watch sexy videos at nza-vids!
wap hay nhat
Mảnh ghép tình yêu - phần 29
Đêm tết dương lịch – khoa hồi sức cấp cứu bệnh viện Việt Tiệp – Hải Phòng.

Đại ca Phi “đen” vừa rời khỏi bệnh viện sau khi ở lại theo dõi diễn biến ca phẫu thuật của đàn em Hòa “chua”. Lúc này trong bệnh viện có khá đông anh em túc trực để canh chừng đề phòng bọn thằng Bình “lâm” cho người đến gây sự, một phần tất cả muốn ở lại xem tình hình của Hòa “chua” như thế nào, dù vừa được cấp cứu xong tuy nhiên theo các bác sĩ nhận định, cơ hội sống sót của gã sát thủ Hải Phòng vẫn là 50-50.

Phải chờ đến khi Hòa “chua” được chuyển sang phòng hồi sức cấp cứu, Phi “đen” mới yên tâm rời khỏi bệnh viện và dặn dò các anh em ở lại theo dõi tình hình, có thông tin gì thì phải báo ngay cho ông ta.

Lúc này Tâm “ma xó” đang bị nhốt ở Galaxy để quản lý vũ trường, ông Phi sợ sẽ có kẻ thừa nước đục thả câu, gây rối tiếp 1 lần nữa vào đêm nay nên muốn Tâm ở lại, có cái bóng Tâm ở đó, bọn phá đám ít nhất cũng sẽ chùn tay.

4 giờ sáng hôm đó, vũ trường Galaxy đóng cửa, Tâm “ma xó” mệt mỏi sau một đêm vật lộn hỗn chiến với bọn Chính “béo” và Bình “lâm”, dù không phải nhận một vết thương nào đáng kể nhưng gã ma xó vẫn cảm thấy toàn thân đau nhức, Tâm bỏ ra ngoài gara, lấy xe ô tô định sẽ phi về nhà đi ngủ. Thế nhưng trong lúc đang mở cửa xe Tâm bỗng cảm thấy lạnh toát người, một cơn gió nhẹ lùa qua khiến gã ma xó chợt rùng mình, ngó lên phía trước, Tâm thấy một bóng đen lấp ló bên cổng vũ trường, nghĩ là có kẻ rình mò mình để trả thù, Tâm thò tay vào trong xe lấy khẩu Colt cất vào sau quần, gã cười nhếch môi “tao biết là chúng mày sẽ đến mà…”

Đóng cửa xe, Tâm giả vờ như không nhìn thấy gì rồi lẳng lặng đi lên phía trước, gã dự định, nếu là 1-2 đứa thì sẽ chơi tay không, còn nếu cả chục đứa thì lúc đó khẩu Colt sẽ được sử dụng.

Tiến thêm 2 bước chân, Tâm móc trong túi áo bao thuốc lá, móc ra một điếu rồi châm lửa đốt, vừa châm xong, Tâm liền ném chiếc bật lửa Zippo xịn của Mỹ hình đầu rồng ra trước cổng, lửa vẫn không tắt dù lúc này gió khá to, nhưng…cái mà Tâm cần nhất là một chiếc bóng người hiện ra sau khi chiếc bật lửa rơi xuống đất thì lại không có…

Tâm lao nhanh về phía trước, thủ thế chuẩn bị cho một đòn tấn công nếu gặp kẻ thù…nhưng trước mắt gã ma xó lúc này…là một cảnh tượng đìu hiu vắng vẻ không có lấy một bóng người…gã định thần lại một chút, nhặt chiếc bật lửa lên cất vào túi quần, nghĩ bụng chắc tại do mệt mỏi nên thần kinh có vấn đề…bao năm lăn lộn giang hồ, chưa khi nào Tâm “ma xó” lại linh cảm nhầm như hôm nay…

Quay trở lại xe, Tâm bấm nút mở cửa…dưới ánh đèn mờ mờ của vũ trường ngay lập tức cái bóng của một ai đó hiện ra ngay trước mặt gã…Tâm giật mình quay lại, rút vội khẩu súng…nhưng, vẫn không có bất kỳ một ai ngoài gã…

Đang hoang mang…thì chiếc điện thoại đổ chuông…

Cũng 4 giờ sáng hôm đó, Phi “đen” đã bị gọi dậy bởi một hồi chuông dài, linh cảm có việc chẳng lành, ông vội nhấc máy thì đúng là như vậy, ở đầu dây bên kia bọn đàn em ở bệnh viện báo tin…Hòa “chua” vừa mới tắt thở…

Khoác vội chiếc áo, Phi “đen” vùng dậy, lao vội ra xe…

4h20 cả ông và Tâm “ma xó” đều có mặt tại bệnh viện, bác sĩ trực tiếp phụ trách ca mổ cho Hòa “chua” lập tức đến gặp riêng Phi “đen” để khẳng định hoàn toàn không hề có một sai sót nào sau khi phẫu thuật xong, Hòa “chua” đang trên đường trở lại với cuộc sống, nhất định có chuyện mờ ám trong vụ này, hiện tại toàn bộ số thuốc truyền cho Hòa “chua” trước và sau khi mổ đều đang được đem đi để xét nghiệm nhằm tìm xem có hợp chất nào khác dẫn đến tử vong hay không, khoảng 20 phút nữa sẽ có ngay kết quả…nếu không phát hiện ra nguyên nhân, khi đó các bác sĩ sẽ mổ khám nghiệm tử thi theo nguyện vọng của người nhà bệnh nhân.

Trước cái chết bất ngờ của gã đàn em thân tín đã đi theo mình gần 10 năm nay, Phi “đen” gần như bị sốc nặng và ảnh hưởng lớn đến tinh thần, ông ngồi quỵ xuống ghế, không nói gì nhiều, chỉ để nghị các bác sĩ nhanh chóng tìm cho ra nguyên nhân cái chết…

Tâm “ma xó” cũng vậy, gã đã không còn hung hãn được như trước nữa, sự ra đi đột ngột của đàn anh Hòa “chua” khiến Tâm vô cùng bất ngờ, nhưng sau một vài phút giữ yên lặng, Tâm quyết định sẽ phá tan bầu không khí này và muốn đi trả thù cho đàn anh…chắc chắn là bọn thằng Bình “lâm” đã nhúng tay vào vụ này…

- Cháu ở yên đó cho bác, từ bây giờ nếu chưa có lệnh của Phi “đen” này bất kỳ một ai cũng không được ra khỏi bệnh viện, Tư “mén”, Long “cùn” hai đứa mày không được để lộ tin này ra ngoài, dặn tất cả anh em kín miệng, đứa nào hở ra, bắt ngay…

Cuối cùng ông trùm Phi “đen” cũng lên tiếng, một lời nói vô cùng giá trị vào thời điểm này…

20 phút sau, kết quả giám định đã có, tay bác sĩ phẫu thuật cho Hòa “chua” cũng là đàn em thân tín với Phi “đen” kéo ông ta vào một căn phòng riêng :

- Anh Phi, toàn bộ số thuốc dùng cho ca mổ không có phát hiện gì, nhưng chiếc bình truyền nước cuối cùng cho nạn nhân có chứa một lượng lớn Digoxin, một loại thuốc làm tăng nhịp tim, Hòa “chua” có tiền sử về bệnh tim, lại vừa trải qua một ca phẫu thuật lớn, chỉ cần tiêm một lượng nhỏ loại thuốc này thôi là đã có thể dẫn đến tử vong, trước lúc chết nạn nhân bị sốc thuốc và tim co thắt liên tục rất đúng với tác dụng phụ của loại thuốc này…

- Nói như vậy…có nghĩa là… Phi “đen” gằn giọng..

- Anh Phi, có kẻ đã tiêm Digoxin vào bình truyền nước, cố tình giết chết Hòa “chua”…có lẽ anh nên báo công an…

- Có bao nhiêu người trong đội của chú biết chuyện này ? Phi “đen” nhắm mắt lại để giữ sự bình tĩnh của mình…

- Dạ 3 người, 1 phụ mổ, 1 y tá và 1 hồi sức…

- Dặn tất cả giữ im lặng, không báo công an, không truy cứu trách nhiệm, Hòa “chua” chết vì một tai nạn, tất cả những việc còn lại về thủ tục, chú giúp anh lo xong trước sáng mai để anh đưa xác thằng Hòa về làm tang lễ…

- Anh Phi…liệu như vậy có được không ? em biết báo cáo thế nào bây giờ ?

- Chú cứ xem như thằng Hòa “chua” chết vì bị tai nạn, các y bác sĩ đã cố gắng nhưng không thể cứu chữa, nên nhớ không một bệnh viện nào ở đất Hải Phòng này muốn bị đào xới tung lên bởi cái chết của đàn em Phi “đen” cả, cứ làm đi…và phải nhớ, giữ im lặng, nếu không…hậu quả thế nào chú biết rồi đấy…

- Vâng..vâng..em hiểu rồi…

Hít một hơi dài, Phi “đen” lấy lại sự bình tĩnh rồi xô cửa bước ra ngoài, ngay lập tức bọn đàn em vây lấy ông ta, hỏi dồn dập :

- Anh Phi, kết quả thế nào ?? tại sao anh Hòa “chua” lại chết ?
Nhìn thẳng vào mắt từng đứa hết một lượt, Phi “đen” trả lời :

- Trước khi bị chém, thằng Hòa có chơi ma túy, nó bị sốc sau khi phẫu thuật rồi chết…

Trả lời xong, ông Phi lại tiếp tục quan sát xung quanh, để ý từng sự thay đổi diễn ra trên gương mặt bọn đàn em của mình, rồi ông hướng đôi mắt về Tâm “ma xó”, thấy Tâm đang chuẩn bị nói gì đó, ông vội cướp lời ngay :

- Bác đã dặn cháu thế nào hả Tâm ? đừng suy nghĩ nữa, đây là sự thật…mọi người cũng chuẩn bị đi, lát nữa sẽ đưa xác thằng Hòa “chua” về, rồi còn làm tang lễ cho nó…

9h sáng ngày 1/1/200…

Chiếc xe Acura của Bình “lâm” vừa đậu ngoài ngõ, hắn cùng bọn đàn em cũng đến để đưa tang, Bình “lâm” không muốn vì chuyện này mà hắn càng bị nghi ngờ hơn nữa, vì vậy cho dù có phải dấn thân vào hang cọp, hắn cũng phải xuất hiện.

Trông thấy sự xuất hiện của Bình “lâm”, bọn đàn em vội vào trong nhà báo tin cho Phi “đen”, trong khi đó ở bên ngoài, đàn em của Hòa “chua” thằng nào cũng đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm vào ông chủ của
Queen Club…

Bỗng từ trong nhà, một thằng đầu trọc phi ra, lao về phía Bình “lâm”, thằng này là Long “cùn” đệ ruột của Hòa “chua” :

- Mẹ kiếp mày còn dám vác mặt đến đây à ? tao phải giết mày…

Ngay lập tức Tư “mén” lao theo ôm chặt lấy Long “cùn”, bọn đàn em của Bình “lâm” cũng vây chặt xung quanh đại ca…

- Anh Tư bỏ ra, ĐKM em phải chém chết nó báo thù cho anh Hòa, anh buông ra…!!!!

- Chú bình tĩnh lại xem nào, đây là đám tang của anh chú, đừng có mà làm loạn lên… Tư “mén” cũng nhất quyết không buông tay…

Lúc này có thêm một vài bọn đàn em nữa của Tư “mén” cũng lao vào ôm chặt lấy Long “cùn”…

Từ bên trong, Tâm “ma xó” không nói gì, chỉ hướng con mắt về phía kẻ mới đến Bình “lâm”, Vân Anh ngồi ngay bên cạnh Tâm, đôi mắt sưng húp vì khóc, với cô bé, Hòa “chua” là người chú thân thiết đã chăm sóc cô từ hồi còn bé, hết cho đi chơi lại mua quà, bánh kẹo…

Mọi chuyện lộn xộn chỉ dừng lại khi Phi “đen” xuất hiện lên tiếng nạt nộ Long “cùn”, gã đầu trọc tức tối bỏ ra ngoài, nhường đường cho Bình “lâm” tiến vào bên trong thắp nén nhang cho Hòa “chua”.

- Anh Phi, không bao giờ thằng em này lại dám phản bội anh em…Anh hãy tin em...

Phi “đen” không nói gì, chỉ thay mặt gia đình, gật đầu tạ lễ rồi đưa tay tiễn khách, không quên dặn với theo :

- Bình “lâm” thời hạn còn lại là 2 ngày, hãy nhớ đấy !!

Lúc này ở bên ngoài, một kẻ anh em khác là Tuấn “tờ” cũng đang có mặt ở tang lễ, trước những chuyện lộn xộn giữa nhóm của Phi “đen” và Bình “lâm”, gã béo chỉ ngồi cười, húp miếng trà rồi thở dài nhẹ nhõm…

Tối hôm đó sau khi lo xong xuôi mọi chuyện tang lễ cho Hòa “chua”, Phi “đen” mới gọi riêng Tâm “ma xó” vào phòng nói chuyện:

- Cháu ngồi đi…Vân Anh thế nào rồi ?

- Con bé ngủ rồi bác ạ, tội nghiệp nó, chắc ngày bé anh Hòa “chua” hay mua quà cho nó lắm…

- Uh, nó cũng hay quấn thằng Hòa…mà Tâm này…

- Dạ…cháu đang nghe đây…

- Cuộc đời bác, 40 năm giang hồ vào sinh ra tử đã nhiều lần nhưng chưa bao giờ bác cảm thấy bất lực như lúc này…

- Ý bác là sao ạ ? có phải đã có chuyện gì đó với cái chết của anh Hòa ?

- Nó không phải chết vì ma túy, đã có kẻ tiêm thuốc tăng nhịp tim vào chai nước truyền dẫn đến bị sốc và nhồi máu cơ tim…

- Cháu đoán không sai mà…vậy bác đoán bọn nào đã làm chuyện này ??

- Bác chưa thể nghĩ ra được, nhưng có thể không phải là bọn Bình “lâm”, linh tính của bác nói với bác như vậy…

- Có khi nào…bọn thằng Tuấn “tờ” chơi mình, rồi ở giữa ngư ông đắc lợi không ??

- Nếu như vậy thì chúng cũng không nhất thiết phải giết thằng Hòa “chua” và nếu đúng là bọn nó thì bằng cách nào ??

- Nếu vậy, bây giờ ta phải làm gì ? chẳng lẽ cứ ngồi yên sao ??

- Không đâu, bác không báo công an chính là để vụ này sẽ do chúng ta xử lý, luật rừng thì phải trả bằng luật rừng mới đáng…con chuột sẽ không ngồi yên đâu, nhất định nó sẽ có một sơ hở nào đó…điều quan trọng lúc này, đó là cháu phải thật cẩn thận, bác đã dặn bọn thằng Long rồi, chúng nó là chỗ có thể tin tưởng được, từ mai, nó sẽ theo cháu…

- Vậy còn bọn thằng Bình “lâm” – xử lý bọn nó thế nào đây hả bác ?

- Có gì mà phải xử lý, bác đã cho bọn nó hạn 3 ngày, hãy để xem đến lúc đó chúng sẽ trả lời như thế nào…
Hà Nội một sáng chủ nhật đầu năm mới vẫn yên bình như mọi ngày, những người tha phương kéo về đất thủ đô sinh sống, có lẽ họ chẳng cần quan tâm đến thời khắc chuyển mình giữa năm mới và năm cũ, muốn gặp nhau chúc tết, cũng chẳng có ai, không anh em họ hàng, bà con lối xóm, với họ cuộc sống mưu sinh và đồng tiền mới là thứ quan trọng nhất, còn tình nghĩa ư ? hãy đừng nói đến nó trong thời đại bão giá và ở mảnh đất bạc tình này…

Đêm qua thằng Sơn “tèo” ngủ lại phòng trọ của Quang, nó bị nghiện sex nên hay mò mẫm vào các web sex để xem phim, danh sách list dowload trong IDM của Quang toàn là các file về phim sex, truyện sex, Quang biết nhưng cũng không khuyên can bạn, thi thoảng cũng ghé qua ghé lại xem thử một ít, dần dần thấy quen và cảm thấy bình thường, nhưng cũng từ đó, nhu cầu đàn ông trong Quang lớn dần lên, nhất là những buổi tối online chat với người yêu, Quang cảm thấy người mình cứ nôn nao làm sao ấy mỗi khi nhìn thấy Vân Anh rạng ngời trên webcam, thằng Sơn “tèo” thi thoảng đi ngang qua, trêu trọc mấy câu :

- Có người yêu ngon thế này mà không hốt thì đúng là quá đáng tiếc…

Quang quay ra, dứ dứ nắm đấm vào mặt nó :

- Biến ngay không tao giết…

Tối qua hai thằng nằm nói chuyện Quang mới biết sau khi khu đất bị giải tỏa làm nhà thu nhập thấp bán cho người dân, các hộ gia đình đều ly tán hết chẳng ai còn liên lạc được với ai, mẹ con thằng Sơn “tèo” sau đó cũng chuyển về quê ngoại, sống từ hồi đó cho đến giờ.

Thằng Sơn về quê, mang theo bản tính cũ nên hay tụ tập gây chuyện đánh nhau, phá làng phá xóm, gây ra bao vụ bạo loạn, bọn thanh niên choai choai ở quê đàn em của Sơn “tèo” vừa đông mà lại vừa lì, chỉ cần hô một cái là dù ở đâu bọn nó cũng sẽ kéo đến trợ giúp. May mà từ vụ mẹ nó ốm nặng liệt giường, nó mới tu tỉnh học hành, không phá phách nữa, rồi cũng đậu tốt nghiệp, sau đó lên Hà Nội ôn thi, học trúng tủ nên mới vào được ĐH Mở, mẹ nó ở quê mừng lắm, làm thủ tục diện nghèo vay tiền cho nó đi học, dặn dò đủ kiểu động viên con phải cố gắng lên, nó thấy mẹ nó khỏe lên nhiều từ ngày chăm chỉ học hành nên cũng không muốn để mẹ buồn, vác xách ra Hà Nội nhập học, hàng tháng nó được nhà trường hỗ trợ 400 nghìn, cộng với mẹ nó làm lụng tiêu pha tiết kiệm gửi ra thêm được 1 triệu nữa, coi như cuộc sống của nó ở thủ đô cũng tạm ổn. Nhớ có lần nó hỏi Quang “rùa”, mỗi tháng anh Tâm cho mày bao nhiêu, Quang không dám nói thật sợ bạn chạnh lòng nên chỉ khai có 2 triệu, còn cái máy tính là do mua trả góp nên mới có được, rồi đấu dây chung với cả dẫy phòng, mỗi tháng mỗi nhà chỉ mất có mấy chục tiền internet, nhưng cứ tối nào thằng Sơn sang nó cũng đều bật sex khiến bọn bên kia chẳng thằng nào chơi được game. Thi thoảng Quang giả vờ mượn xe bạn nói có việc đi đây đi đó, rồi cố tình đổ đầy bình xăng cho nó sau đó mang về trả, biết không phải xe Sơn “tèo” nhưng nó đi nhiều, Quang thấy ngày nào nó cũng mất mấy chục nghìn vào xăng xe mà đưa tiền thì nó không lấy nên đành dùng cách này.

Sáng hôm đó, Sơn “tèo” xung phong đi chợ, nó hãnh diện khoe với bạn :

- Hôm nay để tao đạo diễn, mày nuôi tao mấy ngày nay rồi, tao vừa lấy được tiền trợ cấp hôm qua xong – yên tâm ở nhà hôm nay 2 thằng mình liên hoan…

Rồi nó khoác thêm chiếc áo ấm, mở cửa đi bộ ra ngoài.

Mới được chưa đầy 10 phút sau, đã thấy có tiếng gõ cửa, Quang nghĩ bụng :” Nó mua mỳ tôm với trứng hay sao mà đi nhanh thế không biết, vậy mà dám bảo sẽ cho mình ăn liên hoan...”

Nhưng khi cánh cửa vừa mở ra, Quang đã trợn tròn mắt ngạc nhiên khi trông thấy một cô bé búi tóc cao, quần bò áo khoác lông vũ, đi đôi dép cao gót xuất hiện lù lù trước mặt, cô nàng cầm bên tay trái là một túi xách nhỏ, còn bên phải là một giỏ đựng đồ ăn, mỉm cười rất hồn nhiên, cô ta hỏi Quang :

- Sao thế không định mời em vào nhà à ?

Quang nháy mắt liên tiếp cứ như mình đang mơ ngủ vậy, sau 3 giây để kịp hoàn hồn, anh chàng sinh viên năm nhất mới thốt lên được một câu :

- Vân Anh !! sao em lại xuất hiện ở đây ???

- Em xuất hiện ở đây thì không được sao ? Nào thế có đỡ đồ hộ người ta không thì bảo ??

- Ấy ! Anh quên…em vào nhà đi…

Đúng là chỉ có Vân Anh mới tạo ra được những câu chuyện bất ngờ như thế này, mới tối qua còn nói chuyện với mình trên mạng vậy mà trưa nay đã xuất hiện ở phòng trọ được rồi, thế nhưng khi ngẩng đầu lên để xách đồ vào nhà rồi nhìn vào đôi mắt Vịt con, Quang cảm nhận được có vẻ như cô bé đang gặp chuyện buồn, gã tự trách bản thân mình sao dạo này vô tâm chẳng để ý gì đến cô nhóc…

Vào nhà, việc đầu tiên mà Vân Anh để ý đó là quan sát mọi đồ đạc cũng như cách bầy trí của Quang, ngó nghiêng hết nhà tắm, bếp núc rồi trên gác xép, cô nàng yên chí là không có bàn tay của đứa con gái nào ở cái nhà này, tự mỉm cười với lòng, Vân Anh cởi áo khoác treo lên tường, xong lóc cóc mò xuống dưới nhà :

- Anh ở một mình mà như thế này là gọn gàng đấy, con trai không mấy ai được như anh đâu…

Quang vênh mặt tự hào nhưng vẫn tỏ rõ sự lo lắng :

- Em ra thế này, ba em có biết không ? anh Tâm cho em địa chỉ à ?

- Ba đi vắng rồi, anh Tâm với ba đang lo chuyện làm ăn, không để ý đến em đâu, với lại mấy ngày qua em thấy buồn và nhớ anh…nên sáng nay, em bắt xe rồi ra thăm anh luôn…

Đưa tay xoa đầu cô nhóc bướng bỉnh và liều lĩnh, Quang ôm chầm Vân Anh vào lòng, thủ thỉ :

- Anh xin lỗi !!

- Anh có lỗi gì mà phải xin em ? đôi mắt Vịt con chớp chớp

- Thời gian qua anh đã không quan tâm đến em, để em phải buồn…

- Vậy biết lỗi rồi thì có nấu cơm cho em ăn không ? cô nhóc khoái trí…

- Tất nhiên rồi, mấy khi em ra, hôm nay anh sẽ vào bếp chiêu đãi em…à mà em đi chợ rồi à ?

- Vâng ! tôi mua đủ cả rồi, hjx còn chờ anh nữa thì có mà chết đói, thôi nào, để em phụ anh nấu cơm nha…

Ngày hôm nay thật đặc biệt, không thể ngờ được là Vân Anh lại dám một mình bắt xe đi Hà Nội rồi còn vào tận nơi thăm mình như thế này, Quang vui sướng nhảy nhót cứ như người ở trên mây vậy, Vân Anh thì cứ lắc đầu mỉm cười, đã 3 tuần rồi bây giờ hai người mới được đoàn tụ…Không khí đang yên bình, thanh tĩnh một mầu tình yêu thì bỗng dưng bị phá đám :

- Thịt bò đéo gì mà hôm nay lên trăm ba, đã đến tết đâu cơ chứ…Quang ơi !!

Là tiếng thằng Sơn “tèo” đi chợ về, chết cha, mải đón người yêu mà quên mất thằng bạn chí cốt, Quang xô cửa lao ra ngoài cầu thang, thấy bạn phi như bay ra đón mình, Sơn tèo ngạc nhiên :

- Gớm, làm cái gì mà…chưa nói hết câu hắn đã bị Quang rùa bịt chặt mồm, thằng này cứ mỗi lần phát ngôn là mỗi lần văng tục nên phải bắt hắn ngậm miệng lại trước đã.

- Trật tự đi !! Người yêu tao ra, đang ở trên phòng, mày nói be bé thôi…

Sơn tèo chu mỏ, cười thì thầm :

- Cái gì ? cái con bé Vịt bầu ấy ra thăm mày ấy hả ? Vui thế còn éo gì…đâu nó đâu ??

- Tao lậy mày, giữ sĩ diện cho tao cái…Quang chắp tay năn nỉ…

- À à được rồi, lịch sự, phải lịch sự chứ gì, OK, anh hiểu rồi…

Quang rùa đi lên trước, thở dài lo âu không biết Vân Anh có đánh giá gì không khi mà nhìn Sơn “tèo” trông rất lấc cấc, lại hay phát ngôn bừa bãi, gã chỉ dám giới thiệu nhỏ nhẹ :

- Vân này…đây là bạn anh, anh Sơn mà anh hay kể chuyện cho em ấy !!

- Dạ…em chào anh ! anh học cùng lớp với anh Quang ạ !! Vân Anh đang nấu bếp trên tay vẫn đang còn cầm đôi đũa…

Sơn “tèo” lần đầu tiên được trông thấy người yêu của Quang bằng xương bằng thịt, hắn há hốc mồm, mắt mở trừng trừng vì không tin vào cửa sổ tâm hồn hắn : Trời ơi !! Vân Anh đẹp hơn nhiều so với ở trên webcam, sao thằng Quang mà lại có một cô người yêu xinh như thế này được kia chứ ??

Thấy bạn nhỏ cả nước giãi, Quang bấu vào tay khiến Sơn “tèo” trở về mặt đất…

- Không ! anh học bên Đại học Mở, anh là bạn từ nhỏ với thằng Quang..

Vừa nghe thấy vậy, Vân Anh bỏ ngay đôi đũa xuống, ngạc nhiên tột cùng :

- Có phải anh là cái anh Sơn “tèo” ngày xưa hay đi ăn trộm với anh Quang không ?
Nhưng Sơn “tèo” còn ngạc nhiên hơn :

- Đúng rồi, ặc..mà sao em biết ??

- Trời ơi ! em nghe anh Quang kể chuyện về hồi bé của bọn anh rồi mà, mà sao hai người tìm được nhau vậy ?

- Anh Sơn đi đánh nhau, đánh lộn cả anh rồi hai đứa mới nhận ra nhau đó – Quang “rùa” chen vào…

- Vui quá đi mất, anh ở lại ăn cơm với bọn em nha…không thể ngờ được là Vân Anh lại vui đến như vậy ?

Rồi cô nàng ngó xuống thấy trên tay Sơn “tèo” là một đống túi bóng đựng thức ăn, Vân Anh ngạc nhiên quay sang phía Quang :

- Ủa ?? Anh Sơn đi chợ rồi hả anh ?

- À ừ…hôm qua nó ngủ lại đây với anh, anh ấy vừa đi chợ thì em đến…

- Không sao ! càng nhiều đồ càng ngon, anh mang cả lại đây cho em…

Sơn “tèo” chuyển hết thịt bò, trứng, rau xúp-lơ với một túi tim cật vào cho Vân Anh, rồi khoác vai Quang lôi ra ngoài hành lang, tỏ vẻ thán phục :

- Không ngờ người yêu mày xinh gái vậy đó nha !!

- Mày trông thấy Vân Anh nhiều rồi mà ?

- Rồi rồi, nhưng mà ngoài đời nó xinh hơn ở trên webcam nhiều… ủa, mà sao nó ra không báo trước với mày à ?

Quang lắc đầu, rồi chợt như nhớ ra chuyện gì kinh khủng lắm, gã rùa quay lập tức 180 độ lao vào nhà phi ngay lên tầng, lúc sáng thằng Sơn “tèo” đi chợ vẫn đang còn để mấy bộ phim sex ở ngoài màn hình máy tính, vớ vẩn Vân Anh mà nhìn thấy thì tèo cả nút…

XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.GIAITRI.PRO