watch sexy videos at nza-vids!
wap hay nhat
Mảnh ghép tình yêu - phần 21
Cơm nước xong xuôi, biết chuyện lúc chiều Vân Anh bị bỏng vì nấu bếp, Tâm “ma xó” đi bộ ra đầu ngõ, mua một hộp kem trị bỏng rồi xuống tầng 2 gõ cửa phòng con bé :

- Vân Anh à ! Em ngủ chưa ?

Cánh cửa gỗ mở ra, Vân Anh thò đầu ra ngoài, nó cử tưởng là Quang “rùa” gọi nên mới giữ cái thái độ này, nhưng khi trông thấy đó là Tâm thì con bé đã thay đổi hẳn :

- Anh Tâm ạ ! Em xin lỗi, em tưởng là anh Rùa gọi em…

- Không sao đâu ! lúc nãy vú Thơm có nói với anh em bị bỏng dầu ăn phải không ? em bôi cái này vào đi nhé ! mai là hết vết thâm liền ngay…

- Dạ ! Em cảm ơn anh nhiều lắm… Vân Anh bối rối dù cho đây không phải là lần đầu tiên Tâm “ma xó” quan tâm đến cô bé.

- Anh đi mua thuốc, tiện thể mua cho em thôi mà, thôi em đóng cửa rồi học bài đi…anh về phòng đây.
- Mà…Anh Tâm này !! bỗng nhiên Vân Anh gọi với theo…

- Sao, có chuyện gì thế em ?

- Anh Rùa…bị làm sao vậy anh ? anh ấy giận em à ?

Tâm cười : - Không phải đâu ! nó không giận em đâu, mà thực ra…

- Sao cơ anh ? Vân Anh bắt đầu tò mò

- Thực ra, có lẽ khi nãy anh khiến nó nhớ lại quá khứ, chắc nó lại nhớ nhà đấy mà…

- À…à…vậy à anh ! em biết rồi, thôi anh về phòng đi, em học bài đây !

Nói là học bài, chứ thật ra Vân Anh cũng chẳng thể nào mà học được, lúc này cô bé mới có thời gian để ngẫm nghĩ lại toàn bộ những chuyện đã xảy ra với mình trong 24 giờ qua !!

Tối qua, ham vui, may mà có gã Rùa đến cứu kịp thời chứ không thì giờ này cũng chưa biết là đang ở đâu nữa…thế mà sáng nay bị mình sạc cho một trận, nghĩ lại vẫn thấy xấu hổ.

Rồi tên người yêu sợ chết dám bỏ cô lại một mình, đã vậy chiều nay còn gọi điện đến để xin lỗi nữa chứ. Cái loại con trai như vậy không bao giờ cô cho một cơ hội thứ hai.

Chiều nay lúc nấu ăn, bị phỏng ở tay, cũng may là có gã Rùa lôi vào nhà tắm rồi xả nước cho, chứ nếu không thì mình lại lôi kém đánh răng ra để bôi vào rồi, mà bôi kem đánh răng thì xót chết !

Gã cũng lắm tài, không ngờ lại còn biết nấu ăn nữa kia đấy !! mà đàn ông gì mà lại yếu đuối thế không biết, lại còn nhớ nhà nữa kia à ? không khéo giờ này đang nằm ôm gối khóc cũng nên !

Nghĩ đến đây, Vân Anh bỗng nhiên nghĩ đến mình, chẳng phải hắn cũng mất mẹ từ tấm bé giống mình sao, hơn nữa lại còn là trẻ mồ côi, rồi theo như ba kể thì hắn cũng không phải là em ruột của anh Tâm, nhưng chẳng biết đi đâu nên anh Tâm mới cưu mang đem hắn theo sang bên nhà mình, uhm nghĩ lại, hoàn cảnh hắn cũng thật đáng thương !! Thôi được rồi, để mình đi xem xem hắn đang như thế nào…
Nói là làm, Vân Anh khoác thêm lên mình một chiếc áo mỏng rồi mở cửa, rón rén từng bước chân lên tầng 3.

Cửa phòng chưa đóng, bên trong phòng đèn vẫn còn sáng, Vân Anh nhẹ nhàng đẩy nhẹ cánh cửa cố gắng để không gây ra tiếng động rồi ngó đôi mắt to tròn xoe của mình vào.

Bên kia giường có một người đang nằm ngủ, uhm hình như là anh Tâm, chắc đi xa về nên anh ấy mệt, lúc chiều còn uống bao nhiêu rượu với ba nữa chứ !

Nhìn sang bên này, không thấy Quang rùa đâu, Vân Anh trau mày, mím môi “Quái, gã rùa biến mất đi đâu rồi ? không có trong phòng ??”

Lại rón rén bước ra, Vân Anh kéo chiếc cửa phòng lại, nhẹ nhàng thật nhẹ nhàng…nhưng trên giường, đôi mắt Tâm “ma xó” vẫn chưa nhắm lại, không cần quay ra nhưng gã cũng biết người đang rình mò là Vân Anh. Chỉ đến khi con bé đi khỏi, Tâm mới kéo chăn, rồi rất nhanh chìm vào giấc ngủ sau một ngày mệt nhọc.

Ở bên ngoài phòng ! Vân Anh đang đứng khoanh tay dựa lưng vào tường, khuôn mặt đăm chiêu phân tích “ Không có trong phòng, mà cũng không thấy ra ngoài, thế thì hắn đi đâu được chứ ? Hay là trốn trong nhà vệ sinh rồi khóc giống mình ?? Không được, đàn ông con trai mà thế thì hỏng, hỏng thật…”

Nghĩ đến đây, cô bé chợt lắc đầu ngán ngẩm, rồi quyết định bỏ về phòng không tìm kiếm theo dõi làm gì nữa…

Thế nhưng khi vừa bước xuống bậc thang đầu tiên, Vân Anh đã lại bị thu hút bởi sự tò mò, một thứ âm thanh ở đâu đó đang vọng ra, dường như là ở trên sân thượng !

“Đúng rồi, nhà mình còn có sân thượng mà, chắc chắn gã rùa đang trốn ở trên đấy” Vân Anh thích chí vì màn phân tích chính xác vừa rồi.

Cô bé vội đi hết bậc cầu thang, tiến đến cánh cửa sắt thông ra sân thượng nhà mình “ Cửa không khóa, biết ngay là hắn ta ở trên này mà”

Rồi lại rón rén, Vân Anh bước từng bước nhẹ nhàng ra bên ngoài !!! Ngay lập tức những cơn gió lạnh ùa vào thân hình bé nhỏ chỉ khoác bên ngoài có chiếc áo mỏng manh của Vân Anh khiến cô sởn gai ốc phải tự ôm chầm lấy mình…

Nhưng ngay sau đó, những cơn gió, những cái lạnh và kể cả cái màn đêm mùa đông heo hút đen kịt không một ánh sao đã bị đánh tan bởi một tiếng đàn ghi-ta trầm ấm…

Vân Anh ngước lên nhìn, từ trên cao, Quang “rùa” đang ngồi vắt vèo trên bể chứa nước nhà mình, gã đang ôm một chiếc đàn ghi-ta và đang cất giọng hát, một bài hát bằng Tiếng Anh nhưng cô bé nhận ra ngay khi đây là bài hát Home nổi tiếng của Michael Buble:

…Another summer day
is come and gone away
In Paris and Rome
But I wanna go Home…

“Một ngày hè nữa lại trôi qua. Dù ở Paris hay Rome, nhưng anh vẫn mong được về nhà…
Quanh đây có hàng triệu người. Nhưng sao anh vẫn cảm thấy cô đơn. Anh muốn được quay về, Anh nhớ em, em có biết…”

Lời bài hát như xoáy vào lòng Vân Anh khiến cô bé phải dựa lưng vào thành tường để đứng vững trên đôi chân mình…

Lại một chuyến bay khác
Lại một phương trời đầy nắng khác
Anh hiểu mình là người may mắn
Nhưng anh mong được quay về
Anh phải quay về…
Và anh có cảm giác rằng mình đang sống cuộc sống của một ai đó
Như thể anh đang rẽ hướng riêng
Trong khi mọi người vẫn bước
Và anh hiểu rằng vì sao em không thể đến cùng anh
Bởi đây không phải điều em mơ ước
Nhưng anh hiểu rằng em luôn tin vào anh

Lâu lắm rồi, Vân Anh mới được nghe một giọng hát Tiếng Anh ấm áp và tình cảm đến vậy, từ ngày biết ra các quán nét để nghe nhạc, chơi game, Vân Anh đã vô cùng quan tâm đến các bài hát của Michael Buble và cô đã vô cùng sung sướng khi biết tin bài hát Home do anh sáng tác đã đạt giải trong một cuộc thi âm nhạc của Canada. Những năm 2005-2006, thị trường âm nhạc quốc tế vẫn là một điều gì đó khả mới mẻ đối với những cô cậu học trò, chính vì vậy Vân Anh đã thật sự bất ngờ khi lần đầu tiên trong đời được nghe một người khác không phải là Michael Buble thể hiện bài hát này, hơn thế nữa, dường như câu truyện của người con trai trong bài hát có điều gì đó đồng cảm với Quang…

Tiếng đàn ghi-ta của Quang đã khiến Vân Anh không thể dời nửa bước, cô cứ đứng nguyên như vậy, cả người run lên nhưng không phải vì lạnh, mà vì sự bàng hoàng…Cô dường như cảm thấy mình cảm nhận được nỗi buồn da diết trong lòng Quang, sự cô đơn, trống trải và những nỗi nhớ quay quắt đã được người con trai ấy hòa mình vào bái hát, nhưng Quang không thể trở về, hay đúng hơn anh ấy chưa thể trở về một khi chưa thể đạt được những thành công ở nơi đất khách quê người…

Tiếng hát của Quang lại tiếp tục vang lên, vẫn là những tâm sự trong bài hát Home :

Anh vẫn còn giữ những lá thư mà anh đã viết cho em
Chỉ một hay hai dòng
“Anh khỏe. Còn em?”
Anh nên gửi chúng đi, nhưng anh biết bấy nhiêu đó thôi là chưa đủ
Những từ ngữ thô kệch và lạnh lẽo
Em xứng đáng nhận được nhiều hơn thế nữa…

Đôi mắt Vân Anh nheo lại, cô mỉm cười nhẹ nhàng nhưng trong lòng mình Vân Anh hiểu cô thực sự muốn khóc. Trước đây, có rất nhiều các chàng trai theo đuổi, có người tặng cô những món quà đắt tiền, có người dành riêng cho cô cả một quán café chỉ có hai đứa, có người viết cho cô hàng trăm bức thư, hàng trăm bông hồng…nhưng chưa một lần trái tim băng giá của Vân Anh bị đánh gục, vậy mà hôm nay, tại sân thượng nhà mình Vân Anh lại ước “giá như có một người đàn ông nào đó, ngỏ lời với mình bằng một bài hát như thế này, chắc chắn mình sẽ không cầm được lòng và nhận lời anh ta ngay lập tức…”

Khi bài hát kết thúc, những tiếng đàn ghi ta nhỏ dần rồi im bặt cũng là lúc Vân Anh trở lại với thực tại, những cơn gió đang ngày một lạnh hơn và khiến cô bỗng nhiên bị rùng mình, rồi sau đó tiếng ho và tiếng bước chân của anh chàng ca sĩ khiến Vân Anh bừng tỉnh, chẳng cần suy nghĩ cô lao vụt xuống dưới nhà khiến Quang “rùa” được phen sợ hãi, không biết được từ nãy đến giờ mình đã bị theo dõi…

Ban đầu Quang tưởng kẻ trộm, nhưng khi lắng tai nghe kỹ tiếng dép đi trong nhà quen thuộc và tiếng đóng cửa phòng một cách vội vã, Quang nhận ra kẻ theo dõi mình từ nãy đến giờ chắc chắn là Vân Anh, nhưng không hiểu sao tối hôm nay con bé lại mò lên trên này làm gì ? Và quan trọng nhất là nó có trông thấy bao thuốc lá này hay không ??

Nghĩ bụng chắc con bé mới chỉ mò lên thôi, vả lại nếu có thấy nó cũng sẽ không mách với ai đâu mà lo, Quang ôm chiếc đàn ghi-ta leo xuống sân thượng, đóng cửa lại rồi mò xuống dưới phòng mình…

Đêm hôm đó, Quang trằn trọc mãi nhưng không thể ngủ được, đã rời nhà hơn 5 năm, Quang rất muốn có một lần được trở về, có thể chẳng để làm gì nhưng Quang muốn được ra mộ mẹ thắp nén hương để mẹ biết được rằng hắn đã lớn khôn, đã học hành giỏi giang và mạnh khỏe như thế nào. Ngoài ra Quang cũng muốn gặp lại bạn bè cũ, bọn Sơn tèo, Tũn lùn.. và đặc biệt là gặp lại Lọ Lem, 5 năm đã trôi qua không biết Lọ Lem đã lớn đến như thế nào, có hiền dịu đáng yêu không hay là…lại ngang tàng và ương bướng như con bé Vân Anh ??

Cũng đêm hôm đó, Vân Anh cũng không tài nào ngủ được, tiếng đàn ghi-ta và giọng hát ấm áp của Quang cứ ám ảnh cô bé mãi, có lẽ cô chưa hiểu hết được con người của Quang và chỉ một thời gian ngắn từ đêm qua cho đến nay thôi, cô chợt nhận thấy mình thật sự may mắn khi có Quang ở bên cạnh, người đàn ông không họ hàng ruột thịt ấy dù ít nói, lạnh lùng và luôn tỏ vẻ khó chịu với cô thực ra rất quan tâm, rất lo lắng mỗi khi cô gặp chuyện, có điều cái tính cố chấp đã khiến Vân Anh không nhận thấy mà thôi !! Bỗng nhiên sự tò mò lại càng nổi lên trong đầu Vân Anh và cô muốn sẽ đi tìm hiểu xem Quang “rùa” là người như thế nào và tại sao anh ta lại phải một mình đi theo anh Tâm “ma xó” đến Hải Phòng như thế này.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, càng tìm hiểu về ông anh họ Vân Anh càng cảm thấy ngày càng có tình cảm hơn với Quang hơn.

Chỉ có điều, Vân Anh cảm thấy buồn vì mọi người xung quanh đã không hiểu hết về con người Quang, họ luôn cho rằng Quang là con cháu một gia đình giầu có nên lúc nào cũng lạnh lùng, ít nói và chẳng bao giờ tỏ ra thân thiện với một ai.

Những ngày bí mật bám theo Quang, Vân Anh đã nhận ra rất nhiều điều khác lạ ở người con trai này, anh sẵn sàng hy sinh phần quà ăn sáng của mình cho một bà cụ ăn xin, thường xuyên nói chuyện với lũ trẻ em lang thang mà chả bao giờ Vân Anh dám đến gần, đôi lúc gã còn suýt muộn giờ đến lớp chỉ vì mải chơi đùa với một chú chó. Những buổi chiều muộn mà Quang hay về trễ cuối cùng cũng đã có lý do, hóa ra hắn tham gia vào một lớp dạy chữ cho trẻ em xóm nghèo do đội tình nguyện thành phố phát động, rồi còn thường xuyên đi phát cơm miễn phí cho những người ăn xin, hành khất, quyên góp áo ấm để gửi lên cho đồng bào miền núi phía Bắc những đợt rét đậm mùa đông.

Một cô tiểu thư từ bé sống trong nhung lụa như Vân Anh sao có thể hiểu hết những việc mà Quang đang làm ? Chẳng phải trước đây cô vẫn luôn ghét cay ghét đắng những kẻ khoác lên mình chiếc áo xanh rồi tự xưng là dân tình nguyện đấy ư ? sao hôm nay sự tất bật, nụ cười hạnh phúc trên môi Quang lại khiến cô xao xuyến ?

Trong sâu thẳm trái tim mới lớn của mình, Vân Anh nhận thấy có điều gì đó cảm phục ở Quang ! có lẽ, cuộc sống không phải chỉ là sống cho riêng mình !

Trên chiếc giường nhỏ bé xinh xắn trong căn phòng riêng có cửa sổ hướng ra bên ngoài, cô bé 16 tuổi đang đăm chiêu về những trải nghiệm cuộc sống, ôn lại những kỷ niệm và những gì đã trải qua với mình suốt những năm qua.

Bất chợt cơn gió nhẹ ùa vào phòng làm bay làn tóc khiến Vân Anh quấn quít tìm một chiếc vòng nịt cho nó, để rồi những ký ức ngày xưa vụt mất và thay vào đó là vết thâm mầu hồng nơi mu bàn tay cô !
Dạo này Vân Anh đã học “thầy” Quang nhiều hơn để nấu những món ăn ngon, cô cũng không biết lý do là vì mình thích nấu ăn hay là vì cô chỉ muốn được ở bên cạnh cái gã Rùa đáng ghét, vì bất kỳ lúc nào hai đứa cũng cãi nhau chí chóe, nhưng Vân Anh cũng chợt hiểu, một ngày của cô, vui nhất chính là những lúc được cãi nhau và giả vờ nũng nịu đó.

Phải chăng – trái tim mới lớn đã đập thổn thức tiếng gọi của chữ yêu ??

Đêm nay cũng như bao đêm khác, Vân Anh cũng không thể trả lời được tình cảm mà mình dành cho Quang là gì ? và liệu đó có phải là tình yêu hay không ? Quan trọng hơn cả là hắn ta có thích mình không ? vì theo hắn vẫn nói thì mẫu người mà hắn thích phải thật hiền dịu, đảm đang, chăm ngoan và học giỏi --- sao chẳng có một cái điểm nào trùng với mình hết vậy ?? Vân Anh cứ tự vừa hỏi rồi lại vừa trả lời…

Ngày 23 tháng 12…

Mai là đêm giáng sinh rồi, mọi năm toàn đi chơi với nhóm 5 cô tiên chán chết, toàn lang thang khắp thành phố, uống nước, ăn ngô luộc, khoai nướng, xong rồi tụ tập hát hò đến 12 giờ là đứa nào về nhà đứa nấy…Hix, năm nay mà kịch bản cũng lại diễn ra như vậy nữa thì chán lắm…nhưng mà phải làm sao đây ?? toàn bộ đoạn độc thoại ở trên là của Vân Anh – cô nàng đang bò ra bàn học, tỏ vẻ chán chường vì mai đã là giáng sinh mà chưa biết phải tổ chức như thế nào.

Mở chiếc điện thoại Nokia mà ông Phi mua cho để liên lạc sau cái đêm sinh nhật kinh hoàng (mà nếu không có vụ đó chắc ông Phi cũng không cho Vân Anh dùng di động vì sợ con bé cả ngày tán gẫu với bạn bè mà bỏ bê học hành). Vân Anh đọc lại toàn bộ tin nhắn mà các chàng trai theo đuổi mời hẹn, nào là đi ăn nhà hàng, đi xem phim, câu cá, đi du lịch xa…sao mà chán chết, cô muốn có một cái gì đó thật bất ngờ, thật lãng mạn, thật khác biệt với tất cả mọi người, sao không có một anh chàng nào như vậy chứ ?? Chán nản, cô nàng lại bò ra bàn…


Nhưng đáp lại sự kỳ vọng của Vân Anh – anh chàng như cô mong muốn đã xuất hiện và người đó chẳng phải ai khác…chính là Quang “rùa”.


Vừa tia thấy Vân Anh phi xe về, Quang đã chờ sẵn ở phòng khách, gã liền lao vội ra cửa đon đả chào đón :

- Em đi học về rồi đấy à ? bây giờ có bận gì không ?

Vân Anh ngơ ngác :

- Làm cái trò gì vậy ? bữa nay lại ra đón mình từ cổng nữa kia à ??

- Khoan hãy lên phòng, để anh nói cái này đã…

Thấy ông anh cứ ríu ra ríu rít như chim non, con bé bĩu môi :

- Huhu, em mệt lắm, em đang đói nữa, dọn cơm cho em ăn đi rồi nói gì nói sau được không ?

- Được được, cơm canh xong cả rồi, em chỉ cho anh 1 phút thôi mà ! Nha nha nha…

Ném chiếc túi xách xuống ghế sa-lon, Vân Anh tò mò, ngạc nhiên nhưng cũng cố tỏ ra vẻ bình tĩnh nhất có thể :

- E hèm, được rồi…cho sư huynh một phút, thời gian bắt đầu tính !

- Đêm mai, em làm công chúa tuyết giúp anh có được không ? Quang rùa đi vào vấn đề chính luôn.

- Công chúa tuyết – công chúa tuyết là cái gì ? Vân Anh trợn tròn mắt !

- Em để anh giải thích đã…Ngày mai, à không tối mai, nhóm bọn anh có tổ chức một chương trình phát quà cho trẻ em nghèo, anh cũng có tên tham gia, nhưng với một điều kiện, mỗi một bạn nam phải hóa trang thành ông già Noel và phải đi phát quà… cùng với một công chúa tuyết ! Hjx, cả nhóm đã có công chúa cho họ rồi…chỉ còn lại mỗi anh là chưa có !!!

- Tối mai – anh bảo em đi chơi với anh ??? Anh có bị làm sao không đấy hả anh Rùa ????

- Anh biết…anh biết là rất khó khăn !!! nhưng mà, nhưng mà, ngoài em ra, anh không còn quen một bạn gái nào nữa… Quang lúng túng, mặt đỏ bừng bừng có lẽ vì xấu hổ…

Nhìn thấy Quang lúc này, Vân Anh suýt chút nữa thì bật cười, nhưng may sao cô đã kìm nén lại được…
“Trời ơi !! mình có nhầm không đây ?? lần đầu tiên hắn ta rủ mình đi chơi, mà lại còn vào đúng dịp lễ giáng sinh nữa chứ…đúng là thế giới này đảo lộn hết rồi…” Vân Anh thầm nghĩ bụng vậy, còn gương mặt thì tiếp tục tỉnh bơ :

- Em chưa nhận lời đâu đấy, nhưng mà phải nói em xem là em phải làm gì đã…

Nghe thấy mấy lời này, Quang như mở cờ trong bụng, trả lời ngay :

- Em đi cùng anh, phát quà cho các trẻ em nghèo lang thang trong địa bàn quận Ngô Quyền, trước 11 giờ chúng ta sẽ tập trung lại tại lớp dạy học của anh, sẽ có một đội ngũ các thành viên Ban tổ chức kiểm tra đánh giá và xem xem đội nào hoàn thành công việc một cách tốt nhất và họ sẽ là những người may mắn nhận được những phần quà đặc biệt trong đêm giáng sinh.

Vân Anh mím môi, im lặng trước những gì Quang vừa nói, hóa ra là một công việc tình nguyện chứ không phải là một lời mời đi chơi, nhưng không hiểu sao, những kế hoạch mà Quang vừa kể khiến cô háo hức một cách lạ kỳ, đột nhiên trong đầu con bé bỗng lóe lên rất nhiều ý tưởng mới lạ :

- Em sẽ mặc gì ?
- Tất nhiên là bộ đồ dành cho công chúa tuyết rồi !
- Thế anh sẽ mặc gì ?
- Anh à ? Anh sẽ là “anh già” Noel vừa mập vừa đẹp trai !
- Sau 11 giờ chúng ta sẽ làm gì ?
- Sau 11 giờ à ? hình như có một buổi tiệc nhỏ tổ chức trong lớp học luôn hay sao ấy, anh không rõ nữa…sao rồi, em sẽ tham gia chứ ?
- Chưa ! em đang phân vân…thế em giúp anh vụ này, em được gì ?

Quang ngây ngô :

- Được gì à ?
- Phải, công của em là gì ?
- Thế..thế em muốn gì nào ?
- Em muốn anh phải nghe lời em trong suốt 1 tuần cho đến tận sang năm mới !
- Có quá đáng quá không vậy ?? hay là điều kiện khác đi có được không ??
- Không được…nếu anh không đồng ý em sẽ không nhận đâu, nào em đếm từ 1 đến 3 đấy…1…2…
- Thôi được rồi ! Anh chấp nhận ! anh đồng ý, nhưng mà nhớ đấy nhé ! tối mai 8 giờ em phải có mặt ở nhà nghe chưa. Rồi bây giờ thì thay quần áo rồi xuống ăn cơm…

Vụ bàn bạc ký kết làm ăn như vậy là đã xong xuôi, Quang “rùa” bỏ vào bếp phụ bà Thơm dọn bữa cơm trưa, gã không nhận thấy là từ đằng sau, Vân Anh đang mỉm cười, nụ cười rất tình ý, mà không cười sao được khi mà cả hai mục tiêu lớn nhất cô đều đã thành công, vừa được tham gia một buổi đi chơi Noel đặc biệt, lại còn khiến Quang “rùa” trở thành nô lệ cho cô suốt 1 tuần liền…


19h30 - Ngày 24 tháng 12, Đêm Giáng Sinh


Thấy Quang “rùa” cứ hết đi ra rồi lại đi vào, ông Phi không khỏi ngạc nhiên trước hành động kỳ quặc của nó bèn đặt tờ báo xuống rồi cất lời :

- Cháu làm gì vậy ? đang chờ ai tới đón đi đâu à ?

Quang giật mình, quay trở lại ghế, thì thào :

- Dạ không ạ ! …cháu đang đợi cái Vân về…

- Nó xin bác đi chơi với lớp tối nay không về nhà ăn cơm rồi kia mà ! Ông Phi tỏ vẻ ngạc nhiên…
Nghe thấy vậy, Quang hốt hoảng:

- Thật vậy à bác ? Ôi ! Không…

- Sao thế cháu, có chuyện gì à ?

- Dạ, không ạ, tại, hôm qua Vân Anh có hứa với cháu là tối nay hai anh em sẽ đi nhà thờ, vậy mà…

- Có chuyện đó vậy sao ? Sao cháu không gọi cho nó xem thế nào, đây lấy máy của bác mà gọi…

- Dạ vâng, cháu cảm ơn Bác.


Quán Lẩu Cua Đồng – Đường Tô Hiệu


Nghe thấy tiếng chuông kêu, Vân Anh lò dò móc chiếc điện thoại ở trong túi xách ra, miệng vẫn không quên ăn thêm một miếng đậu phụ lướt nóng hổi…

- A lô ! Ba à…

Bên kia đầu dây là giọng giận dữ của Quang :

- Ba nào ! sư huynh của cô đây ? sao giờ này mà cô còn chưa về nhà ??

Nghe thấy giọng của Quang “rùa” Vân Anh ặc một cái khiến miệng đậu phụ trôi tuột vào cổ họng khiến cô bé ho sằng sặc…

- Trời, là anh đó hả ? đã đến giờ hẹn đâu, chưa tới 8 giờ mà ??

- Còn chưa tới 8 giờ nữa hả ?? thôi chị hai, chị chịu khó ăn nhanh rồi về đúng giờ nha…

Ngay sau câu nói đó là tiếng dập máy kêu cái rụp của Quang. Vân Anh ngó nghiêng cái điện thoại, mặt gầm gừ :

- Đang ăn mà kêu về, đồ bất lịch sự !

Mặc dù nói vậy nhưng cô nàng vẫn đứng dậy, xách túi :

- Mọi người cứ tiếp tục ăn đi nha ! mình phải về trước có chút chuyện rồi…

Và mặc cho mọi lời can ngăn, phàn nàn của nhóm 5 cô tiên và mấy đứa bạn trai, Vân Anh vẫn đứng dậy, xỏ đôi guốc màu đỏ đun lặng lẽ bỏ ra về. Thế mới biết, sức mạnh của tình yêu lớn đến mức nào, ít nhất là vẫn hơn bữa ăn đang ngon…


Tiếng xe vừa dừng trước cổng, Vân Anh đã bị Quang lôi vào nhà, dẫn lên phòng, năn nỉ thay quần áo để đi cho kịp giờ, cả nhà được phen hốt hoảng chả hiểu hai anh em nhà này định làm gì nữa, một tên thì cứ cầu xin, nhỏ nhẹ, tên kia thì cứ sồn sồn, quát tháo, hết đòi uống nước, lại đòi khăn ăn…

Mải mê chán chê thì cuối cùng 2 anh em cũng leo lên con xe của Vân Anh, lần đầu tiên ngồi sau tay lái của Quang rùa, Vân Anh hỏi nhỏ :

- Nè, có chở được không đó ? coi chừng hôm nay là đông lắm đó nha !

- Yên tâm, mới biết đi xe tháng trước nhưng không sao đâu…

Nói xong, Quang rồ ga phóng đi một cách vội vàng…khiến Vân Anh phải ôm chầm lấy phía trước để không bị bắn ra ngoài, cú ôm bất ngờ khiến con bé đỏ mặt, buông tay ra chẳng nói thêm được lời nào, còn Quang thì dường như vô tâm với tình huống vừa diễn ra nên cũng chẳng để ý đến phía sau.


Lớp học cho trẻ em xóm nghèo là một căn nhà hai tầng, phía trước là một khoảng sân khá rộng, bên cạnh là một lớp học nhỏ với khoảng 4-5 chiếc bàn dành cho bọn trẻ, căn nhà này vốn là của một gia đình khá giả trong thành phố, và cũng là những người đầu tiên lập ra nhóm tình nguyện này, đôi vợ chồng dù đã chuyển về quê sinh sống nhưng hàng tháng vẫn đều đặn gọi điện lên hỏi thăm công việc và ủng hộ cho nhóm cả về tinh thần lẫn vật chất.


2 anh em Quang và Vân Anh có lẽ là những người đến muộn nhất vì lúc này toàn bộ các nhóm cặp đôi đều đã tụ tập đông đủ trên sân. Một bạn nam, có lẽ là trưởng nhóm nhanh chóng chỉ chỗ thay đồ cho những người mới đến, theo hướng chỉ tay Quang dẫn Vân Anh vào phòng, trong này đã có sẵn những bộ đồ đồng phục dành cho Ông già Noel và công chúa tuyết. Trông thấy bộ váy đỏ, cùng chiếc mũ xinh xắn cũng mầu đỏ trùng với đôi guốc đỏ đun của mình, Vân Anh dù thích lắm nhưng vẫn làm ra vẻ khó chịu :

- Mặc cái này trên người nguyên đêm nay luôn đó hả ??

Quang nhăn nhó :

- Thôi mà, đã đến đây rồi mà !! cố gắng chút nha…nào, em thay đồ đi !

- Cái đồ vô duyên, kêu người ta thay đồ mà cứ đứng đó là sao ? Ra ngoài mau ! Vân Anh lên giọng nạt nộ…

Quang bĩu môi, ôm bộ ông già Noel, xô cửa bước sang phòng bên cạnh, vừa ra đến cửa là gặp ngay một người bạn trong nhóm :

- Ai mà đanh đá vậy ? cậu bạn này tò mò !
- Em gái tớ, đanh đá gì đâu ? thế này là hiền nhất rồi đó ! Quang cười trừ…lủi thủi đi thay đồ.

Việc cải trang đã xong, 2 anh em xuống sân hòa vào với 6 cặp đôi khác để nghe phổ biến lại kế hoạch một lần nữa từ bạn trưởng nhóm.

Như vậy 7 nhóm sẽ tham gia chương trình “tấm lòng nhân ái” dành cho những trẻ em nghèo lang thang ở các quận, phường trong địa bàn thành phố, các món quà bao gồm giầy dép, mũ, túi xách, tất và găng tay do nhiều nhà tài trợ và các tấm lòng hảo tâm quyên góp trong nhiều tháng qua sẽ được ông già Noel cùng nàng công chúa tuyết gửi đến cho các em nhỏ vào dịp lễ giáng sinh, với những lời động viên, lời chúc và những tình cảm dành cho các em, dù thực sự không lớn lao nhưng hy vọng từ đó, các em sẽ có niềm tin vào cuộc sống và sẽ sống sao cho tốt hơn.

Đúng 8 giờ 30 – cả 7 chiếc xe đều đã nổ bánh chia nhau từng quận một trong thành phố, nhóm của Quang và Vân Anh nhận nhiệm vụ ở quận Ngô Quyền – một quận nằm ở trung tâm thành phố nên có rất đông trẻ em nghèo sinh sống và chia đều cho 13 phường trong quận.

Chiếc xe Attila màu đỏ của Vân Anh đã được đổ đầy bình xăng, không phải nói cũng biết con bé háo hức thế nào với công việc trở thành một bà tiên mang quà và những niềm vui đến cho trẻ em nghèo – giống như những gì mà Vân Anh vẫn thường được đọc trong những tập truyện tranh.
XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.GIAITRI.PRO