mảnh ghép tình yêu - phần 13
Đám tang Hải “khùng” diễn ra trong im lặng, cả đoàn người áo đen cứ thế nối tiếp nhau bước theo sau chiếc quan tài, những giọt mưa phùn khẽ thấm qua chiếc khăn nhung rồi cứa vào bên trong cổ khiến Linh cảm thấy lạnh buốt, những cơn mưa đã từng một thời là kỷ niệm giữa cô và Hải – còn ngày hôm nay thì sao, nhẽ ra trong một ngày mưa – Hải sẽ phải là người cầm ô và che cho Linh thì giờ đây người cô yêu lại đang nằm bất động trong chiếc quan tài lạnh lẽo, và chỉ chốc lát nữa thôi – người ta sẽ bỏ anh ở lại dưới sâu 2m đất, đắp lên đó là hàng cỏ xanh rờn, ai sẽ ôm anh khi mùa đông về ? ai sẽ nấu cho anh những món sốt cà-ri cay xè mà anh thích ? ai sẽ đi học đan để đan bằng được chiếc găng tay và nũng nịu bắt anh đeo cho dù chiếc găng ấy rộng hơn tay anh rất nhiều ?
Nghĩ đến những chuyện này, những giọt nước mắt cứ thế lăn xuống trên má Linh, chảy xuống đôi môi xinh xắn của cô – một vị mặn, đắng chát mà chưa bao giờ Linh thấy nó lại xót xa đến thế.

Giang “tổng đài” là người thân duy nhất của Hải “khùng”, ông ta đứng bên cạnh quan tài, yêu cầu mọi người hạ nó xuống, rồi ném những miếng đất đầu tiên lên trên – bọn đàn em cũng thay nhau đắp cho đại ca những mảnh đất đã được xới lên từ trước. Không ai để ý, từ đằng xa có một bóng người đang lặng lẽ dõi theo tất cả những việc này, và cũng có thể chỉ có duy nhất một mình Giang là trông thấy được cái bóng ấy mà thôi – Thanh Vân – vợ của gã !

- Về thôi ! Chị Linh… Hoàn “kim” gạt những giọt mồ hôi lẫn trong nước mắt quay sang nói với người yêu của đại ca mình.

- Chị muốn ở lại với anh ấy thêm một lát, em ra xe đợi chị trước được không ? chỉ một lát thôi !

- Vâng ! em đợi chị ở trên kia !

Cho đến khi những người cuối cùng rời khỏi nghĩa trang, Linh mới tháo kính, lặng lẽ bước lại bên mộ người yêu, rót 2 chén rượu, rồi thắp nhang cho Hải.

- Anh Hải ! Từ trước đến nay em luôn là một con bé ngỗ ngược, lúc nào cũng quen với việc muốn gì được nấy, em sống tự do và luôn nghĩ sẽ chẳng bao giờ yêu bất kỳ một ai. Chỉ đến khi gặp anh ! em mới biết dẫu sao mình cũng chỉ là một người phụ nữ, vẫn có những thiên mệnh nữ tính ở trong em, gặp anh – em mới biết mình khát khao được che chở, được yêu thương, được làm vợ và làm mẹ ! Chén rượu này, em muốn nói lời cảm ơn đến anh ! một lời nói dù nhỏ bé thôi nhưng chưa bao giờ em có thể nói với anh !

Uống hết chén rượu thứ nhất, Linh bắt đầu khóc…

- Em chưa bao giờ và không bao giờ nghĩ khi mình nói lời cảm ơn lại cũng là lúc em và anh phải xa nhau mãi mãi…nỗi đau này quá lớn đối với em, em sẽ phải sống tiếp sao đây những ngày còn lại, có lẽ e sẽ buồn lắm, sẽ nhớ anh nhiều lắm, những lúc như vậy, anh hãy cứ mặc để cho em được khóc, được không anh !

Thắp 3 nén nhang lên mộ của Hải “khùng” – Linh quỵ hẳn hai chân xuống rồi gào lên trong tuyệt vọng – tất cả sự bình tĩnh, tất cả sự cố gắng của Linh đã vỡ vụn rồi tan trong cơn mưa rào bất chợt đổ xuống xối xả, cô tiểu thư đất Hà Thành thét lên từng tiếng – giẫy dụa trong cánh tay của Hoàn “kim” và Giang “tổng đài”…tiếng hét, tiếng mưa, tiếng khóc cứ thế va vào nhau…lạnh lẽo và vô hồn, từ đằng xa cái bóng của Thanh Vân cũng dần dần biến mất…

Phòng chung – bệnh viện đa khoa tỉnh

Lúc này đã hơn 6h chiều ! cuối cùng thì sau nửa ngày mê man, Quang “rùa” cũng đã tỉnh dậy, đôi mắt nó mệt nhoài, miệng khô ráp vì bị bỏ đói, những vết thương bị đánh đập dù không còn đau nữa nhưng cũng đủ làm nó cảm thấy tê buốt sống lưng. Mở to mắt ra, Quang nhìn thấy bóng người mờ mờ ảo ảo, phải một lúc sau nó mới nhận ra đó là Tâm :

- Anh Tâm !

Tâm cúi xuống, xoa trán thằng bé, trán nó cũng đã bớt nóng đi nhiều, có vẻ như cơn sốt đã qua :

- Em có đói không ? Ăn cháo nhé !

- Vâng ! em thấy đói quá !

Tâm mở cặp ***g, múc ra bát cháo vẫn còn đang nóng mà gã vừa xuống căng-tin mua cho Quang, hai tay đỡ thằng em dậy, Tâm khẽ nhắc :

- Em vừa mới truyền xong được một lát, ăn từ từ thôi nhé ! ăn nhanh quá là nguy hiểm đấy.

Quang “rùa” đưa tay đỡ lấy bát cháo, ngồi dựa vào thành giường, múc từng thìa cho vào miệng !

Khi mà cơn đói đã trôi qua, cơ thể đã lấy lại được nguồn năng lượng cần thiết, Quang như tỉnh hẳn, đôi mắt đã mở to hơn, bỗng Quang nhìn tâm, nhíu mày hỏi :

- Anh Tâm, thế mẹ em đâu ?

Tâm đang vui vì thấy Quang tỉnh lại – nhưng nghe thấy câu hỏi thì sắc mặt bỗng thay đổi hẳn, gã lo lắng, không biết phải trả lời Quang thế nào, ậm ừ :

- À, mẹ em..mẹ em nhờ anh trông em một lát..mẹ em vừa về nhà có chút việc chắc lát nữa sẽ quay lại thôi…

- Vậy à ! thế thì em yên tâm rồi, lúc nãy em nằm ngủ mơ, em thấy mình đứng ở sân bóng, nhà em có việc gì ấy đông người ra vào lắm, em muốn bước lại để xem thế nào mà không làm sao đi được, em cứ cố gắng để lao tới…như thế này này…rồi em vấp ngã và tỉnh dậy…em cứ sợ mẹ em có chuyện gì kia !

Nghe thấy câu truyện giấc mơ của Quang – Tâm thấy lạnh run người, có lẽ nào bà Thùy đã báo mộng cho nó biết, bây giờ mình phải nói với nó thế nào đây…

Trong khi đó tại nhà của ông trùm Hoàng “sắt” bố của Huy “long” – đám tang của con trai gã cũng đang được diễn ra. Dù rất đau lòng vì cái chết của đứa con độc nhất, nhưng Hoàng “sắt” vẫn rất bình tĩnh để lo cho xong chuyện hậu sự. Đám đàn em của Huy “long” cũng đã nghe tin, kéo hết về nhà đại ca chịu tang, phần lớn trong số chúng đều đã nhận được lệnh, vào đêm mai, một cuộc trả thù sẽ được diễn ra và những kẻ đầu tiên có tên trong danh sách của Thắng “xoăn” và Thành “ba tai” không ai khác chính là Nam lùn và Tâm “ma xó”. Bộ phận trinh sát của chúng đã báo tin về, Nam “lùn” đang điều trị tại bệnh viện tỉnh, bên cạnh có đàn anh Cu Tú, ngoài ra chưa thấy tin tức về Tâm ma xó đâu, tuy nhiên cũng có thể tên này cũng đang nằm ở một phòng nào đó trong bệnh viện.
Trưa mai, sau khi đám tang của Huy “long” kết thúc, đích thân Hoàng “sắt” sẽ dẫn đầu vụ này để trả thù cho con trai của hắn.

Tất cả mọi chuyện lúc này chỉ còn là chờ đến thời khắc của đêm mai…
… Với những bằng chứng vô tội trước mắt và không vi phạm vào pháp luật cũng như thành khẩn khai báo những gì đã trông thấy trong vụ án làm chết hai mạng người tại nhà kho khu chế tác đá Yên Định, đàn em của Duy “báo” là Trung quay đã được thả tại ngoại trước 24 giờ. Thế nhưng sau khi được tháo còng và trả tự do, Trung quay lại bất ngờ yêu cầu được gặp Thiếu tá Trần Minh để thông báo một số chuyện, đáp lại nguyện vọng của anh, một vị cảnh sát trẻ cho biết sếp Minh sẽ tiếp Trung quay vào khoảng 10 phút nữa tại phòng riêng của ông ấy ở trên tầng 3.

Trung quay đi theo cậu cảnh sát này lên tầng, dừng lại trước cánh cửa gỗ có ghi dòng chữ phòng điều tra hình sự - trưởng phòng thiếu tá Trần Minh. Sau khoảng vài ba phút chờ đợi bên ngoài, Trung được phép vào bên trong !

Trái với suy nghĩ của Trung về một thiếu tá hình sự nóng tính và khó gần, Trần Minh lại tỏ ra rất lịch thiệp và khéo léo, 25 năm trong nghề với bao vụ án đã được giải quyết, Trần Minh hiểu rõ tội phạm như hiểu rõ chính bản thân mình vậy, chính vì thế ông đã đề nghị sắp xếp cuộc gặp này với Trung quay.
- Nào ! cậu có điều gì muốn nói với tôi ?

Với tay kéo chiếc ghế lại gần, Trung quay không hề tỏ ra e sợ trước đôi mắt sắc bén của vị thiếu tá công an, rõng rạc trả lời :

- Có 3 điều tôi muốn thông báo để lực lượng chức năng có thẩm quyển biết và có biện pháp xử lý.

Trần Minh 2 tay vẫn nắm chặt nhau đặt trước ngực, nở nụ cười :

- Chúng tôi đã nắm được 2 trong số 3 điều này, điều đầu tiên đó là cậu sợ tay chân và đàn em của Huy “long” sẽ trả thù và chúng sẽ nhắm vào những đối tượng cùng băng nhóm với Duy báo đang được điều trị tại bệnh viện ? Điều thứ 2 là thời gian, lực lượng trinh sát của tôi cũng đã báo về, đúng 10h đêm mai chúng sẽ hành động. Vậy điều thứ 3 là gì cậu nói đi !

Trung quay lắc đầu, cười không thành tiếng, thán phục vị thiếu tá đầy bản lĩnh và nhiều kinh nghiệm, nhưng vẫn chốt lại bằng điều thứ 3:

- Thuốc lắc ecstasy – có một số lượng lớn đang trong quá trình giao dịch của Huy “long” – chúng chắn chắn đang được cất giữ tại nhà của hắn và đêm mai số thuốc này sẽ được tuồn ra ngoài rồi bán sang cho các tỉnh lân cận.

Đây quả thực là những thông tin mới đối với thiếu tá Trần Minh :

- Làm sao cậu biết điều này ? liệu những thông tin này có thể tin cậy được không ?

- Hoàn toàn có thể tin cậy được ! tôi không đến đây để nói những điều không đúng mà làm gì…

- Thôi được rồi, tôi tạm thời tin cậu, thế cậu có biết địa điểm và thời gian chúng sẽ giao hàng là khi nào không ?

- 10h – trùng với khoảng thời gian mà chúng sẽ xông vào bệnh viện vào đêm mai, còn địa điểm thì vẫn sẽ là chỗ cũ, bến tầu Thùy Sơn cách nhà Huy “long” khoảng 8km !

Đưa cặp mắt sắc nhọn của mình lên ngang hàng với mắt của Trung Quay, thiếu tá Trần Minh muốn thử tâm lý của chàng thanh niên này :

- Cậu Trung ! vụ án Duy “báo” chúng tôi biết có rất nhiều nghi vấn, tôi thả cậu ra chỉ vì không muốn có một cuộc thanh toán xã hội đen nghiêm trọng làm ảnh hưởng đến an toàn của người dân, sau khi đêm mai kết thúc, tôi vẫn sẽ có đủ bằng chứng để bắt cậu quay trở lại phòng giam ! vì thế cậu đừng nghĩ đến việc bỏ trốn mà làm gì.

Trung “quay” đứng dậy, sửa lại cổ áo, nhẹ nhàng nở nụ cười trước khi ra về :

- Thiếu tá hãy làm tròn phận sự của mình ! chúng ta sẽ gặp lại nhau vào đêm mai ! hãy nhớ - bến tầu Thủy Sơn, lúc 10 giờ !

Nói xong lời này, Trung xoay người, mở cửa bước ra ngoài rồi đi thẳng xuống cầu thang. Thiếu tá Trần Mình vẫn giữ nguyên tư thế và nụ cười của mình, ông không hề để lộ bất kỳ một dấu hiệu nào trên gương mặt, chỉ cảm thấy tiếc cho những thanh niên đầy bản lĩnh nhưng lại vướng vào con đường phạm pháp.

Từ trước cổng Công an tỉnh, Trung quay gọi xe ôm rồi phi thẳng về phía bệnh viện, nơi Nam lùn và Tâm ma xó đang chuẩn bị gặp phải những nguy hiểm khó lường. Trung hy vọng những tính toán của anh Báo sẽ là chính xác, nhân thời cơ giao hàng tại bến Sơn Thủy, bọn đàn em Huy “long” cũng sẽ tiến hành trả thù nhằm đánh lạc hướng điều tra của công an, chỉ cần tóm gọn 2 vụ này, quân của Huy “long” sẽ bị rã đám gần hết và chắc chắn chúng sẽ không còn đủ lực lượng để trả thù cho đại ca !

Trong lúc này, tại phòng chung bệnh viện tỉnh, Quang đã hồi phục rất nhanh sau khi được truyển nước và ăn uống trở lại – nó vẫn chưa hay biết gì về cái chết của bà Thùy và vẫn cứ đinh ninh là mẹ nó chỉ về nhà một lát rồi lên ngay. Còn Tâm thì cứ đứng ngồi không yên, hết đi ra rồi lại đi vào, tâm trạng gã ma xó đang rối bời khi không biết phải nói với thằng bé ra sao !

- Anh Tâm ! sao lâu rồi mà mẹ em vẫn chưa lên ? Quang bắt đầu nghi ngờ…

- À, ờ…anh cũng không biết nữa chắc ở nhà đang có chuyện gì đó.. không sao đâu, em cú nghỉ ngơi đi.

- Không phải, chắc chắn anh đang giấu em chuyện gì đúng không ? Em thấy anh nói không bình thường chút nào.

- Làm gì có chuyện gì giấu em ? vớ vẩn, không có gì cả đâu, anh đang nghĩ chuyện khác.

- Anh Tâm – mẹ em làm sao rồi đúng không ? đừng giấu em !!!

Nghe những lời nói này của Quang mà Tâm mím chặt môi, biết không thể giấu nó thêm được nữa, Tâm quay trở lại giường, kéo ghế ngồi bên cạnh Quang, đôi mắt đầy nghiêm nghị :

- Em nghe kỹ lời anh nói đây ! và cho dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra cũng không được quá xúc động ! có hiểu không ?

Đôi mắt Quang ngơ ngác, dù chưa biết Tâm sẽ nói những gì, nhưng lúc này nó bỗng cảm thấy lạnh run người…

- Mẹ em bị ốm nặng ! và…đã…mất lúc..sáng nay !!

Những lời Tâm vừa nói dù thực sự khó khăn nhưng vẫn rõ ràng đến từng chữ cái. 13 tuổi – Quang đủ hiểu như thế nào là cái chết – và càng hiểu rõ hơn như thế nào là mất đi một người vô cùng thân thiết ! Đôi mắt nó trợn tròn, miệng khép chặt không nói được lời nào, đôi bàn tay run run…Từ trong đôi mắt đó, những hình ảnh thân thương về người mẹ hiện ra, những kỷ niệm, những ngày tháng êm đềm hạnh phúc cứ thế đi qua trong tiềm thức của nó và rồi tất cả cuối cùng bị xóa nhòa trong những giọt nước mắt…câu đầu tiên mà Quang nói với Tâm – là một lời đã khiến cho gã đàn ông 20 tuổi phải cảm thấy ngạc nhiên :
- Anh Tâm ! Em muốn về nhà !

Quang không gào lên cũng không đập phá và la hét…nó rất bình tĩnh, thậm chí còn bình tĩnh hơn cả Tâm, một lời nó nói khiến Tâm cảm nhận được rất nhiều nỗi đau, nỗi đau của chính mình và của chính Quang.

- Uh ! 2 anh em mình sẽ về chịu tang mẹ !
Lúc này tình trạng sức khỏe của Trà My đã đỡ nhiều và cô bé được bác sĩ Trần Nam ký giấy cho chuyển về phòng yêu cầu để tiện chăm sóc cũng như theo dõi. Có thể nói sự hồi phục nhanh của cô bé hiện vẫn đang là một câu chuyện khó tin đối với các y bác sĩ.
Phòng yêu cầu của bệnh viện thời này cũng rất khiêm tốn, chỉ là một phòng chăm sóc đặc biệt và chỉ có 2 bệnh nhân, tuy nhiên do là con gái của cán bộ cấp cao trong thành phố, Giang “tổng đài” đã xin phép cho con gái mình được nằm riêng để tiện cho việc điều trị, lời đề nghị được đưa ra kèm theo một lời hứa sẽ xem xét cải tiến kế hoạch nâng cấp và xây mới bệnh viện.

Trà My được chuyển lên cáng và rời khỏi phòng hồi sức sau phẫu thuật để sang bên phòng điều trị. Lúc này bên cạnh cô bé còn lại bà Loan cùng gã tình nhân là Ngọc, bà vú Nhu và tên tài xế Dũng “lơ”

Cũng trong lúc đó, Tâm “ma xó” đã quyết định sẽ cùng Quang rời khỏi bệnh viện để về nhà chịu tang mẹ mà không cần thông qua ý kiến của bác sĩ, tự Tâm cảm nhận được gã và Quang cần phải rời đi vào lúc này, nếu hỏi y tá và làm giấy tờ xuất viện chắc chắn sẽ mất một khoảng thời gian rất dài, dẫu sao viện phí Tâm cũng đã nộp rồi, biến mất thế này có hơi đột ngột một chút nhưng chắc cũng không phải là trường hợp duy nhất trong bệnh viện.

Quan sát xung quanh để thấy không có y bác sĩ nào, Tâm ra hiệu cho Quang đi theo mình, khoác cho thằng em một chiếc áo ấm mượn tạm của Quân quế, Tâm yên tâm là sẽ không có ai nhận ra Quang là bệnh nhân, chỉ cần ra khỏi khu phòng chung này 2 anh em sẽ thoải mái đi lại trong bệnh viện. Nhưng cũng chính trong giây phút đó, Quang và Lọ Lem đã có một màn hội ngộ không thể đặc biệt hơn !
Tâm đã rẽ sang một đường tránh còn Quang thì đứng nép sát người vào tường để cho chiếc cáng chở bệnh nhân đi qua, gương mặt Quang từ nãy đến giờ cứ cúi gằm xuống đất bỗng nhiên sáng rực lên khi nhìn lướt thấy một khuôn mặt rất đỗi quen thuộc, Quang ngó theo, đúng là bà Loan – mẹ kế của Lọ Lem, rồi có cả bà vú Nhu nữa…nếu như vậy người nằm trên cáng là ai ? có lẽ nào lại là Lọ Lem ?

Chờ mãi không thấy thằng em bám theo, Tâm quay trở lại thì không thấy Quang đâu, gã ma xó vội vã đi tìm thì thấy Quang đang bám theo một chiếc cáng chở bệnh nhân, túm vội tay Quang, Tâm lôi đi, giục vội vã :

- Em đi đâu đấy ? ra khỏi bệnh viện thôi.

Quay mặt lại nhìn Tâm, gương mặt Quang tỏ rõ sự lo lắng :

- Anh Tâm, đợi em một lát, bạn em, Lọ Lem..

- Lọ Lem ?? Lọ Lem nào ? Tâm chột dạ, “thôi chết, mình quên khuấy đi vụ con bé Trà My con ông Giang “tổng đài” phải nhập viện sáng qua, hơn thế nữa nó lại chính là con bé Lọ Lem mà Quang hay kể chuyện, không biết giờ này nó thế nào…”

- Em gặp bạn ấy một lát được không anh ? em sợ…

Chắc nó sợ phải mất đi thêm một người thân thiết nữa, cái cảm giác này Tâm hiểu rất rõ vì vậy gã ma xó đã rất nhẹ nhàng gật đầu. 2 anh em bám theo chiếc cáng, đi về phòng yêu cầu đặc biệt.

Ngay sau khi Lọ Lem được đưa vào phòng, cơ hội cũng đã đến khi bà Loan theo chân y tá sang phòng để làm thủ tục nhập thuốc, gã tình nhân Ngọc thì mò vào toa-let để làm điếu thuốc cho đỡ nghiện. Dũng “lơ” canh chừng bên ngoài, như vậy trong phòng chỉ còn lại mỗi bà vú Nhu – người đã rất mừng khi thấy Quang đồng ý làm bạn để chơi cùng với Trà My.

Đứng trước cánh cửa phòng bệnh, Tâm dặn khẽ :

- Em vào đi, một lát rồi ra ngay nhé !

Dũng “lơ” thấy có người, quay lại hỏi xem có chuyện gì, nhưng ngay sau đó gã cũng nhận ra đó là Tâm – người đi cùng với đàn anh Hài “khùng” và Duy “báo” lúc sáng qua…

Cánh cửa trắng được hé mở, Quang bước vào phòng, từ từ tiến lại gần về phía Trà My, cô bé đang được cắm dây truyền, đắp chăn bông ấm áp, đôi mắt thiên thần đang nhắm lại và nụ cười thì luôn trực diện trên môi.

- Lọ Lem…Quang gọi rất khẽ…

Đôi môi xinh xắn cử động, vầng trán của Lọ Lem nhăn lên đôi chút, rồi cặp mắt của cô bé dần xuất hiện dưới làn mi…nhưng chỉ một giây sau thôi, Lọ Lem đã òa lên vì sung sướng, cô bé mỉm cười đầy hạnh phúc, ngạc nhiên trước những gì mình được trông thấy :

- Anh Rùa !!!

Đưa 1 ngón tay lên che miệng, Quang “suỵt” một cái rõ kêu rồi tiến sát lại về phía cô bé.

- Sao anh biết em ở đây ?

Không nói gì nhiều như những lần trước, Quang chỉ cố gắng dành thời gian để ngắm nhìn Lọ Lem, trả lời những câu hỏi của cô bé, không ngờ hai đứa lại hội ngộ nhau trong một hoàn cảnh như vậy, và tương lai sau này – chưa biết Quang có còn được trông thấy Lọ Lem nữa hay không ?
Cuộc tương phùng kết thúc một cách ngắn ngủi khi Tâm gõ cửa và thông báo đã đến giờ phải đi, Quang chào tạm biệt bà Nhu, từ biệt Lọ Lem để về chịu tang mẹ, chỉ sau có vài ngày nhưng có vẻ như thắng bé 13 tuổi đã trưởng thành hơn rất nhiều, vì từ nay – nó chỉ còn lại một mình trên đời !
Cánh cửa trắng khép lại, Tâm và Quang rẽ sang hướng cầu thang rồi đi mất. Từ đằng xa bà Loan nhíu mày ngạc nhiên hỏi Dũng “lơ”

- Ai vừa vào phòng thăm con bé vậy ?

- Có ai đâu ? chắc chị nhìn nhầm – tên tài xế riêng của chồng trả lời mặt tỉnh bơ.

- Anh Ngọc đâu ?

- Đang hút thuốc bên ngoài kia kìa, có cần không để em đi gọi ?

Loan biết mình yếu thế vì bị Dũng bắt bài, không dám đôi co, mở cửa đi vào trong với Trà My. Tên tài xế được thể, vênh mặt đắc thắng…nhưng hắn cũng đã phạm sai lầm lớn khi mà từ phía cửa sổ, Ngọc vẫn dõi theo những hành động của hắn, ném điếu thuốc xuống sàn rồi lấy chân di di mẩu thuốc, Ngọc bực bội bước về phòng điều trị của Trà My.

Ngay sau khi vừa ra đến cổng bệnh viện an toàn mà không để cho bất kỳ ai nhận ra, Tâm gọi xe rồi 2 anh em nhanh chóng trở về nhà, từ trên tầng 3 Cu tú không hề hay biết về chuyện này, Trung “quay” thì đang trên đường tới bệnh viện, Ma xó đúng là ma xó, hành xử mọi việc luôn luôn thoắt ẩn thoắt hiện.

Chỉ tiếc một điều, bọn đàn em của Huy “long” đã phục kích Tâm từ rất lâu nhưng cũng phải đến tận ngày hôm nay chúng mới bắt gặp Tâm bước ra ngoài lộ liễu như vậy. Một tên nổ máy bám theo Tâm, tên còn lại phi về đại bản doanh thông báo cho ông trùm Hoàng “sắt” đã phát hiện ra tung tích kẻ thù số 1 : Tâm “ma xó”
XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.GIAITRI.PRO