watch sexy videos at nza-vids!
wap hay nhat
Mảnh ghép tình yêu - phần 15
21h45, ngày 13...

Tại tầng 3 bệnh viện đa khoa tỉnh, một chiếc cáng chở bệnh nhân tiến vào khu hậu phẫu nơi Nam “lùn” đang được điều trị, Cu tú để ý, có 2 vị bác sĩ mặc blouse trắng, đeo khẩu trang đi cùng với một số người nhà bệnh nhân, chắc là có một vụ tai nạn nào đó cần được phẫu thuật.

Chiếc cửa sắt mầu xanh là sự kết nối duy nhất giữa bên trong và bên ngoài được một cô y tá vội vàng mở ra, Cu tú và 4 anh em đang đứng canh trước phòng của Nam “lùn” phải dẹp người lại cho chiếc cáng đi qua, mùi thuốc sát trùng nồng nặc từ người bệnh nhân khiến Cu tú phải quay người sang một bên để hít thở không khí, cũng trong lúc đó bất giác hắn nhìn thấy vật gì sắc nhọn ẩn dưới lớp vải trắng…nhưng khi Cu tú còn chưa kịp hiểu ra vấn đề thì tên người nhà đi cuối cùng đã rút dao găm đâm thẳng vào ngực của gã, cú đâm quá bất ngờ khiến cho Cu tú không kịp phản ứng, dù choáng ngợp với vết thương có lẽ là rất nặng nhưng miệng của y vẫn kịp hô lớn : Anh em coi chừng !!

Bọn giả dạng bác sĩ lộ rõ nguyên hình là đám đàn em của Huy “long”, chúng ngay lập tức rút dao găm đã thủ sẵn ở trong tay áo xông vào nhóm của Cu tú, tên mặc áo blouse chỉ đạo những kẻ còn lại :

- Đâm chết hết mẹ bọn chó này báo thù cho anh Huy !

Ngay sau câu nói đó, một trận huyết chiến đã diễn ra ngay trước cửa phòng của Nam “lùn”, cô y tá trẻ lúc nãy đi ra mở cửa trông thấy cảnh tượng đâm chém thì sợ đứng tim vội vã tìm một góc để ẩn náu.
Tiếng hét của Cu Tú vang đi rất xa, từ đầu tầng 3 nơi vòng tuyến số 1 của Trung quay gồm khá đông anh em canh gác nhưng đã sơ hở để cho bọn Thắng “xoăn” lọt vào đến tận phòng phẫu thuật vội vàng quay lại để hỗ trợ cho đàn anh Cu tú.

Tuy nhiên với việc chỉ có 5 anh em trong khi người quan trọng nhất là Cu Tú lại bị thương khá nặng, bọn Thắng xoăn đã xông được vào phòng của Nam “lùn” với mục đích hạ sát kẻ đã gây ra cái chết cho Huy “long”, và không ai khác chính Thắng “xoăn” là người dùng dao đâm thẳng vào ngực Nam “lùn” đang nằm bất động trên giường bệnh.


21h30, ngày 13, khu xóm nghèo…


Thành “ba tai” và đồng bọn đã xuất hiện ở bên ngoài đám tang của bà Thùy, dù đi 3 xe và có tới 7 tên đàn em bên cạnh tuy nhiên tên sát thủ Nam định vẫn không dám làm loạn, dù sao đây cũng là xóm lao động nghèo đông dân cư, nếu cứ xông vào mà không cần tính toán, chưa chắc hắn đã bắt được Tâm “ma xó” mà ngược lại có khi còn bị ăn một trận đòn nặng hơn ngày xưa. Cách tốt nhất bây giờ là dụ Tâm ra ngoài rồi phục kích và bắt ngay tại sân bóng.

Sau một hồi khóc lóc vật vã, có lẽ vì mệt và quá xúc động nên thằng Quang đã ngủ thiếp đi, người dân ở đây dù nghèo nhưng sống có tình có nghĩa, hàng xóm láng giềng đùm bọc lẫn nhau, biết bà Thùy không có họ hàng người thân nên mọi người chia nhau trông giữ quan tài, hương khói, cử hành tang lễ. Đúng 7h sáng mai cả xóm sẽ tập trung nghe đọc báo cáo của ông xóm trưởng rồi đi chôn xác bà tại nghĩa trang bỏ hoang trên đồi gió.

Tâm vẫn ngồi bên ngoài cửa, mái tóc dài xõa xuống che khuất gương mặt, gã bắt đầu cảm thấy mệt sau những trận chiến tốn nhiều sức vừa qua, định bụng sẽ ngủ đi một lát thì bỗng nhiên thấy có một tên lạ mặt nào đó đứng từ đằng xa, vẫy tay ra hiệu có việc rất quan trọng.
Tâm bật dậy, hất lại mái tóc, đi lại chỗ tên lạ mặt, tên này thở dốc, hổn hển nói :

- Anh Tú bảo em đi về đây tìm anh, tình hình ở bệnh viện đang nguy cấp lắm anh ạ ! bọn thằng Thắng “xoăn” đi đông lắm, chúng đang làm loạn ở bệnh viện !

Tâm nhíu mày, lo lắng, hỏi dồn lại :

- Bọn nó dám vào tận bệnh viện chém người kia à ? mẹ kiếp ! từ khi nào ?
- Dạ, cũng mới thôi, em vội lấy xe rồi phi về đây ngay để báo tin cho anh đến tiếp ứng.
- Xe mày để ở đâu ?
- Em đang dựng tạm ở sân bóng, anh đi ngay đi còn kịp, chỉ có mỗi anh Trung với anh Tú, em sợ xảy ra chuyện…
- Được rồi, đi, đi mau…

Tâm theo bước tên đàn em chạy vội ra sân bóng để phi về bệnh viện, cả ngày hôm nay mải chăm sóc cho Quang nên gã cũng quên mất chuyện bọn Huy “long” sẽ trả thù, nhưng gã không nghĩ tên Thắng “xoăn” mà lại có gan vào tận bệnh viện để chém người.

Ra đến sân bóng, thấy có một cái xe Dream đang dựng ở giữa sân, Tâm buột miệng hỏi :

- Thằng Quân quế đâu sao không bảo nó đi tìm anh ?

Tên lạ mặt kia ú ớ, Trung “quay” và Cu tú thì nổi tiếng rồi nên nó biết, chứ Quân quế là thằng nào thì làm sao mà nó biết được ?

- Em cũng không biết, chỉ thấy anh Tú bảo em về đây đón anh…

Tâm chợt chột dạ, đứng sững lại, sự vội vàng ban nãy khiến hắn quên đi những phân tích cần thiết, tên lạ mặt thấy Tâm không đi nữa cũng dừng lại, giả bộ hỏi :

- Sao vậy anh ?
- Mày nói là anh Tú sai mày về đây đón tao à ? vừa dứt lời Tâm nắm lấy cổ áo tên này xách ngược lên.
- Dạ…vâng…anh Tú…bảo em…

- Thứ nhất, trong đội bọn tao trừ tao ra không ai gọi anh Cu tú là anh Tú cả, thứ hai chỗ ở của tao không phải ai cũng biết, làm sao mà anh Tú có thể sai mày về đây đón tao được ?

Tâm gồng mình, lúc này đôi bàn tay rắn chắn của hắn đã nhấc bổng tên giả mạo kia lên khỏi mặt đất và sẵn sàng cho hắn một cú đấm thẳng vào mặt. Tuy nhiên ngay sau đó, một tiếng vỗ tay đã vang lên…

- Hoan hô ! không hổ danh là Tâm “ma xó”, cái gì mày cũng biết, khâm phục, thực sự rất khâm phục !!!

Từ chỗ ẩn nấp, Thành “ba tai” và bọn đàn em xuất hiện, chúng vây lại thành 1 hình tròn quây Tâm ở giữa, lúc này đã là gần 10 giờ tối, trong xóm lại đang có tang nên sân bóng vắng tanh vắng ngắt không một bóng người qua lại, thời tiết cũng trở lạnh nên chẳng có chút trăng sao nào, chỉ có độc duy nhất một chiếc bóng đèn treo tạm trên góc cây đủ để lấy ánh sáng cho cả khoảng sân…

Tâm buông áo tên giả mạo ra, ném hắn xuống đất, tên này lồm cồm bò dậy rồi chạy vội vào đội hình của Thành ba tai, chỉ một phút ngắn ngủi vừa qua thôi nhưng có lẽ cũng đủ để hắn hiểu về bản lĩnh của Tâm “ma xó”.

- Mày vẫn còn nhớ tao đấy chứ ? hy vọng là mày chưa quên ? Thành “ba tai” móc từ trong ngực áo ra một con kiếm sáng loáng – thứ vũ khí hắn đã đặt hàng để phục vụ cho trận chiến trả thù Tâm “ma xó”.
- Tao không bao giờ nhớ tên những kẻ đã bị tao đánh bại – sau câu trả lời dõng dạc, rất nhanh và hiểu ra vấn đề, như thường lệ con dao găm Thái Lan sắc nhọn trôi từ trên tay áo đi xuống lòng bàn tay của Tâm.

Câu nói này thực sự là một sự xúc phạm ghê gớm đến danh dự và lòng kiêu hãnh của Thành ba tai, tuy nhiên tên sát thủ Nam Định vẫn rất bình tĩnh đáp lời :

- Vậy thì sau ngày hôm nay, tên của tao sẽ được khắc lên trên ngực của mày, thằng chó chết, chuẩn bị đền mạng cho đại ca Huy “long” đi !

Tâm cười :
- Thằng Huy “long” thì có bản lĩnh gì mà chúng mày tôn thờ nó làm đại ca ? lũ ngu, một lũ bất tài…
Đôi mắt Thành ba tai long lên sòng sọc, hắn rít lên từng lời hét thẳng vào mặt bọn đàn em :
- Giết nó, tao cho phép chúng mày giết chết nó ! Mẹ kiếp…

2 thằng đầu tiên vác mã tấu xông lên rồi nhằm thẳng Tâm mà chém tới, nhưng xét về tốc độ thì chúng chưa đủ nhanh để làm rách được áo Tâm “ma xó”, lùi lại hai bước, quan sát tình hình rõ ràng mình đang bị vây hơn nữa đánh nhau trong vòng tròn như thế này mình chắc chắn sẽ gặp bất lợi, Tâm thúc ngay cùi trỏ vào mặt một tên đứng đằng sau, lôi tay nó ra đằng trước rồi dùng một thế vật Judo quăng tên này vào giữa đồng thời nhẩy ra sau thoát được vòng vây của Thành “ba tai”.

Thấy vậy tên sát thủ Nam Định càng thêm tức tối : “Mẹ kiếp ! sao nó lại có thể nhanh đến như vậy chứ ?”

Vừa dứt dòng suy nghĩ hắn đã lết con kiếm chạy loẹt xoẹt dưới đất rồi xông thẳng vào Tâm, một cú chém ngang không trúng đích, sau đó là một đòn đâm thẳng rất nhanh nhưng vẫn bị Tâm né được, ngay sau đó Thành đã bị Tâm đá thẳng vào tay, cú đá nhanh và mạnh đến nỗi đôi bàn tay của Thành run lên, đánh rơi thanh kiếm…Thừa thắng xông lên, con dao găm được rút ra, Tâm lao vụt vào đối phương…nhưng rất may cho Thành là bọn đàn em đã kịp giải nguy cho gã khi tiếp ứng rất đúng lúc, biết không thể đọ lại được với mã tấu, Tâm “ma xó” vội thu con dao găm lại rồi tránh đòn một cách tài tình…

Mẹ kiếp !!!

Tiếng của Thắng “xoăn” gầm lên trong phòng điều trị của Nam lùn, hắn lật tung chiếc chăn mầu trắng, lộ ra trước mắt gã lúc này không phải là cánh tay phải của Duy “báo” mà chỉ là một hình nộm ma nơ canh đã được Trung “quay” thế vào.

Tên đàn em của Huy “long” giật mình, cái đầu xoăn tít của hắn bất giác suy nghĩ được một vài điều đúng đắn “chết mẹ, mình ngu quá, bị bao vây rồi”…


Từ phía hành lang đội quân của Trung “quay” cũng đã lên đến nơi, nhưng ngay lập tức một toán thanh niên bịt mặt cũng rất nhanh chặn đường tiếp ứng của gã. Lúc này toàn bộ tầng 3 của bệnh viện xảy ra hai cuộc chém giết, khung cảnh bỗng trở nên hỗn loạn khi người nhà và bệnh nhân bỏ chạy tán loạn để tìm chỗ trốn, trong khi đó từ phòng trực cấp cứu một nhân viên y tá nhấc máy gọi 113…

Tổng đài ngay lập tức chuyển máy sang cho trung úy Lê Long lúc này đang ở hiện trường vụ cướp tiệm vàng Phú Vân – sau khi biết chuyện, gương mặt vị cảnh sát trẻ nhăn lại…những thông tin về 4 tên cướp chỉ xông vào đập phá nhưng không lấy đi bất kỳ một chỉ vàng nào, phải chăng là tránh bị chủ nhà làm đơn truy tố ? như vậy động cơ của chúng hoàn toàn không phải là ăn trộm…như vậy có nghĩa là…mẹ kiếp ! rút cuộc vụ cướp này cũng chỉ là mồi nhử, bọn Huy “long” chắc chắn là thủ phạm đã gây ra và nhân lúc công an đang còn loay hoay tại nơi này thì chúng đã xông vào bệnh viện để tiến hành cuộc trả thù…

- Quay lại ! tất cả lên xe quay lại bệnh viện !!! tiếng ra lệnh của Trung úy Lê Long làm kinh động tất cả những người dân hiếu kỳ đang có mặt tại nhà của hai vợ chồng Phú Vân.

Tiếng còi rú vang lên, toàn bộ 3 chiếc xe cảnh sát lập tức đổi hướng lao vút về phía bệnh viện đa khoa tỉnh, vẫn còn hơn 10 phút nữa mới đến 10 giờ nhưng bọn đàn em của Huy “long” đã ra tay sớm hơn dự kiến…

Bến tầu Thủy Sơn

Đội hình TS1 do thiếu tá Trần Minh chỉ đạo đã vây kín khu vực trước và sau bến tầu, lúc này đã là gần 10 giờ tối tuy nhiên vẫn chưa hề thấy bất kỳ một động tĩnh nào của tên Hiếu đen cũng như sự xuất hiện của các đối tượng mua bán thuốc lắc.

- Sếp Minh ! đến giờ rồi, sao vẫn chưa thấy có động tĩnh gì ?

- Chờ thêm một chút nữa xem sao ! vẫn chưa đến 10 giờ kia mà…

- Có khi nào, thằng Trung “quay” đã báo tin láo cho sếp không ?

- Cậu ấy không nói dối đâu, nguồn tin mật của tôi cho hay đích thân lão Hoàng “sắt” sẽ đứng ra dàn xếp vụ này, chúng sợ bọn Hải Phòng sẽ lật kèo khi biết tin Huy “long” đã chết.

- Ok vậy em yên tâm rồi ! à mà em vừa nhận được thông báo từ tổng đài, trung úy Lê Long hiện giờ vẫn chưa có mặt tại bệnh viện, có một vụ cướp tiệm vàng xảy ra trên đường Trần Chí Công nên trung tâm đã cử cậu ấy tới đó…

- Cướp tiệm vàng à ? sao lại trùng hợp vậy nhỉ ?? cuối cùng thì sự lo lắng của thiếu tá Trần Minh cũng đã trở thành hiện thực, rõ ràng trung úy Lê Long đã quá chủ quan và xem thường bọn tội phạm…
Nhưng khi mà dòng suy nghĩ của thiếu tá Trần Minh còn chưa dứt thì từ vị trí giao hàng…một chiếc xe hơi đã xuất hiện…

- Bọn chúng đến rồi !!!


Bệnh viện đa khoa tỉnh


Bọn đàn em của Thắng “xoăn” tuy đông nhưng hoàn toàn không phải là đối thủ của Trung “quay”, Quân “quế”, Thịnh “râu”…cuộc ẩu đả ở tiền sảnh tầng 3 nhanh chóng kết thúc, một số tên gục tại chỗ, số còn lại chạy bán sống bán chết hòng thoát thân.

Nhưng khi còn chưa kịp định hình lại tinh thần, tiếng kêu của Hoàng “xì” đã khiến Trung “quay” vô cùng hoang mang :

- Bảo vệ anh Cu Tú !!!

Cả mấy anh em vội lao về phía cánh cửa mầu xanh, và đột ngột dừng lại khi nhìn thấy toàn bộ anh em làm nhiệm vụ giữ cửa đều đã bị thương, Hoàng “xì” dù một tay ngập máu nhưng vẫn đang cố gắng đẩy chiếc cáng để giải nguy cho đàn anh, mấy tên đàn em của Thắng “xoăn” phát hiện ra sự chẳng lành vội rút vào phòng điều trị của Nam lùn, một vài tên ở xa hơn định xông vào bên trong khu phẫu thuật nhưng chiếc cửa sắt thứ hai nối vào khu này ngay lập tức đã được khóa chặt…

Trung “quay” chỉ đạo một số anh em lập tức lo cho những người bị thương, riêng Cu tú, có vẻ như vết thương không nặng như hắn nghĩ, vết đâm rất mạnh nhưng lại sượt qua tay và chỉ đi vào mạn sườn…

Sừng sững xuất hiện trước cửa phòng của Nam lùn, Trung “quay” bắt gặp ánh mắt đầy hận thù của Thắng “xoăn” – có lẽ tên đầu xù tóc rối đang rất muốn báo thù cho cái chết của đại ca hắn là Huy “long”, Thắng đã cố gắng để thanh toán Nam lùn nhưng ý định thì không thành và bây giờ thì bọn chúng lại đang bị bao vây trong một căn phòng chật hẹp.

Liếc nhìn thấy cảnh tượng hình nộm đã bị Thắng xoăn đâm một nhát chí mạng trên giường, Thịnh “râu” nhớ lại lúc Trung “quay” gọi riêng Cu tú ra một nơi để bàn bạc, có lẽ là để chuẩn bị cho việc này…vậy thì Nam “lùn” thực sự đang ở đâu ?

- Mày hết đường rồi Thắng “xoăn” !! giọng của Trung “quay” từ tốn vang lên…

Đáp lại lời nói của Trung, Thắng “xoăn” chỉ cười nhạt :

- Đúng là tao đã quá xem thường chúng mày, cứ tưởng thằng chó Duy “báo” bị nhốt thì chúng mày sẽ chỉ còn là một lũ rắn mất đầu !

- Nói nhiều làm gì anh Thắng, xông lên chém chết mẹ bọn nó trả thù cho anh Huy ! bọn đàn em Thắng xoăn vẫn đang còn rất hiếu chiến sau vụ hạ gục đồng bọn của Trung “quay” ở bên ngoài.

Đưa mắt liếc nhìn toàn bộ căn phòng, Trung “quay” chợt ngạc nhiên khi không thấy Thành “ba tai” tên sát thủ đầu trọc thường đi cùng với Thắng “xoăn” ở đâu. Linh tính mách bảo cho Trung, có lẽ Thành đang đi xử lý Tâm “ma xó”.

- Thắng “xoăn”, thằng đàn em thân tín của mày hôm nay bị ốm hay sao mà không thấy nó góp mặt ? hay là nó sợ quá trốn về Nam Định rồi ?

Nghe lời khiêu khích, Thắng xoăn dõng dạc tuyên bố :

- Hôm nay tao chưa giết được thằng Nam “lùn” nhưng thằng Tâm “ma xó” thì không thoát được đâu !

“Đúng như mình nghĩ, vậy là bọn chúng đã biết Tâm đang ở đâu…nhưng phải làm sao để nó khai ra bây giờ ??”

Giữa lúc Trung “quay” đang còn miên man với dòng suy nghĩ thì một giọng nói cất lên khiến tất cả đều cảm thấy sững sờ…

- Cậu ấy đang ở khu xóm nghèo Làng chài ! đưa thằng nhóc tên là Quang về dự đám tang mẹ nó rồi…

Người đang nói là Giang “tổng đài” ! gã đã quay trở về từ đám tang của em vợ là Hải “khùng” !

- Tất cả cũng buông vũ khí đi, toàn bộ khu này đã bị người của tôi bao vây, muốn thoát cũng không thoát được đâu !

Ngay sau câu nói của Giang “tổng đài” tiếng còi rú của xe cảnh sát cũng đã vang lên ! ngay lập tức Quân “quế” xô mạnh đám đàn em đi bên cạnh Giang rồi lao người xuống tầng 2…

Thấy tình hình nguy cấp, Thắng “xoăn” cũng bỏ trốn ra phía cửa sau, hắn nhìn xung quanh : không lan can, không đường ống nước…nhưng vẫn còn một lối thoát là cây bàng bên dưới ! tên giang hồ đàn em của Huy “long” không cần nghĩ nhiều phi thật mạnh ra bên ngoài, cố với hai tay để bám vào được một cành cây !

Trung quay lao vội theo…nhưng không thể làm được gì, chỉ kịp nhìn thấy Thắng xoăn ùa vào đám đông chạy mất, cú ngã vừa rồi dường như đã làm hắn bị thương !

Ngay sau đó lực lượng cảnh sát 113 cũng xuất hiện ! biết không thể trốn thoát, bọn đàn em của Huy “long” lần lượt buông vũ khí, Trung úy Lê Long là người lên tiếng trước tiên :

- Trung “quay” đứng im – cảnh sát đã bao vây nơi này ! cậu không thoát được đâu…

Tất nhiên là Trung chẳng hề có ý định chạy trốn, nhiệm vụ của hắn là bảo vệ Nam lùn và tránh thương vong đáng tiếc cho anh em ! đến lúc này thì Trung cũng đã phần nào hoàn thành tâm niệm của Duy “báo”. Gã chỉ tiếc là không thể bắt được tên sát thủ nguy hiểm Thắng “xoăn” về chịu tội !

- Cán bộ ! em tôi là Tâm đang gặp nguy hiểm, còn một đội nữa của bọn Huy “long” đang vây bắt nó ở xóm Làng chài…

Thế nhưng có vẻ như lời nói của Trung chẳng ảnh hưởng gì đến trung úy Lê Long, gã vẫn ra lệnh cho lực lượng cảnh sát còng tay tất cả những người có liên quan giải về đồn để thẩm vấn, bất giác Lê Long hỏi thêm một câu khi nhìn thấy hình nộm ở trên giường :

- Bọn mày đem giấu đồng bọn đâu rồi ?

Trung hất cằm về phía giường, mỉa mai : Cán bộ tìm đi, không thấy sao ?

- Tôi không đùa với cậu ! Nam “lùn” đâu ?

- Tôi không giấu đi đâu cả, cậu ấy ở dưới gầm giường ! cán bộ không thấy chai nước truyền vẫn đang cắm ở dưới đấy sao ?

Lê Long cho người tháo ga giường… đúng là một nơi ẩn náu tuyệt vời, Nam “lùn” vẫn đang nằm bất động trên một tấm đệm, hắn vẫn đang thở ô xy và mọi dây cắm đều được luồn qua khe giường một cách tài tình…

Chuyên án BV2 như vậy là đã thành công !

Cũng trong lúc này, Quân “quế” đã lấy được xe máy, nhằm hướng xóm nghèo Làng chài lao vụt đi…

XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.GIAITRI.PRO