Đầu ngõ, căn biệt thự 3 mặt tiền, chính là nhà của Lọ Lem, sau 5 năm, không biết giờ cô bé trông như thế nào, chắc cũng thay đổi nhiều và xinh như Vịt con vậy…Quang hồi hộp cho chiếc xe tiến đến gần hơn và dừng lại ở phía đối diện cổng ra vào.
Bao suy nghĩ cứ len vào đầu hắn, liệu có nên xuống xe, bấm chuông và gặp Lọ Lem hay không ? Sau 5 năm, cô ấy liệu có còn nhận ra mình hay không ? Nhưng tại sao lại không gặp khi mà ngày xưa hai đứa đã rất vui vẻ bên nhau, đó là một kỷ niệm đẹp và nó đã theo Quang suốt 5 năm qua. Gặp lại Lọ Lem đã từng là một ước muốn của Quang – bây giờ căn nhà đã ở trước mặt, Lọ Lem đã ở trước mắt, vì lý do gì mà hắn lại không thể làm như vậy ?
Nghĩ đến đây, Quang dặn gã lái taxi chờ mình 5 phút, rồi xô cửa, bước ra ngoài…
Quang chạy ù sang đường để tránh cơn mưa quái ác, đứng dưới hiên căn nhà tráng lệ mà ngày xưa hắn toàn trèo tường vào, Quang có đôi chút lo sợ…nhưng giờ đây hắn là một chàng trai 18 tuổi, lại chuẩn bị là tân sinh viên chứ đâu phải là một thằng nhóc đen thùi lùi, gầy còm xấu xí con nhà nghèo như trước kia nữa…Quang đưa tay bấm chuông…
Chưa đầy 30 giây sau, có tiếng người bước chân ra cửa, cánh cửa gỗ được mở ra, một người phụ nữ nhiều tuổi, có lẽ là bà giúp việc, cầm ô đi ra bên ngoài, bà ta chưa vội mở cửa cho Quang, chỉ hỏi nhỏ :
- Cậu tìm ai ?
Quang mỉm cười thân thiện, nhẹ nhàng đáp :
- Dạ, cháu tìm Lọ Lem…à quên mất, tên cô bé là gì nhỉ…Quang ngớ người “thôi chết cha, mình đâu có biết Lọ Lem tên thật là gì đâu ?”
- Lọ Lem nào kia ạ ? bà giúp việc lại hỏi…
- Dạ…là cô bé con ông chủ nhà đấy ạ, nhà này có một đứa con gái thôi đúng không bác ?? Quang lúng túng.
Nhìn thấy điệu bộ có vẻ ngập ngừng của Quang, bà giúp việc cần trọng…
- Xin lỗi cậu, nhà này không có ai là Lọ Lem cả, chắc cậu nhầm nhà…
- Dạ không !!! Cháu không nhầm đâu ạ.. Lọ Lem sinh ngày 27 tháng 11, năm nay 16 tuổi rồi, cháu là bạn của cô ấy từ cách đây 5 năm kia ạ…
Nghe những thông tin mà Quang đưa ra, bà giúp việc cũng lắc đầu ngán ngẩm :
- Xin lỗi cậu, nhà này không có ai như vậy cả, thôi cậu về cho, tôi đang bận công việc nhà…
Nói xong, bà giúp việc lẳng lặng quay vào trong nhà, đóng vội chiếc cửa cổng lại, bỏ mặc Quang một mình với sự mông lung, hai bàn tay gã vẫn đang nắm chặt vào những thanh sắt “Như vậy là sao…?”
Bất lực !! Quang đành bỏ tay ra, rồi quay lại xe, nhưng khi gã chưa đi được vài ba bước thì tiếng cửa gỗ lại mở ra, bà giúp việc khi nãy lại xách ô gọi Quang quay trở lại :
- Tôi biết cậu tìm ai rồi, cô bé Lọ Lem mà cậu nói chắc là cô Trà My con gái ông Giang – phó bí thư thành phố. Hai năm trước, ông ấy li dị vợ, rồi bị cách chức, sau đó một thời gian thì bán căn nhà này rồi chuyển đi nơi khác rồi, cô Trà My cũng đi theo ông ấy…Tôi mới chuyển về đây làm nên không biết được nhiều chuyện nhà ông ấy thế nào, muốn biết gì cậu cứ hỏi những người sống lâu năm ở đây thì rõ…
- Vâng ! Cháu cám ơn bà nhiều lắm, vậy mà cháu cứ tưởng là cháu bị nhầm cơ…
Bỏ ra 20 nghìn ngồi ăn kem, Quang được bà chủ cửa hàng kể lại cho gần như toàn bộ câu chuyện về gia đình nhà Trà My trong 5 năm qua:
“…Ông Giang phát hiện ra vợ mình cặp bồ với gã bạn thân, uất quá không nói nên lời nằm ốm ở nhà một thời gian, sau đó thì bị người ta kiện làm sai chứng từ, thất thoát hàng tỷ của nhà nước, ông phải bán đất để bù vào số tiền đó, may mà có chân trong nên mới không bị đi tù, chỉ bị bãi chức xuống làm văn phòng, ít lâu sau thì hai vợ chồng lên tòa li dị, ông cũng bán nốt căn nhà này cho người khác rồi đem cô con gái duy nhất là Trà My về quê tĩnh dưỡng. Khổ thân ông ấy, bao nhiêu chuyện tai ương cứ thế đổ ập xuống nhà, may mà vẫn giữ được mạng sống là còn may rồi…Anh em họ hàng của ông ấy trên này cũng còn đông lắm, nhưng ai cũng sợ bị vạ lây nên tẩy chay ông áy hết, thế mới biết, khi người ta có chức có quyền thì ai cũng đến, cầu này xin nọ, đến khi người ta sa cơ lỡ bước thì vung tay chối sạch…”
Chẳng biết nói gì, Quang chỉ thấy thương cho Lọ Lem, sau bao nhiêu chuyện xảy ra với cô bé, tường rằng khi lớn lên Lọ Lem sẽ có được một cuộc sống hạnh phúc, vậy mà rút cuộc cô ấy lại còn gặp phải nhiều tai ương hơn, không biết lúc này Lọ Lem đang ở đâu…nghĩ mà buồn…
Ăn hết ly kem tươi, rồi lên taxi trở về khách sạn, Quang “rùa” không thể nào quên được câu chuyện vừa lắng nghe, giờ đây, hắn lại càng mong ước được 1 lần nữa gặp lại Lọ Lem, chỉ cần biết cô ấy đang ở đâu, dù xa xôi và khó khăn như thế nào, nhất định hắn sẽ đi tìm…
Vừa về đến khuôn viên khách sạn, bước xuống xe là Quang đã gặp ngay bà sư tử Hà Đông Vân Anh đã đứng chờ từ lúc nào, chưa để cho Quang phân trần, Vân Anh đã tra khảo :
- Anh bắt taxi đi đâu vậy, sao không nói với em một câu…
Nhìn điệu bộ hai tay đứng chống nạnh, tóc cột lên cao, mặc bộ alibaba đi đôi dép xỏ ngón mầu đỏ của cô nhóc, Quang bật cười :
- Anh đến nhà một người bạn quen thôi mà…nhưng mà người ta chuyển nhà rồi…Mà, em sao thế ?? sao trông buồn cười vậy ??
- Buồn cười cái gì !!! Anh trốn đi chơi mà không cho em đi cùng..huhuhu…
- Thôi nào, xem anh mua quà gì về cho em này ???
- Quà à ?? cái gì vậy ? có ăn được không ?
- Tất nhiên là ăn được chứ !! Kem hộp nha ! đúng loại socola mà em thích nữa nhé…
- E hèm !! may mà anh có quà mang về nên em tuyên bố sẽ không giận anh nữa, thôi được rồi đưa hộp kem đây….
- Không được đâu sói ơi !!!
Quang bỏ chạy lên tầng 3, cô nhóc Vân Anh đúng là giống hệt vịt con, lạch bạch lùa theo sau, miệng không ngớt gào thét : Trả kem đây, trả kem đây….
Vân Anh đúng là dạng bám dai như đỉa, lùa theo Quang lên tận phòng mình, Quang nấp sau chiếc ghế, tay dư dư hộp kem như trêu ngươi cô bé, biết là lùa không được đối phương, Vân Anh liền giờ trò…vác gối đập !!
Phải áp dụng đến phương pháp bạo lực này, gã rùa mới chịu đầu hàng giao nộp kem !!
- Anh đầu hàng, anh đầu hàng, đây kem của em đây, hjx hjx, sao mà em vũ phu vậy hả ??
Quang để hộp kem lại trên bàn, nằm vật ra giường, bật nút giảm điều hòa xuống 16 độ, gã đang nóng như thiêu đốt sau mấy phút vật lộn với Vân Anh, cô bé vịt con cũng không thua kém, nô đùa nghịch ngợm với người yêu đến toát cả mồ hôi ra cũng đang mệt nên tạm thời bỏ qua hộp kem, nằm phịch ra giường hóng mát…
Nằm được một lúc, Vân Anh lại lồm cồm bò dậy, định bụng sẽ lật ngửa Quang ra để hỏi tội, ai dè bị Quang nắm được tay, gã xoay một vòng thế là cô bé lại thành ra bị nằm ở dưới, còn Quang thì nằm chận lên trên, lúc này má đã sát má, môi đã kề môi, Vân Anh thở phì phò :
- Nè…định làm gì ta vậy ??
Quang rùa không nói gì, gã nhìn thẳng vào đôi mắt Vân Anh, rồi nhìn xuống má, xuống môi, tất cả mọi thứ của người yêu hắn đều đẹp, đẹp tuyệt vời…
- Muốn ăn thịt em có được không ? Quang nháy mắt…
- Thịt em dai lắm, anh có nhai được cả đời không ? Vân Anh cũng không vừa
- Cả đời em thì chắc là anh chịu, nhưng cả đời anh thì chắc là được…
Vân Anh đỏ mặt, không nghĩ được là cái tên Rùa này mà ngày hôm nay cũng biết nịnh mình lấy một câu…
Bất giác, Quang rướn người lên phía trước, bàn tay phải xoa tóc cô bé, Vân Anh nhắm mắt lại chờ đợi một nụ hôn ngọt ngào…
Quang đặt lên môi Vân Anh những khát khao của lòng mình, hắn tự hào vì có một cô gái xinh xắn, đáng yêu, vui tính như cô nhóc ở bên cạnh, có phải đây là một sự đền bù cho những mất mát của cuộc đời hắn ?? Càng nghĩ vậy, Quang càng hôn Vân Anh say đắm, nhiệt độ trong phòng càm giảm, thân nhiệt của cả hai lại càng tăng lên…
Đây là lần đầu tiên Quang và Vân Anh hôn nhau ở trên giường và trong một điều kiện thuận lợi về thời gian như thế này, không phải lo sợ, không phải ngóng đợi ai phá đám hay bất kỳ một điều gì khác sẽ làm hỏng đi những khoảnh khắc tuyệt đẹp này…
Bỗng, Vân Anh rướn người lên phía trước để tựa lưng vào thành giường khiến cho Quang bị trôi tụt xuống dưới, cô bé mở mắt ra, lúc này toàn bộ đôi mắt của Quang đang chằm chằm nhìn vào cái khe giữa bộ áo mỏng manh của cô bé, đôi mắt gã không chớp, có lẽ cả đời Quang chưa bao giờ nhìn thấy một vật gì đẹp hơn thế trên cõi đời này !!! Đang mải mê nhìn, Quang ngước mắt lên bắt gặp ngay cái ánh nhìn sắc như dao cạo của Vân Anh…
Ngay lập tức Vân Anh thét lên : Tên Rùa kia !!!! Ai cho ngươi dám !!!
Ba chân bốn cẳng, Quang xách dép bỏ chạy ra bên ngoài, mở cửa rồi chuồn ra bên ngoài…
Vân Anh bất giác, ngó xuống bộ ngực của mình nhìn xem có bị mất gì không !!
Ngay lúc đó Quang lại xô cửa ngó vào, miệng lí nhí : Anh xin lỗi…
Tức hộc máu vì bị nhìn thấy lần thứ hai, Vân Anh lại nổi cơn tam bành : Aaaaaaaaaaa……Ta sẽ giết ngươi !!!!
Lúc này ở Hải Phòng, ông Phi và Tâm cũng đang có một số công chuyện cần phải bàn bạc, người đàn ông 54 tuổi sau nhiều năm chinh chiến trên thương trường và chiến trường có vẻ như đã cảm thấy mệt mỏi :
- Bác muốn rút, nhưng có lẽ đây là điều sẽ rất khó khăn, khi đã ngồi chung một con thuyền, sẽ không dễ dàng gì họ cho ta một mình lên bờ...
Ngồi trên chiếc ghế salon, Tâm “ma xó” rót một tách chè, suy nghĩ:
- Cháu hiểu, nhưng nếu cứ tiếp tục, e rằng đến khi có chuyện, sẽ vượt tầm kiểm soát của chúng ta ?
- Bác cũng đã tính đến phương án 2 rồi, sẽ có một đường rút lui an toàn, nhưng khi ấy mọi gánh nặng sẽ đổ dồn hết lên vai cháu, bác sợ cháu sẽ bị thiệt thòi…
- Cháu không sao đâu, như vậy cháu lại càng thấy mừng, khi ấy cuộc chơi mới của cháu sẽ chính thức được bắt đầu. Cháu muốn xem, khả năng của mình sẽ đến đâu…
Thấy Tâm trả lời dứt khoát như vậy, ông Phi cũng cảm thấy mừng, nhưng bên cạnh đó ông vẫn còn nhiều điều phải lo khác nữa…
- Dạo này, công việc làm ăn ở bến tầu không gặp phải cản trở gì chứ ?
- Hiện tại thì chưa, cháu chỉ sợ sau khi bác rút chân, bọn nó sẽ cho người tới phá đám…
- Nếu không muốn thất thế, chi bằng chúng ta sẽ để cho giang hồ Hải Phòng nổi sóng một phen…rồi sẽ biết ai thật ai ngay !!
Phi “đen” hớp một miếng nước, đôi mắt gian xảo nhìn ra bên ngoài thành phố, ông ta cười, một nụ cười đầy bí hiểm…
Giới giang hồ Hải Phòng lại sắp có chuyện rồi đây !! Chiếc xe chở 4 người sau một chuyến đi dài đã về đến thành phố Hải Phòng, Vân Anh như thường lệ, vẫn đang gục đầu vào vai Quang miên man say giấc ngủ. Anh chàng tinh nghịch, thổi phù phù vào mặt cô bé, Vân Anh mắt vẫn nhắm tịt nhưng miệng thì kêu lên những tiếng phản đối nũng nịu, chưa dừng lại ở đó Quang lại vén tóc cô nàng lên rồi cắn nhẹ vào tai cô bé, ngay lập tức Vân Anh vùng dậy, khuôn mặt ngái ngủ như một đứa con nít đang say sữa ăn vạ bằng thể loại khóc chỉ ra tiếng không ra nước mắt :
- huhu !! để yên cho em ngủ nào…
Quang bĩu môi, nhăn trán dỗ dành :
- Ui, ui tiểu thư xinh đẹp ơi, xấu chưa kìa ! Dậy đi nào, bọn mình về đến nhà rồi…
Vân Anh nghe Quang nhắc đến từ “nhà” thì bừng tỉnh, lấy tay xoa xoa dụi mắt rồi ngó sang hai bên đường :
- Đúng là đã về đến nhà rồi này ! ôi em yêu Hải Phòng, em yêu nhà em quá !!
- Nói thế hóa ra em không thích nhà anh chứ gì ?
- Uhm, không phải, em yêu Hải Phòng nhất, em yêu nhà anh thứ hai…
- Xin cô, lẻo mép vừa thôi…dậy đi nào, uống chút nước nha…
Chiếc xe rẽ sang một con đường mới, băng qua hồ Lệ Thủy, Vân Anh dán con mắt của mình ra bên ngoài :
- Ôi, em thèm nước mía ở hồ quá, mát chưa kìa !! lát mình đi uống nước mía anh nha…
Quang dù đã biết rõ tính ham ăn háu uống của cô nàng nhưng cũng không khỏi ngạc nhiên :
- Về nhà ăn cơm xong ! chắc em còn bụng để đi uống nước mía quá nhỉ ??
- Ý – Quán Diamond kìa…trời ơi, em muốn hát quá…lâu lắm rồi em không được đi hát…
Và cứ thế trên đoạn đường ngắn ngủi còn lại, Vân Anh cứ thao thao bất tuyệt về những điều mà mình muốn làm, cứ như 2 ngày qua cô bị ném lên miền núi xa xôi và lạc hậu nào đó vậy…
Lúc này đã là 8 giờ tối nhưng cả nhà vẫn chưa ai ăn cơm, hôm nay cả Tâm và ông Phi đều ở nhà để đón hai anh em sau lần đầu tiên đi xa…ông Phi thì lo lắng không biết con bé ngỗ ngược có chịu ăn uống nghỉ ngơi hay không, còn Tâm thì trong lòng đầy băn khoăn, không biết Quang sẽ đối mặt với những sự thay đổi như thế nào…chấp nhận sự thật hay vẫn yếu đuối như xưa ?
Cuối cùng, chiếc xe Toyota cũng về đến trước cổng, chưa thấy mặt nhưng ngay lập tức ông Phi đã được nghe giọng nói đanh đá thường ngày của cô con gái yêu :
- Đàn ông con trai gì mà nhờ xách có chút hành lý cũng từ chối vậy…
- Ô hay ?? có cái túi nhỏ xíu mà em cũng không tự mang vào được sao ? Quang cự lại…
- Tôi ghét anh ! đưa đôi dép đây xem nào…Vân Anh bặm môi, nhăn nhó…
- Có chuyện gi xảy ra với cô con gái cưng của ba vậy ? ông Phi ra tận cổng đón Vân Anh.
Trông thấy bóng dáng của ông Phi, Vân Anh thét lên trong sung sướng cứ như cha con đã xa nhau vài năm trời vậy :
- Ba…Ba ơi ! con nhớ ba lắm !!!
Ông Phi mỉm cười, lắc đầu, hạnh phúc ôm cô con gái vào lòng…giá như ngày xưa mỗi lần đi xa về, ông cũng đều làm như vậy giống như tối nay, có lẽ Vân Anh sẽ không có những ngày tháng cảm thấy mình như bị cô độc…
Quang xách túi hành lý to uỳnh của Vân Anh vào đến sân, còn hai gã đàn em của Tâm “ma xó” cũng đang phải vác một đống đồ mà cô nàng tha về sau chuyến đi chơi…Tâm nhìn Quang, hỏi xoáy :
- Sao ! 5 năm xa nhà nay trở về ! vẫn còn nhớ đường đấy chứ ??
Quang thở dài, tặc lưỡi đáp trả ông anh :
- Cũng may là em có trí nhớ tốt, mà thông báo với anh, cái tiệm thu mua phế liệu của anh người ta phá đi xây khách sạn rồi…
Nghe Quang nói vậy, đoán là thằng bé đã biết hết mọi chuyện, Tâm nhìn vào mắt nó nhận thấy ở đó có một sự bằng lòng và lớn mạnh hơn rất nhiều, Tâm rất tự hào vì cậu em trai và thấy rằng những lo sợ của mình thực sự là thừa :
- Hôm nào anh phải về đó, thuê phòng VIP ngủ mới được, dù sao nó cũng được xây trên đất nhà mình mà…
- Thôi…hai đứa vào rửa tay rồi ăn cơm…chuyện trò gì hỏi nhau sau cũng được..
Tiếng ông Phi vang lên cắt ngang câu chuyện…
Đêm hôm đó, sau bữa cơm, bao nhiêu dự định của Vân Anh : nào là đi uống nước mía, nào là đi hát Karaoke, khoe váy mới …đều tiêu tan, thay vào đó là việc cô nàng ngủ gục ngay trên ghế sofa sau khi vừa được tắm rửa mát mẻ xong, báo hại Tâm “ma xó” phải bế cô nhóc lên tầng 2 rồi nhẹ nhàng đặt lên giường, bật điều hòa, đóng cửa sổ và tắt điện cho cô bé ngủ.
Xuống nhà, thấy Quang vừa đi mua xoài về để làm món xoài dầm đánh đá cho Vân Anh, Tâm dặn nhỏ :
- Con bé đi ngủ rồi, chắc nó mệt vì phải đi xa…
- Vậy à anh !! tưởng thế nào, thế mà còn đòi đi hát nữa kia đấy…
- Em có mệt không ? Tâm hất đầu….
- Không…em bình thường mà…Quang đáp tỉnh bơ…
- Vậy ra ngoài, đi ăn tối với anh ?
Thấy Tâm “ma xó” nháy mắt, Quang dần dần hiểu ra vấn đề :
- 10 giờ rồi đó nha, mà vừa ăn cơm xong, anh không thấy no sao ?
- No gì !! mùa hè, anh hay bị đói vào ban đêm lắm, sao, chú có đi không để anh lấy xe ?
- Đi thì đi chứ em có sợ gì nào…anh lấy xe đi, em lên thay bộ quần áo…
Theo trí nhớ của Quang thì cũng rất lâu rồi hai anh em mới lại đi ăn tối với nhau, mấy lần trước, hầu như chỉ là đi ăn bán bún, tô phở cho đỡ đói rồi về bật tivi xem bóng đá, còn lần này, có vẻ như Tâm đã xem Quang là người lớn – vì thế hai anh em đi nhậu…
Dựng ô tô ở tít bên kia đường, Tâm và Quang xuống xe đi bộ vào một quán vỉa hè gần hồ Lệ Thủy, quán không sang, nhưng đồ ăn ở đây lại đặc biệt ngon hơn so với nhiều nhà hàng, mấy lần đi nhậu với bọn đàn em, Tâm toàn trêu bà chủ quán rằng muốn mời bà về nhà hàng mình làm bếp trưởng, nhưng bà ấy đòi lương 200 triệu một tháng cao quá nên Tâm đành thôi…
- Bà chủ cho một bộ đồ ngon nha, xào thêm ít bò với hành tây nữa, bà xem thế nào nếu được thì chuyển về chỗ con làm bếp trưởng ? Tâm lại trêu bà chủ quán..
- Tôi nói với cậu rồi, mỗi tháng mà cậu trả cho tôi được 200 triệu thì tôi sẽ về ngay, dẹp cái tiệm này đi luôn…Bà chủ quán cũng vừa cười vừa trêu lại…
Tâm cười với theo, đoạn gã quay sang hỏi Quang :
- Bia chứ hả ? hay là Coca…
- Anh gọi gì, em uống cái đó…Quang trả lời theo kiểu tùy anh chọn.
Một két bia Heineken được mang ra, Quang lau bát, nhúng đũa rồi loay hoay đi tìm cái mở bia, thấy thằng em lóng ngóng, Tâm cười :
- Đàn ông con trai gì mà kém, đưa đây anh mở cho nào…
Rồi cứ thế Tâm lấy hai chai, kẹp hai nắp vào nhau theo cách sử dụng đòn bẩy, mở bia cho Quang xem.
- Học đi, rất cần cho sau này đấy…
Quang mím môi, mỉm cười, gật gù ra điều đồng ý, hắn gắp đá vào cốc rồi rót đầy cốc bia.
- Lâu lắm rồi, hai anh em mình mới có dịp ngồi riêng với nhau, cốc đầu hết nhé…Tâm hất cằm, muốn xem thái độ cậu em thế nào…
- Uhm, hết thật đó hả ? Quang ái ngại…
- Ô hay ! Anh Tâm mà biết nói đùa à ?
- Là anh cho phép đó nha…hết thì hết, nào…lên…
Hóa ra lâu nay vì điều kiện không cho phép, với lại đang là học sinh nên Quang không mấy khi được nhậu nhẹt bia rượu, chứ thực ra tửu lượng của gã là rất khá, đêm nay được anh Tâm cho uống thả phanh, Quang quyết sẽ chứng tỏ mình đã là người lớn và không thua ông anh là bao nhiêu trong cái khoản này…
- Anh đã liên hệ với một số anh em bạn bè ngoài Hà Nội và thuê nhà cho em ở gần trường rồi, hôm sau nhập học, chỉ cần mình ra đó chuyển đồ vào là xong. Tâm mở chuyện...
- Vậy à anh ! tốt quá, em cũng thích ở ngoài vì quen rồi, chứ ở trong ký túc em thấy không quen lắm…
- Anh biết tính chú mày thích sống một mình mà, còn một điều nữa, mai lên ngân hàng làm một cái thẻ ATM, khi nào hết tiền thì gọi điện cho anh, anh chuyển khoản cho. Mỗi tháng anh cho em 3 triệu không tính tiền nhà, nếu không đủ thì cứ gọi về anh sẽ lại gửi ra…
- 3 triệu kia ạ ? không cần nhiều vậy đâu, một mình em làm sao tiêu hết được ? Quang phân bua…
- Hà Nội là nơi tiêu tiền, em cứ ra đó sống một thời gian thì sẽ hiểu, nếu không tiêu hết thì cứ để dành lại, sau này muốn mua gì thì mua…
Đoạn, Tâm rút trong túi quần bên trái ra một chiếc điện thoại Nokia 1100i, đang rất thịnh hành vào thời điểm đó :
- Em cũng lớn rồi, cái này nên có để tiện liên lạc, trong này cũng đã có sẵn sim và lưu số của anh rồi, nếu chưa biết nhiều thì hỏi thêm Vịt con nhé !!
- Anh mua cho em mấy đồ này, bác Phi có nói gì không ? Quang đưa tay nhận chiếc điện thoại nhưng trong lòng đầy lo lắng, dẫu sao nó vẫn cho rằng mình chỉ là một kẻ ở nhờ, còn Tâm là kẻ làm thuê…
- Em yên tâm, chuyện lo cho em đi học, anh đã bàn cả với bác rồi, cái này là anh mua bằng tiền của anh, bác Phi sẽ không nói gì đâu…anh cũng đã biết chuyện bác ấy yêu cầu em sau khi học Đại Học xong phải về Hải Phòng để phụ giúp anh, không cần đâu, sau khi học xong, em thấy chỗ nào hợp thì cứ vào đó làm…
- Anh này…
- Sao vậy ? Rót bia đi chứ, bộ định câu giờ hả ? Bà chủ, cho thêm bát tiết măng nữa nhé...
- Thực sự…em cảm ơn anh rất nhiều, nếu không có anh…
Không để Quang nói hết câu, Tâm giơ cốc bia vừa được rót đầy lên trước mặt gã đàn em, cắt lời :
- Em biết với anh trong cuộc sống điều gì là quan trọng nhất không ?
Quang ngu ngơ, không hiểu, lắc đầu…
- Chính là tình nghĩa, ai có ơn với anh, cả đời anh sẽ trả…
Rồi đưa cốc bia lên uống cạn trước đôi mắt tò mò của Quang, Tâm nhẹ nhàng đặt cốc bia xuống, nói tiếp :
- Có lẽ em không biết, cái hôm mẹ em bị bệnh và mất ở trong bệnh viện, anh đã ở đó, anh đã hứa với mẹ em, sẽ thay cô chăm sóc và không để em chịu thiệt thòi bất kỳ điều gì. Mẹ em là người phụ nữ duy nhất không xem anh là một kẻ mất dạy, là người duy nhất mua thuốc cho anh khi anh ốm, nấu cháo cho anh ăn…cả đời này những điều đó anh sẽ không bao giờ quên…
Quang im lặng, nó không nói được gì, có lẽ những ký ức đau thương ngày xưa lại chuẩn bị hiện về…nhưng, bây giờ nó đã thay đổi, đã không sống chỉ vì quá khứ nữa, nó đã học được cách mạnh mẽ để tồn tại, sống tốt để không làm phụ lòng những người đã kỳ vọng và đặt hy vọng vào nó…
- Em cũng sẽ sống như anh ! Ai có ơn với em, cả cuộc đời này em sẽ dùng để trả ơn cho họ…Cốc bia này, em sẽ uống hết !!
Nói xong, Quang đưa cốc bia lên phía trước, ngửa cổ uống cạn…nhìn thấy Quang như vậy, Tâm phấn khích :
- Được, được, là đàn ông thì phải mạnh mẽ vậy mới đúng !! Uống tiếp chứ ??
- Uống tiếp – không say không về…
Cứ thế hai anh em xơi sạch két bia, rồi sau đó lại chuyển sang uống rượu để nâng cao nhiệt độ cơ thể, số cổ cánh, lòng mề cũng cứ thế tăng lên ầm ầm…
Uống rượu vào, lại nổi máu hát hò, Tâm cất giọng trình diễn cho Quang nghe. Lần đầu tiên Quang được nghe Tâm hát, không phải là quán karaoke mà sân khấu lại chính là quán ăn giữa đường…vừa hát, vừa hò, vừa chạm ly…sự ồn ào của hai anh em bỗng nhiên bị một đám thanh niên choai choai ngồi bên cạnh chú ý…