Cơn gió lạnh buổi chớm đông bất chợt ùa về khiến Quang tỉnh giấc, nó lại vừa nằm mơ thấy mẹ, vẫn hình ảnh thân thương của bà Thùy cặm cụi dưới gian bếp, mỉm cười nhẹ nhàng nấu cháo cho nó ăn, sao giờ đây nó thèm một bát cháo mẹ nấu đến như vậy…
Kéo chăn thấp xuống ngang bụng, Quang nhìn ra bên ngoài nhà, lúc này có lẽ khoảng 2 giờ sáng, những người hàng xóm vẫn đang thức bên cạnh quan tài của mẹ, họ trò chuyện, hút thuốc, tâm sự đủ điều về cuộc sống, trong khi đó ngồi thu lu ở một góc nhà, dượng nó, lão Hoàng có lẽ vẫn còn chưa tỉnh cơn say…
Những giọt nước mắt chẳng biết từ đâu lại ứa xuống, chảy xuống mũi, rồi đắng nghẹn trong miệng, nó không dám khóc thành tiếng vì sợ mọi người lo lắng, nó hiểu ai cũng mệt cả rồi, còn mẹ nó thì đã mất…13 tuổi nó đủ lớn để biết từ nay cuộc sống này nó chỉ còn lại một mình cô độc mà thôi !
Cũng 2 giờ sáng nhưng không phải tại bệnh viện đa khoa tỉnh, mà ở một phòng khám tư, một kẻ mồ côi khác là Tâm đã được điều trị và khâu lại những vết thương sau trận chiến kinh hoàng tại sân bóng vừa qua, chàng thanh niên 21 tuổi đang nằm mê man trên giường bệnh, nhưng hôm nay, Tâm sẽ không cô đơn, vì bên cạnh gã đã có Quân quế, cùng với anh trai của bố là bác Phi đen.
Ở bên ngoài phòng, hai đàn em của lão Phi đang kinh ngạc nghe Quân kể lại chiến tích một mình Tâm đánh bại 8 tên trong đội Huy “long” như thế nào, cũng là dân giang hồ nên 2 tên này chắc hiểu, bản lĩnh của Tâm “ma xó” đến đâu…
Rất may là Phi “đen” đã nghe theo lời Quân “quế” không chạy thẳng về bệnh viện, nếu không giờ này chắc chắn Tâm đã bị công an còng tay đem về trụ sở.
Còn tại trụ sở công an tỉnh, đội điều tra trọng án đã bắt nhốt tất cả những ai có liên quan đến vụ giang hồ ra tay trả thù ngay tại bệnh viện khiến an nỉnh nơi đây chịu hệ quả to lớn và làm hoang mang lòng dân, tất nhiên trong số này có Trung “quay” – kẻ vừa mới được thả cách đây 24 giờ. Chỉ có duy nhất một mình Cu tú vẫn được ở lại bệnh viện để điều trị vết thương, tất nhiên là có sự giám sát của đội ngũ công an.
Nghe được tin toàn bộ anh em vẫn an toàn, Nam “lùn” đã thoát chết nhờ vào sự nhanh trí của Trung “quay” và sự mất tích của Tâm “ma xó”, từ phòng giam cách ly đại ca của nhóm Báo đen là Duy “báo” cũng đã có thể nở nụ cười…
Bên cạnh đó, với những tội danh tàng trữ buôn bán thuốc lắc, tổ chức đánh bạc, mại dâm trá hình và tàng trữ trái phép súng, Hoàng “sắt”, Hiếu “đen” và đồng bọn cũng đã bị bắt giữ để chờ ngày khởi tố. Mặc dù vậy, kẻ cầm đầu phi vụ cướp tiệm vàng Phú Vân và tấn công vào bệnh viện là Thắng “xoăn” hiện nay đã bỏ trốn, còn đàn em của hắn là Thành “ba tai” cũng đã bị tóm gọn sau khi mò về nhà để trị thương sau trận chiến với Tâm “ma xó”.
Dương Phương Linh sau đám tang của người yêu là Hải “khùng” lúc này cũng không thể ngủ được, trong căn phòng riêng tại nhà của Hải, một mình cô vẫn đang thức cùng với bộ album mà hai người đã chụp cùng nhau trong suốt những năm qua. Ngước mắt lên tường, Linh trông thấy đồng hồ đã điểm 2 giờ sáng, bất chợt cô soi mình trong gương, mới chỉ có vài tiếng thôi mà trông cô như đã trở thành một bà lão. Từ xưa đến nay chưa bao giờ Linh thức muộn đến như vậy, bên ngoài cửa sổ, những cơn gió vẫn đang len qua khe cửa ùa vào phòng khiến Linh lạnh buốt, chiếc áo thu mỏng manh không đủ mang lại cho cô sự ấm áp, Linh đưa tay ôm lấy bờ vai mình, có cảm giác như Hải đang ở đây, từ đằng sau và ôm lấy cô…
Cũng 2 giờ sáng, Giang “tổng đài” vẫn còn đang thức, đêm nay gã đã cho vợ là Loan về nhà để nghỉ ngơi và muốn ở lại một đêm với con gái là Trà My. Cho đến tận bây giờ, câu chuyện đầy tâm linh mà Trà My kể với hắn vẫn còn ám ảnh trong đầu, dù không muốn tin nhưng Giang biết, đó là sự thật, Trà My đã chết – ít nhất một lần, nhưng sau đó con bé đã sống lại nhờ vào một phép lạ thần kỳ, và có lẽ phép lạ ấy đến từ người phụ nữ nằm ở phòng 402…
Một tuần qua, có quá nhiều chuyện xảy đến với Giang, hắn đã ra tay với em vợ là Hải “khùng” và hiện tại vẫn đang bít bối được về cái chết của Hải, Trà My nhập viện và được cứu sống một cách tài tình nhưng không phải do tay nghề của Hoàng Nam. Miên man với dòng suy nghĩ hỗn độn, Giang bật dậy, ghé qua giường của Trà My, hôn vào trán con bé rồi khoác áo, đi ra bên ngoài hút thuốc…
Vẫn là 2 giờ sáng và có thêm 2 người nữa đang còn thức, đó là Ngọc và Loan, đêm nay sau khi biết gã bạn thân là Giang “tổng đài” sẽ ở lại bệnh viện cùng cô con gái rượu, Ngọc đã lại mò sang và không bỏ qua cơ hội để được ân ái cùng Loan, người phụ nữ xinh đẹp nhưng chẳng mấy khi nhận được sự yêu chiều của chồng.
Loan vẫn vậy, vẫn chìm đắm trong những nụ hôn của Ngọc, vẫn hưng phấn với kiểu làm tình mạnh mẽ, dâm dục của Ngọc. Cô thích được đôi bàn tay thô ráp đó xoa lên bộ ngực, cô khao khát được chiếc lưỡi ướt át đó hôn lên toàn bộ cơ thể và cô thèm được rên lên cho thỏa những dục vọng bị kìm hãm bấy lâu… Một tuần sau….
Vụ án buôn bán thuốc lắc lớn nhất thành phố cuối cùng cũng đã hoàn tất hồ sơ để trình lãnh đạo và sẽ sớm xử án trong nay mai, thiếu tá Trần Minh cũng đang gấp rút giải quyết các tình tiết diễn ra trong vụ án giang hồ thanh toán nhau giữa hai nhóm là Huy Long và Duy Báo, sau khi sàng lọc và lấy khẩu cung từ nhiều đối tượng và các nhân chứng, thiếu tá Minh và ban chuyên án cũng đã phần nào hoàn tất bản cáo trạng và sẽ khởi tố những cá nhân có liên quan vào tuần sau trước khi diễn ra những phiên tòa xét xử.
Lúc này tại phòng riêng, Trần Minh đang suy tư với điếu thuốc, ông quay lưng lại với căn phòng, hướng ra phía ban công.
Chợt có tiếng gõ cửa…
- Chú Minh ! Cháu Long đây ạ !
Với tay dụi điếu thuốc vào chiếc gạt tàn, Trần Minh quay trở lại ghế, điềm đạm ngồi xuống :
- Long à cháu, mở cửa vào đi.
Trên tay cầm một tập hồ sơ về vụ án BV2 cũng như thông tin về toàn bộ các đối tượng có mặt tại bệnh viện vào đêm hôm ngày 13, Lê Long nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ phía lãnh đạo ngành cho sự thành công của chuyên án:
- Dạ thưa chú, bản báo cáo hiện trường và lời khai cháu đã tổng hợp đủ trong này rồi ạ ! chú xem qua cho cháu…
- Ừ, cháu cứ để trên bàn cho chú ! à mà Long này, đã có tung tích gì về Tâm chưa ?
- Tâm “ma xó” ấy hả chú ? thằng này đúng là ma xó có khác, nó lặn mất tăm từ hôm đấy đến giờ, sau trận quyết đấu tại sân bóng, bọn thằng Thành ba tai có khai là nó được một chiếc xe ô tô cứu sống và mang đi, cháu đã cho các anh em đi tìm ở một số các bệnh viện, phòng khám nhưng vẫn chưa có bất kỳ thông tin nào.
- Vậy à ! Tâm là một đối tượng khá quan trọng của vụ án, cháu và mọi người cần phải đặc biệt lưu ý đến hắn nhé, thế còn Thắng “xoăn” ?
- Thắng “xoăn” bỏ trốn vào miền Tây, lúc này lực lượng trinh sát của cháu đã lần ra nơi ẩn náu của hắn, chắc chỉ nay mai là chúng ta sẽ tóm được tên này thôi.
- Tốt ! mọi chuyện như vậy là gần như đã giải quyết xong rồi. Cháu về phòng đi, khi nào cần hỏi gì chú sẽ cho gọi.
- Vâng ! chú nghỉ ngơi đi ạ ! cháu xin phép.
Một tuần sau trận chiến kinh hoàng tại sân bóng, những vết thương trên người của Tâm “ma xó” đã đỡ hơn rất nhiều, sau khi điều trị tạm thời ở một phòng khám tư, Tâm được Phi “đen” và Quân “quế” mang đi giấu ở một chung cư ít người qua lại, Phi “đen” cũng đã tính toán kỹ lưỡng khi bỏ tiền ra thuê một bác sĩ ở Hải Phòng vào để điều trị cho Tâm, vết thương nặng nhất vẫn đến từ cú chém ở vai, ngoài ra những cú đá rất mạnh của Thành ba tai cũng khiến cho Tâm bị chấn thương tụ máu bên trong, cần phải được nghỉ ngơi trong một thời gian mới có thể trở lại được như trước.
Quân quế lúc này đóng vai trò là người truyền tin, nhờ đó Tâm biết được một số anh em đã bị bắt sau vụ bọn Thắng “xoăn” trả thù ở bệnh viện, vụ án đại ca của gã là Duy báo giết Huy Long cũng sẽ được xử sau một vài tuần nữa, bọn Thành ba tai và lão Hoàng sắt, Hiếu đen cũng đã bị bắt tại bến tầu Thủy Sơn do buôn bán thuốc lắc…thành phố lúc này đang rất loạn khi những băng đảng khác mọc lên rất nhiều, chúng hầu hết là các nhóm bé hơn so với hai nhóm của Duy báo và Huy “long” – nay nghe tin cả hai nhóm này đều đã bị công an quét gọn thì bắt đầu vươn lên nhằm chiếm lấy thị trường làm ăn.
Sau vài ngày trở về Hải Phòng để giải quyết những phi vụ làm ăn, ngày hôm nay Phi đen lại đánh xe ra để thăm đứa cháu lưu lạc suốt 19 năm qua. Lúc này Tâm mới có điều kiện để nhìn kỹ bác Phi – người mà theo như bọn đàn em của ông ta kể lại thì cách đây khá lâu đã từng kết nghĩa giang hồ với ông Đức bố của Tâm, 2 anh em Phi và Đức thời đó khá nổi tiếng và tạo dựng được rất nhiều địa bàn làm ăn cả trong Nam lẫn ngoài Bắc, sau đó ông Đức bị bọn nhóm xã hội đen trả thù, ông may mắn thoát chết, nhưng vợ ông và cũng là mẹ của Tâm thì lại không qua khỏi. Sau vụ đó, ông Đức đã tốn gần một năm theo đuổi để trả thù cho cái chết của vợ, trả thù xong ông bế Tâm đi biệt tích, hoàn toàn vắng bóng khỏi giang hồ.
- Hai bố con cháu sau đó đã sống như thế nào ? Giọng của Phi đen cất lên.
Tâm lúc này đã ngồi dựa vào thành giường, một bên vai vẫn đang được băng bó, mỉm cười đáp :
- Bố cháu đi làm thợ xây cho một vài bác ở trong xóm, hồi còn nhỏ cháu hay đi theo bố, khi lớn lên một chút thì cháu ở nhà thu mua phế liệu.
- Vậy à ! Thế tại sao bố cháu lại mất ?
Tâm hít một hơi thật dài, nghiêng đầu sang một bên, bồi hồi nhớ lại những ngày còn bé:
- Bố cháu hút rất nhiều thuốc và cũng hay thường xuyên uống rượu nữa, có lần ông bị đột quỵ, tưởng chết rồi, nhưng sau đó người ta lại cứu được ông, sau đó sức khỏe của bố cháu giảm đi nhiều, nhưng ông vẫn đi làm rồi chết vì bị nhồi máu cơ tim.
Nghe xong những điều vừa nói, người ta thấy đôi mắt của Phi “đen” rưng rưng, thân làm giang hồ, tiền bạc sự nghiệp nào có gì quan trọng bằng tình nghĩa anh em, vậy mà đến cái chết của người em kết nghĩa đã vì mình mà vào sinh ra tử bao lần ông cũng không được dự.
- Khi nào khỏe, cháu dẫn Bác ra thăm mộ bố nhé !
- Cháu khỏe rồi, mấy vết thương này thì có là sao đâu, để chiều cháu dẫn bác đi.
- Không cần vội vậy đâu, cháu cứ nghỉ đi ! Bác có nhiều thời gian, bác chờ được mà.
Đoạn ông Phi nói tiếp :
- Mà Tâm này, sau khi cháu khỏe hẳn, bác muốn đón cháu ra Hải Phòng về ở cùng với Bác, cháu nghĩ sao ?
Lời đề nghị đến với Tâm quá đột ngột, chưa bao giờ hắn nghĩ sẽ phải đi sống ở một nơi khác ngoài nơi này, nơi đây là địa bàn của hắn, Tâm có nhiều anh em, bạn bè, nhiều kỷ niệm và nhiều tình nghĩa cần báo đáp. Chính vì vậy, gã ma xó đã im lặng, không trả lời.
- Ở đây, cháu đang bị công an truy lùng, nếu đúng như lời thằng nhóc em cháu kể lại thì tội của cháu cũng không lớn lắm, Bác hoàn toàn có thể dùng tiền và các mối quan hệ để lo cho cháu không bị tù tội, tuy nhiên chắc chắn người ta sẽ yêu cầu bác phải đem cháu đi nơi khác để tránh những biến cố sau này ảnh hưởng đến họ. Hơn thế nữa đây cũng không phải là quê hương của cháu, cũng không phải là nơi mà cháu đã được sinh ra, cháu vẫn còn một số họ hàng ở quê, họ đang rất mong được trông thấy cháu từng ngày.
Nghe những phân tích của ông Phi, Tâm chợt nhận ra nhiều điều, hóa ra nó vẫn là thằng có quê hương, có gia đình và có họ hàng, nhưng trước khi quyết định sẽ phải làm gì, Tâm đều cần thời gian để suy nghĩ và lần này cũng vậy:
- Bác cho cháu vài ngày để nghĩ, cháu sẽ trả lời bác sau !
- Uh, khi nào cháu muốn trả lời cũng được, bây giờ thì cháu nghỉ ngơi đi, Bác ra ngoài có một số việc.
Đi khỏi căn hộ chung cư, Phi đen cho xe chạy thẳng đến nhà của Giang “tổng đài”, ngày hôm qua ông ta đã hẹn Giang sắp xếp một buổi gặp tại nhà riêng với mục đích muốn nhờ Giang chạy án cho Tâm.
Giang “tổng đài” vốn rất ghét bọn giang hồ, nhưng khi biết được người mà Phi đen định nhờ là Tâm “ma xó” – Giang cũng không muốn không giúp vụ này. Dẫu sao, Tâm cũng chỉ dính vào một số vụ đánh nhau, chưa gây ra bất kỳ một án nặng nào và cũng không có tên trong danh sách chuyển hàng thuốc lắc của sở công an, nếu có bị bắt thì tội của Tâm cũng đơn giản, cùng lắm là 1 đến 2 năm cải tạo, nhưng ông Phi không muốn Tâm có tên trong sổ đen của công an, ông muốn Tâm không phải chịu bất kỳ một án nào để có thể sớm đón đứa con duy nhất của người em trai đã mất về Hải Phòng.
Sáng nay trời bỗng nhiên rét hơn thường ngày, những cơn mưa phùn đầu xuân đang bao phủ một lớp sương lên toàn thành phố, cái rét khiến người ta ngại ra ngoài vào sáng sớm, nhưng đó cũng là thời điểm thích hợp để Tâm “ma xó” lộ diện ra bên ngoài sau hơn 1 tuần ẩn náu.
Chiếc xe của Phi đen đang tiến về đồi Lạc Nhân, một con đồi bị bỏ hoang nằm sau xóm nghèo làng chài. Những người dân nơi đây làm gì có tiền để mua đất ở nghĩa trang, vì thế họ đã cùng nhau tạo ra một bãi hoang ở trên đồi làm nơi chôn cất, bố của Tâm – ông Đức cũng đang nằm ở trên đó.
Do khu mộ nằm sâu ở bên trong nên chiếc xe đành phải dừng lại ở dưới chân đồi, Tâm bước xuống xe, hất tung mái tóc dài cho bay bay trong gió, hơn 1 tuần nay gã chỉ nằm bệt trên giường nên cảm giác bị gò bó và khó thở vô cùng, đầu đội trời, chân đạp đất có lẽ mới hợp với phong cách và cuộc sống của Tâm.
Tâm đi trước dẫn đường, ông Phi và 2 tên đàn em lóc cóc theo sau, người đàn ông tuổi ngoài 50 kia dù bề ngoài trông rất xù xì và già cỗi, nhưng thực ra lại chứa đựng một sức khỏe khó ngờ, những năm tháng rèn luyện trong tù, mài sức trong giang hồ, rồi sau đó việc lúc nào cũng quan tâm đến bản thân và đặt ra cho mình một lịch trình sinh hoạt nghiêm khắc đã giúp ông giữ vững được sức khỏe và sự dẻo dai cho mình cho đến tận hôm nay.
4 người dừng lại ở trên đầu mảnh đồi, nhìn xuống phía dưới là một nghĩa trang nhân tạo do người dân nơi đây làm nên, họ phải lách mình để bước đi khi mà ngổn ngang là những nấm mộ đơn sơ chỉ được đắp bằng đất và được chôn chẳng theo một lề lối nào. Mộ ông Đức nằm ở gần cuối, dưới mấy cây xà cừ thân bạc trắng. Mỗi năm, Tâm chỉ ra thăm mộ bố có một lần vào ngày giỗ, hắn thường ngồi lại khá lâu rồi mới về, dù trong một năm có hàng trăm chiếc mộ khác được mọc lên, nhưng Tâm vẫn rất dễ dàng để nhận ra mộ của ông Đức.
Phi đen lúc này mới tới nơi, trái với hai tên thanh niên đi cùng đang thở hổn hển vì mệt, ông ta vẫn bình thản trong hơi thở, nhẹ nhàng tiến tới trước nấm mồ, đôi bàn tay đen xì, thô ráp của ông xoa nhẹ lên lớp cỏ:
- Đức ơi ! Tao đây, cuối cùng tao cũng gặp được mày rồi…
Tâm nhìn trông theo bác Phi – nó thấy có một điều gì đó chân thành ở người đàn ông này, cũng là dân giang hồ với nhau, nó hiểu tình nghĩa anh em là một điều rất đáng trân trọng, và nó cũng muốn được như bố nó, có những anh em thân tình đến cả lúc chết.
Hai tên đi cùng lúc này đã ngồi đốt mấy nén vàng hương, rót rượu, hóa vàng, một tên trong số này nói nhỏ với Tâm:
- Ông Phi là người rất trọng tình nghĩa, trước đây ông ấy thường rất hay kể về ông Đức – bố cậu, nghe nói hồi cùng làm ăn với ông Phi, bố cậu anh hùng lắm, có thể một mình chiến đấu được với cả một đội. Ông Phi có được ngày hôm nay cũng là nhờ bố cậu liều mình cứu sống không biết bao lần.
Tâm mỉm cười, mái tóc dài vẫn phủ xuống che kín gương mặt, hóa ra trước đây bố mình còn giang hồ gấp mình bao nhiêu lần, giờ thì nó đã hiểu nó thừa hưởng ở ai cái gen đâm chém.
Nhờ hai người mang hương với rượu cho ông Phi, Tâm cầm một nhúm hương đi thắp cho những mộ xung quanh, dẫu sao thì đây cũng là những người hàng xóm cùng với bố nó, chẳng phải ai xa lạ…
Đột nhiên Tâm khựng người lại trước một ngôi mộ mới đắp, cỏ vẫn chưa kịp mọc, chỉ có vài ba bông hoa huệ với mấy nén hương tàn ở bên trên. Đó là mộ của bà Thùy – mẹ của Quang !
Đôi bàn tay hắn bỗng run run, hắn đã đưa Quang về kịp để dự tang mẹ nhưng lại không có mặt lúc người ta chôn cất bà Thùy, bất giác, Tâm thò tay xuống túi quần bò, chiếc nhẫn mà người phụ nữ ấy trao cho hắn tại cái đêm định mệnh ở bệnh viện vẫn còn, lăn lộn bao nhiêu, chinh chiến bao nhiêu vậy mà chiếc nhẫn vẫn nằm nguyên một vị trí. Bất giác, Tâm nhớ đến Quang, không biết 1 tuần qua thằng bé sống như thế nào…
Miền Tây...
Tại một thành phố ở miền Tây – Thắng “xoăn” sau vụ gây án thất bại tại bệnh viện đã ngay lập tức bỏ trốn, sau đó khi nghe tin lão Hoàng “sắt”, Hiếu đen và Thành ba tai đều đã bị bắt thì y liền tức tốc men theo đường rừng, đón xe rồi bỏ vào trong này với một vài tên đàn em. Nhưng không may cho hắn là các trinh sát của đội điều tra công an tỉnh đã theo dõi được và lần theo các dấu vết từ các nhân chứng, các chiến sĩ đã lập kế hoạch bắt gọn Thắng “xoăn” về quy án.
Buổi chiều hôm đó, Thắng “xoăn” được các đàn em chiêu đãi một bữa tiệc, chúng thuê xuồng, chèo sâu vào trong lòng sông, tiếp sau đó lên bờ để vào một chòi lá đã bầy biện sẵn đồ ăn thức uống đặc sản miền Tây.
Trong chòi lúc này có thêm một vài em gái miền sông nước, em nào cũng trẻ đẹp, thơm tho, tuổi thì mười chín đôi mươi, lại thêm làn da trắng nõn nà. Thắng “xoăn” bị hớp hồn ngay bởi một em đẹp nhất, ôm eo em này, hắn cùng bọn đàn em ngay lập tức khai hội cuộc vui.
Sau vài ba chén rượu, Thắng “xoăn” bắt đầu cao hứng kể lại những chiến tích giang hồ của hắn ở ngoài Bắc và lý do vì sao hắn lại phải phiêu bạt vào nơi này. Bọn đàn em thì trợn tròn mắt nghe hắn bốc phép, tên nào tên nấy cũng nịnh nọt, nào là “anh cứ yên tâm ở lại đây với bọn em”, rồi thì “ở đây thì anh an toàn tuyệt đối, tha hồ cùng bọn em hưởng phúc”…
Thắng “xoăn” cười ha hả, một tay nâng cao chén rượu, một tay thò xuống sờ đùi cô em miền Tây.
Lâu lắm rồi, bàn tay gã mới được chạm vào một thân hình đẹp đến thế, 5 đầu ngón tay của hắn cứ thế miết vào đùi em gái, khi thì mạnh, lúc thì nhẹ, hết xoa xoa rồi lại bóp bóp, thi thoảng hắn quay sang hôn nhẹ vào tai cô em, dùng đầu lưỡi đi sâu vào bên trong tai, cô em miền Tây sướng qua, vừa rên khẽ vừa nắm chặt tay của Thắng ép y đưa tay vào sâu bên trong.
Thắng cũng không vừa, bên trên vẫn uống rượu mừng của anh em, còn bên dưới thì tay chân hoạt động hết công suất. Lúc này hắn đã kéo được chiếc quần xi-lip của cô em miền Tây xuống gần đến đầu gối, chiếc bàn thấp cộng với việc chân của Thắng to và dài đã che đi khá nhiều nên cũng chẳng ai để ý là ngón tay của Thắng đã dần dần chạm sâu vào bên trong em gái, nước nhờn tiết ra ướt đẫm bàn tay gã…Hứng chí, Thắng cao giọng:
- Nào mọi người ! Uống uống tiếp, chưa bao giờ anh được ngồi cùng với nhiều người đẹp như thế này, cạn ly…
Nhưng khi mà chữ “cạn ly” còn chưa dứt thì chiếc cửa chòi đã bị phá tung, lực lượng công an của hai thành phố đã bao vây toàn bộ khu vực, từ trên bờ lẫn dưới sông khiến Thắng “xoăn” không còn một lối thoát, tên giang hồ xứ Bắc cuối cùng cũng đã bị tóm gọn. Những hơi lạnh đầu đông đã ùa vào thành phố, khung cảnh xóm nghèo làng chài đã hiu quạnh nay lại càng quạnh hiu, những người trẻ dậy muộn hơn so với thường ngày, mùa đông đến giờ làm việc của họ cũng bắt đầu muộn hơn đôi chút, đám trẻ con cũng ngại lùa nhau ngoài sân bóng vì sợ cái rét, còn những người già thì hom hem bên bếp lửa, họ xuất hiện kèm theo với những tiếng ho…
Quang “rùa” đã không còn đến lớp sau sự ra đi của bà Thùy, nó chưa bao giờ ham học và cũng chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ học cho chính mình ! ông Hoàng bố dượng nó, sau cái chết của vợ cũng sống như người mất hồn, ngày ngày chỉ ghé qua nhà, ném cho Quang vài đồng đi chợ rồi lẳng lặng đến tối mới mò về.
Hàng xóm láng giềng hiểu chuyện, dù chẳng dư dả gì nhưng ai ai cũng sẵn lòng giúp đỡ, hôm thì có người cho cân cá, hôm cho lạng thịt, thi thoảng nấu được nồi canh ngon lại gọi Quang sang múc cho một bát, khuyên bảo, dặn dò đủ điều để nó sớm quay lại lớp, nhưng tất cả chỉ nhận được những ánh nhìn vô cảm và một gương mặt buồn bã…
Thằng Sơn ngày nào cũng sang chơi, thắp hương cho bà Thùy, kể chuyện đi học trên lớp cho bạn nghe, ngày nào nó cũng chăm chỉ chép bài rồi buổi tối đem sang cho Quang mượn dù nó biết thằng bạn thân chẳng bao giờ động vào.
Cuộc đời Quang rồi sẽ trôi về đâu nếu nó cứ sống như vậy ?
Cho đến một ngày… Tâm “ma xó” trở về tìm Quang !
Khẽ mở cánh cửa, Quang cũng chẳng thèm ngước mắt lên nhìn, ngày nào cũng có người sang thăm, thắp hương cho mẹ nó rồi lại hỏi chuyện, rồi lại động viên học hành…
Nhưng lần này, đứng trước mặt nó là Tâm.
Gã đàn anh tóc dài chưa vội bước vào nhà, hai tay vẫn đút túi quần, Tâm lên tiếng :
- Ngẩng mặt lên !
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, quá đỗi bất ngờ, Quang ngước lên nhìn, lâu lắm rồi người ta mới được nghe thấy nó cất tiếng mà không u sầu đến vậy:
- Anh Tâm !
- Tại sao lại bỏ học ? đôi mắt Tâm nhìn thẳng vào Quang !
- Em…em không muốn đi học nữa, em muốn theo anh !
- Theo anh ! Tâm cười : Theo anh là theo cái gì ?
Quang lí nhí, nó cũng không hiểu theo Tâm là sẽ phải làm gì nữa, nhưng nó biết người mà nó tin tưởng nhất lúc này chẳng còn ai khác ngoài Tâm.
- Mẹ mất ngày mấy âm lịch ?
Quang nhăn mày, nó không hiểu Tâm hỏi thế để làm gỉ, nhưng vẫn trả lời:
- Mùng một tháng 12.
- Tốt ! nhớ kỹ ngày này, để sau này hàng năm còn biết ngày giỗ của mẹ ! còn bây giờ nghe anh hỏi đây, em có đi cùng anh được không, đi đến một nơi xa, rất xa thành phố này.
Chẳng cần phải suy nghĩ, Quang trả lời ngay :
- Có ! em muốn đi, em không muốn ở lại nơi này nữa…
- Được, vậy thu dọn đồ đạc đi, sáng mai 4 giờ anh đón ở sân bóng, ra mộ mẹ thắp hương rồi anh em mình đi.
- Đi nhanh vậy sao anh ?? em tưởng ??
- Anh đang bị công an truy nã, nếu ở lại đây anh sẽ bị bắt ngay, em không cần mang đồ gì nhiều đâu, mang theo ảnh mẹ và quần áo là đủ rồi, nhớ đấy sáng mai, 4 giờ tại sân bóng ! ra muộn là anh cho mày ở nhà luôn đấy !
- Em biết rồi, em sẽ ra đúng giờ…
Ngước mắt lên nhìn tấm ảnh bà Thùy, Tâm gập mình cúi lậy, kéo lại chiếc mũ lưỡi trai cho che kín khuôn mặt rồi lẳng lặng quay lưng bước đi…
Cách đây 2 ngày, Tâm đã nhận lời với ông Phi sẽ trốn khỏi thành phố này theo sự sắp xếp của Giang “tổng đài” tất nhiên với một yêu cầu, Tâm muốn ông Phi sẽ nhận nuôi cả Quang – em trai hắn ! Lúc đầu ông Phi cũng không đồng ý, tuy nhiên sau khi nghe câu chuyện về bà Thùy và Quang đã giúp đỡ 2 cha con Tâm như thế nào, ông đã động lòng, nghĩ đến tình nghĩa của ông với ông Đức năm xưa, ông bằng lòng cho Tâm mang theo Quang về Hải Phòng.
- Đây là tiền và vé tầu bác đã chuẩn bị đầy đủ cho cháu, vé ghế cứng của hai anh em đây, còn đây là địa chỉ nhà bác ở Hải Phòng, cháu ra đến nơi cứ bắt xe về thẳng nhà, lúc nào cũng có người đón. Đừng vì chuyện gì mà làm hỏng việc đấy nghe chưa !
Mặt trời đã lặn, như vậy là chỉ còn vài tiếng nữa thôi, Quang “rùa” sẽ bước vào một cuộc phiêu lưu mới với Tâm “ma xó” – đi đến một nơi mà nó hoàn toàn xa lạ, nhưng Quang không sợ, mà còn điều gì để nó phải sợ nữa đây khi mà nó đã là một đửa trẻ mồ côi ?
8h tối, có tiếng gõ cửa, đó là thằng Sơn, thằng bạn thân tối nào cũng sang đưa vở cho nó vào giờ này.
Cảnh cửa được mở ra, Sơn “tèo” vẫn như mọi ngày nở nụ cười chúm chím, hôm nay đặc biệt hơn khi nó còn xách thêm cho Quang vài quả cam mẹ nó đi chùa về bảo đem sang đây hai đứa ăn cho vui.
Đặt mấy quyển vở xuống bàn, Sơn tèo lại cất giọng :
- Mày không đến lớp, bọn tao buồn hẳn, chẳng có trò gì mà chơi. Ăn cam không, lấy dao đây tao gọt cho !
Quang nhìn bạn, mỉm cười, bây giờ nó mới nhận ra nó thật may mắn vì có một thằng bạn tuyệt vời đến như vậy.
Vào bếp lấy dao đưa cho Sơn tèo, rồi nhân lúc thằng bạn đang còn hý hoáy bổ quả cam, Quang đã thu mấy cuốn vở lại một chỗ, buồn bã nói :
- Từ mai mày không phải qua đây đưa vở cho tao chép bài nữa đâu !
Nghe mấy lời này, Sơn tèo bỏ quả cam lại giữa bàn, hai đứa con nít lần đầu tiên nói chuyện với nhau như người lớn :
- Mày đừng như vậy nữa, tao biết mày buồn, tao hiểu, nhưng mày cứ ở lỳ trong nhà thế này để làm gì ?
- Không phải đâu, tao cảm ơn mày nhiều lắm ! Nhưng mà ngày mai tao sẽ đi…
- Đi, đi đâu ? Sơn tèo trợn tròn mắt ?
- Đi xa đấy, mà có khi tao không về nữa đâu !
- Mày đi đâu ? mà đi với ai ?
- Anh Tâm ! mày đừng nói với ai nhé…tao…
Ném con dao qua một bên, Sơn “tèo” lao tới ôm chầm lấy bạn, dù sao nó cũng chỉ là một đứa con nít 13 tuổi :
- Mày đi thật đấy à ? sao lại đi ?
- Tao phải đi thôi…tao sợ ở đây lắm rồi ! Mày đừng lo gì cả, rồi sẽ có ngày tao về thăm mày mà…
Bỗng nhiên một thằng gan lỳ cóc tía như Sơn tèo hôm nay cũng lại biết khóc, nó ôm chặt Quang hơn nữa, cảm nhận của nó lúc này giống như việc sắp mất đứa bạn thân mãi mãi:
- Tao xin lỗi, sẽ không sao đâu mà, mày có nhớ lời hứa mà mày đã nói với tao không ?
- Hứa gì ? một ngày tao hứa cả trăm lần, làm sao tao nhớ được ?
- Mày đã hứa với tao là khi bọn mình lớn thêm một vài tuổi nữa, sẽ không bao giờ để cho ai bắt nạt, mày nhớ chứ ?
- Tao nhớ ! thế nghĩa là sao ?
- Sau này, tao sẽ không bao giờ để cho ai có thể bắt nạt được mình, mày cũng phải vậy nhé ! đến nơi tao sẽ viết thư về cho mày…
- Mảy nhớ đấy nhé ! hay là…mày đừng đi nữa…
- Thôi nào, 4 giờ sáng anh Tâm sẽ đón tao đi rồi ! À, đợi một chút…
Quang gạt tay thằng bạn ra, cúi xuống gầm bàn, lôi ra một chiếc hộp:
- Tao chẳng có gì cho mày, đây là cái vòng cổ mẹ tao mua cho tao từ lâu rồi nhưng tao cất đi để dành, mày cầm lấy đi ! để sau này nhớ về tao…
- Thôi, tao không cầm đâu…của mẹ mày, mày mang theo đi…
- Tao chỉ mang ảnh mẹ đi thôi, mày nhận đi, xem như là món quà chia tay giữa tao và mày…
Sơn “tèo” rưng rưng ôm lấy chiếc hộp đựng chiếc dây gỗ rẻ tiền mà bà Thùy mua ở hội chợ cho Quang, lẳng lặng ra về…2 đứa nhóc gắn bó với nhau từ lúc lọt lòng, ngày hôm nay cuối cùng cũng phải nói lời từ giã mà chẳng biết khi nào sẽ gặp lại ! Ngày hôm nay, Quang cảm thấy nó đã lớn hơn rất nhiều…