Qua Thiên Ý từ sáng sớm, ráo riết cùng mọi người kiểm tra lại tất cả những khâu cuối cùng, Tâm “ma xó” quên béng đi cuộc hẹn với Bảo Trang, phải đến hơn 6 rưỡi, gã mới sực nhớ ra là từ nãy đến giờ chưa thấy bóng dáng cô nàng đâu. Dặn anh em tiếp tục test những thủ tục còn lại, Tâm chủ động ra một góc, gọi điện thoại cho Trang…
“thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”, Tâm trau mày, Bảo Trang tắt máy…vô lý mới vừa lúc nãy cô ấy còn nghe máy và nói chuyện với mình kia mà…Nghi có chuyện chẳng lành, Tâm vẫy tay, gọi đàn em là Vinh “sô” lại gần…
- Sao thế anh ? Vinh là đàn em thân cận cùng đội với Long “cùn”
- Bảo Trang chưa đến, chú lấy xe qua nhà cô ấy xem thế nào, anh sợ có chuyện gì đó…có gì gọi về cho anh sớm…Tâm dặn dò đàn em một cách cẩn thận…
- Vâng, anh yên tâm em đi ngay…
Lúc này bên ngoài, quan khách đã bắt đầu kéo đến dự lễ khai trương, trong số những người đến sớm nhất có sự hiện diện của Bình “lâm” – đối thủ cạnh tranh lâu nay với Tâm “ma xó”.
- Anh Bình ! đúng là chỗ anh em thân thiết, anh là đến sớm nhất đấy !!
- [COLOR="rgb(154, 205, 50)"]Chú cứ nói vậy, cái khách sạn này là dự án của anh Phi, nay dưới bàn tay của chú nó đã được khai trương hoành tráng, anh là anh phải tới chúc mừng đầu tiên mới phải còn gì…[/COLOR]
- Cảm ơn anh rất nhiều…mời anh vào…
Vinh “sô” chạy xe qua nhà bà Tùy, bấm chuông liên hồi mới thấy bà ấy quần áo sộc xệch đi xuống mở cửa :
- Cậu tìm ai, có chuyện gì ?
- Dạ thưa bác, chị Trang đã đi làm chưa ạ ?
- Tìm cái Trang à ? Nó đi từ sớm rồi, mà cậu là ai ??
- Dạ, cháu là em của anh Tâm, anh Tâm bảo cháu sang đón chị Trang nhưng nếu mà chị ấy đi rồi thì cháu xin phép, cháu về luôn đây !
- ừ nó đi rồi nhé ! mà sao không gọi điện hỏi nó ấy ?
Chẳng nói chẳng rằng, Vinh “sô” quay đầu xe phóng vụt đi để lại bà Tùy với ánh nhìn đầy nghi ngờ, lo lắng…
Vừa phóng xe trên đường, Vinh “sô” vừa bấm điện thoại gọi cho Tâm “ma xó”…
- Anh Tâm, anh Tâm !!!
- Sao rồi, có chuyện gì vậy ?
- Bà Tùy bảo chị Trang đi từ sáng sớm rồi, em đi dọc tuyến đường chị ấy hay đi nhưng không thấy bóng dáng đâu…
- Được rồi, chú cứ về đây đi…mọi chuyện để anh lo…
Cup máy ! Tâm ngẩng mặt lên trời thở dài…giác quan mách bảo cho gã, dường như đã có chuyện gì đó xảy ra với Bảo Trang, nhưng mà là chuyện gì ?? có lẽ nào…Bảo Trang bị bắt cóc…
Đang miên man với dòng suy nghĩ thì bất chợt điện thoại Tâm có cuộc gọi đến…là số của Bảo Trang, Tâm thở phào nhẹ nhõm, bấm nút nghe máy:
- A lô ! Trang à ??
Đầu dây bên kia không có người trả lời, Tâm lại hỏi tiếp :
- A lô ! Trang à ? Có chuyện gì vậy em ?
Lúc này mới có người trả lời, nhưng không phải là giọng của Bảo Trang :
- Sao thế Tâm ma xó, mới xa nhau có vài tiếng mà đã nhớ người yêu rồi à ?
Đôi mắt Tâm bỗng trùng xuống, đúng là đã có chuyện xảy ra với Bảo Trang, gã không nói gì chờ xem bên kia bọn chúng sẽ đưa ra yêu cầu như thế nào.
- Bọn tao đang giữ con bé, mày nói chuyện với nó nhé :
Tâm nghe thấy có tiếng quát, rồi có tiếng bước chân người đi tới…
- Anh Tâm, anh Tâm..cứu em…là giọng nói thất thanh của Bảo Trang.
Tuy cũng có đôi chút lo lắng, nhưng với sự từng trải của mình, Tâm vẫn rất bình tĩnh :
- Bảo Trang ! em đừng sợ, nói cho anh em đang ở nơi nào vậy ?
- Em không biết ! Em…
- Mẹ kiếp ! Ai cho phép mày nói những chuyện này ? tên khi nãy nghe máy quát ầm lên rồi giật lấy điện thoại từ tay Bảo Trang. Gã tiếp tục đe dọa :
- [COLOR="rgb(0, 255, 255)"]Nếu muốn con bồ mày được sống, thì nghe theo lời tao…[/COLOR]
Tâm nghiến răng :
- Còn mày !! Nếu muốn sống thì cũng đừng có mà đụng vào cô ấy, nói đi…
- Mày đừng có mà dọa tao, nghe đây, đúng 8h mày phải chuẩn bị cho tao 1 tỷ đồng, địa điểm giao hẹn ở đâu tao sẽ thông báo sau, nên nhớ chỉ đi 1 mình, không báo công an, nếu mày làm sai, con bé người yêu mày sẽ không có đường về đâu…
- Nếu bọn mày cần, 2 tỷ tao cũng sẽ cho, tội gì phải làm cái trò bắt cóc đốn mạt ? Ai ra lệnh cho mày làm vụ này ???
Ngay sau khi Tâm “ma xó” vừa dứt lời thì đầu dây bên kia cũng tắt máy…Bóp chặt chiếc điện thoại, Tâm phải rất cố gắng để kìm chế sự bực tức trong lòng, gã ân hận vì đã không cho người theo sát Trang trong những thời điểm quan trọng này, không ngờ bọn chúng lại nhằm vào cô ấy để kiếm cớ phá hỏng buổi lễ khai trương ngày hôm nay của Thiên Ý.
Rà soát lại toàn bộ kẻ thù có thể nhúng tay vào vụ này, trong đầu Tâm “ma xó” chỉ hiện ra duy nhất 1 cái tên : Bình “lâm” – tên giang hồ nổi tiếng thù dai và lắm mưu nhiều kế…sau vụ áp-phe công ty của ông Hoàng Tùy thất bại do Tâm nhúng tay vào cộng với trước đó là hàng loạt những mâu thuẫn cá nhân của hai bên về tranh giành địa bàn làm ăn, rất có thể Bình “lâm” muốn phá hỏng buổi lễ khai trương hoặc còn hơn thế nữa…
Rút điện thoại, Tâm nhắn tin sang cho Long “cùn” đang làm công tác bảo vệ phía bên ngoài khách sạn “ Bảo Trang bị bắt cóc, chúng hẹn anh 8h phải một mình đi chuộc về, theo em, bọn nào dám làm chuyện này ? nhắn tin, đừng gọi điện, rất có thể cuộc gọi đang bị nghe lén”
Nhận được tin nhắn, Long “cùn” với bản tính của mình vô cùng búc xúc, hắn trả lời ngay, rất dứt khoát “ Bọn Bình “lâm”, bọn chúng định phá anh em mình, anh đừng có đi, để em lo vụ này…”
Tâm đáp lại “ừ anh cũng nghĩ vậy, chú yên tâm anh sẽ tính kỹ mọi chuyện, Bình “lâm” đang ở đây nhưng không thấy thằng chó săn Trung “con” đâu, em dò xem nó đang ở đâu rồi nhắn tin lại cho anh”
Long “cùn” ngay lập tức cho đàn em nhẹ nhàng thoát khỏi khu vực bảo vệ, chia làm nhiều hướng tỏa đi khắp thành phố tìm tung tích của Trung “con”…Lúc này đồng hồ đã điểm 7 giờ đúng…
10 phút sau, một tin báo về đã phát hiện Trung con đang làm gì ở đâu, Long “cùn” lập tức báo lại cho Tâm “ma xó”, Tâm vừa đón khách, vừa reply tin nhắn cho đàn em “Tốt, bây giờ em làm thế này, thế này và thế này….”
7h20: Bọn bắt cóc tiếp tục gọi điện, chúng yêu cầu đúng 8h Tâm phải một mình mang theo valy tiền đi thẳng về phía cầu Kiền, mở hết toàn bộ cửa xe, địa điểm giao hàng chúng sẽ tiếp tục cập nhật sau…
7h25: Tâm gọi Vân Anh và Quang “rùa” lại, thông báo tình hình rằng bây giờ có chuyện gấp Tâm phải vắng mặt khoảng 1 tiếng, 2 đứa sẽ phải thay anh đón tiếp khách và khai mạc chương trình đúng như dự kiến là vào lúc 8h00. Không được tiết lộ bất kỳ chuyện gì và phải thật cẩn thận trong buổi sáng hôm nay.
7h40 : số tiền khoảng gần 1 tỷ đồng đã được chuyển về Thiên Ý, Tâm bỏ toàn bộ vào một chiếc bao tải, rút dây thắt nút chặt lại rồi ung dung ngồi chờ điện thoại.
7h50: Long “cùn” báo tin, mọi chuyện đã làm đúng y như kế hoạch…
7h55 : Tâm một mình rời khách sạn Thiên Ý bằng cổng sau, mang theo chiếc bao tải đựng đầy tiền, gã ném vào ghế trước rồi lái chiếc xe Innova loại 7 chỗ, nhằm hướng sông Cấm phóng vụt đi.
Từ trên ban công tầng 2 của khách sạn, Bình “lâm” rút điện thoại, gọi vào một số máy, gã ung dung châm thuốc hút, chỉ nói một câu rồi dập máy : “ Con mồi đã rời khỏi hang, một mình”
Lên đến cầu Kiền, bọn bắt cóc yêu cầu Tâm phải cho xe chạy lên giữa cầu, sau đó dừng lại. Ở bên phải thành cầu có một chiếc hộp điện, chúng yêu cầu Tâm hãy mở hộp điện ra.
Tâm xuống xe, làm theo những gì bọn chúng nói, khi mở chiếc hộp điện ở thân cầu ra, gã ma xó thấy có một chiếc điện thoại Nokia đời cũ 8910, ngay khi vừa lấy được chiếc điện thoại, lập tức con 8910 đã đổ chuông, Tâm áp vào tai, lại là giọng của bọn bắt cóc:
- mày làm tốt lắm, bây giờ thì nghe đây, ném cái điện thoại của mày xuống sông cho cá ăn đi, sau đó sử dụng cái điện thoại này, tao sẽ cho mày biết địa điểm chúng ta gặp nhau.
Biết chúng cài người khắp nơi, Tâm quay ngang dọc xem tình hình xung quanh thế nào, hôm nay người đi đường trên cầu vắng hơn mọi ngày và rất có thể những chiếc xe đi ngang qua nãy giờ đều là chân tay của bọn chúng. Biết đụng phải bọn có đầu óc, Tâm ném chiếc điện thoại của mình xuống sông, cầm lại con Nokia 8910 rồi lên xe đi tiếp…
Dường như nhận thấy không có dấu hiệu khả nghi và cũng không có một chiếc xe nào bám theo sau xe của Tâm, bọn chúng tiếp tục ra lệnh cho Tâm chạy xuống chân cầu, rẽ trái vào một ngôi làng, sau đó đi thẳng đường đê thêm 12km đến một công trường gạch bị bỏ hoang lâu năm.
Nơi này đúng là rất thích hợp cho việc bắt giữ và trao đổi con tin…Tâm đánh xe tiến sâu vào trong, địa điểm bọn chúng giao hẹn là ở cuối công trường nơi có những dẫy nhà cấp 4 đã bị hư hỏng nặng và từ lâu chỉ còn là nơi tụ tập của dân hút chích trong làng.
Vừa đi gã ma xó vừa quan sát địa hình xung quanh, công trường này khá rộng, lại có ao hồ bao bọc, ngổn ngang là gạch ngói, đường ra vào chỉ có một, càng về sâu càng heo hút, cỏ lau mọc um tùm, cuối cùng mới là dẫy nhà cấp 4 bỏ hoang.
Tâm dừng xe, cầm chiếc điện thoại và túi tiền bước ra ngoài…ngay sau đó từ 4 phía, quân du kích của bọn bắt cóc dần dần lộ diện, 2 bên khoảng 7-8 thằng, phía đằng sau khoảng 4 thằng còn phía đằng trước, một thằng to béo từ trong ngôi nhà bước ra, theo sau hắn có khoảng 3 tên nữa. Hóa ra không phải ai xa lạ, chính là thằng Chính “béo” Sơn La, kẻ bị Tâm “ma xó” cắt gân vào dịp tết năm ngoái.
Có lẽ nuôi mối thù với Tâm từ hồi ấy cho đến giờ nên Chính “béo” mới bầy ra thủ đoạn này. Hắn nhìn Tâm với một ánh mắt sắc như dao cạo, một ánh mắt đầy thách thức, Tâm thả túi tiền xuống đất, hất cằm hỏi :
- Người đâu ?
Chính “béo” cười nhạt, hất cằm, ngay lập tức 2 gã đàn em từ bên trong nhà đi ra mang theo Bảo Trang đang bị bịt kín miệng và trói chặt 2 tay.
Trông thấy Tâm, Bảo Trang vùng vẫy đòi thoát, miệng không ngừng ú ớ, nhưng sức cô làm sao thoát được 2 thằng đàn em lực lưỡng. Trông thấy cảnh tượng ấy, Tâm “ma xó” bức xúc thét lên :
- Chính béo, thả cô ấy ra…tao sẽ tha tội chết cho mày !!
- Mẹ kiếp ! mày nghĩ mày là ai ? Một mình mày có thể thoát khỏi đây à ? Chó chết, mối thù cách đây 1 năm, tao vẫn chưa quên đâu !!
- Đó là chuyện cá nhân giữa tao và mày không liên quan gì đến cô ấy hết, tiền của mày đây, lại mà lấy…
Chính “béo” vẫy tay, thằng đàn em buông tay Bảo Trang ra rồi lừ lừ tiến về phía trước, khi chỉ còn cách Tâm có 1m, hắn ngước lên nhìn trộm kẻ đã 1 mình quét sạch bọn đại ca hắn trong dịp tết năm ngoái, trông thấy ánh mắt sắc lẹm và gương mặt cô hồn của Tâm, gã cũng cảm thấy hơi sợ, từ từ cúi xuống nhặt túi tiền…nhưng bỗng trước mặt hắn trời đất như tối sầm lại…
- BỐP !!
Nhanh như cắt, Tâm tung một cú đá thẳng vào cằm tên này hất hắn bay ngược về phía sau đến cả mét, tên đàn em của Chính “béo” bất ngờ nhận một đòn nặng, rơi xuống đất gục ngay tại chỗ. Bọn xung quanh thấy vậy thì gầm lên rồi dút kiếm lao về phía Tâm, nhưng gã ma xó cũng không vừa, rút ngay khấu súng Colt trong túi áo dí thẳng vào mặt thằng đứng gần nhất…lên cò…
- Chính “béo” mày không thoát được tao đâu !! Tâm hét lên rồi bắn một phát lên trời…
Ngay sau đó con xe Innova động đậy, chiếc cốp xe mở tung ra, từ bên trong Vinh “sô” và Hải “dớ” lao ra ngoài, mang theo một kẻ bị chùm kín mặt…
Và khi mà Chính “béo” cùng bọn đàn em đang còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì Vinh “sô” đã lột ngay tấm vải đen ra, kẻ bị đem tới không ai khác chính là sát thủ đầu trọc, em họ đại ca Bình Lâm, Trung “con”…Hải “dớ” dí ngay con dao vào cổ Trung “con” chờ lệnh đại ca Tâm “ma xó”…
-> truy cập hayso1.me để đọc thêm nhiều truyện hay Trông thấy thằng hoàng tử Trung “con” bị xách đến, Chính “béo” dù rất bất ngờ nhưng cũng cố lên giọng :
- Mày đem thằng chó này đến đây làm gì ?? Được lắm bọn tao cũng đang đi tìm nó đây…
Nghe thấy mấy câu này, Tâm ‘ma xó” cười nhạt :
- Đúng không đấy ? rồi lắc đầu ra hiệu cho Hải “dớ”
Ngay lập tức con dao trên tay Hải làm một đường dài trên mặt Trung “con”, với vết thương này, Trung “con” có lẽ phải đổi biệt danh thành Trung “sẹo” mất…
Bất ngờ bị rạch mặt, thằng công tử của vũ trường Queen Club hét lên đau đớn, gã nhằm vào Chính “béo” mà chửi :
- Mẹ kiếp !! thằng Chính “béo” mày có câm mồm đi không !! A..a..
Biết đã bị lộ, Chính “béo” đành phải xuống nước :
- Chó chết !! mày muốn trao đổi con tin chứ gì ? được thôi…
Lúc này tại khách sạn Thiên Ý – lễ khai trương đang được diễn ra, nhưng thay vì có 5 tiết mục văn nghệ, theo lệnh Tâm “ma xó”, Quang “rùa” và Vân Anh đã chỉ đạo anh chị em trong đội ca múa kịch nhà hát thành phố Hải Phòng quất thêm 5 bài nữa để nhằm kéo dài thời gian…
Kẻ đắc thắng nhất lúc này có lẽ là Bình “lâm”, ông chủ Queen Club đang ung dung ngồi ở dưới thưởng lãm chương trình, có lẽ hắn nghĩ rằng kế hoạch tinh vi của mình đã thành công mà không ngờ được Tâm “ma xó” đã liều một thương vụ được ăn cả ngã về không khi chính thức công khai tuyên chiến với bọn chúng bằng hành động bắt cóc Trung “con”…
Theo như lệnh của Tâm, đích thân Long “cùn” chia anh em làm nhiều hướng tỏa đi khắp Hải Phòng tìm tung tích của Trung “con”, gã đàn em Bình “lâm’ trong lúc đang ung dung ngồi ăn sáng giữa lòng thành phố Hải Phòng nhằm che mắt bên Thiên Ý rằng gã vô can trong vụ bắt cóc Bảo Trang đã bị người của Long “cùn” ùa vào lôi đi, những kẻ đi cùng Trung “con” cũng bị tống vào nhà kho của Thiên Ý để không lộ thông tin trước khi anh Tâm tìm ra được Bảo Trang.
Và cũng chính Long “cùn” là người đã sắp xếp chiếc xe Innova cho Tâm “ma xó” với 3 người nằm trong cốp là Vinh “sô”, Hải “dớ” và Trung “con”, trước đó con Mec của Tâm đã được đem đi rửa ở tiệm rửa xe gần nhất, mục đích là để vụ lấy xe Innova phóng đi trông có vẻ hợp lý.
Quay trở lại xưởng gạch xã Hồng Thái, cuộc đấu trí căng thẳng giữa Tâm “ma xó” và Chính “béo” vẫn đang diễn ra, lúc này Tâm biết chỉ cần nhả thằng Trung “con” và đem về Bảo Trang thì ngay lập tức thằng giang hồ Sơn La sẽ ra lệnh cho bọn đàn em xông vào ngay, chưa kể là thằng Trung “con” sau khi bị rạch mặt sẽ rất điên máu và chưa biết nó sẽ giở trò gì tiếp theo…
Nếu chỉ có 3 anh em thì khác, Tâm sẽ mở đường máu để cả 3 cùng chạy, nhưng có cả Bảo Trang thì sự việc lại không đơn giản như vậy, tính trước được điều này, Tâm đã chủ động nhượng bộ tránh xô xát và chờ đợi công an cơ động thành phố Hải Phòng đến giải vây, phát súng chỉ thiên của Tâm chính là tín hiệu cho các chiến sĩ công an nhận ra sau khi đội này bị mất dấu tại chân cầu Kiền do chiếc điện thoại của Tâm đã bị ném xuống sông Cấm.
Có vẻ như nhận thấy sự hồi hộp pha chút lo sợ của Tâm, thằng Chính “béo” tự tin rằng hắn vẫn đang nắm thế chủ động, gã tích cực đưa ra vụ trao đổi con tin với việc đẩy Bảo Trang tiến về phía trước…
Không còn cách nào kéo dài thời gian, Tâm cũng vẫy tay ra hiệu cho Hải dớ, ném Trung “con” lên, khẩu súng Colt 6 viên chĩa thẳng vào lưng thằng công tử…sau đó nhìn Trang với nụ cười nhẹ nhàng thường có, Tâm động viên :
- Nào em, lại đây với anh, không có chuyện gì xảy ra đâu…
Bảo Trang chạy như bay về phía Tâm “ma xó”, ở đầu bên kia thằng Trung “con” cũng bắt đầu chạy…cuộc hỗn chiến có lẽ sẽ khai màn ngay sau khi cả hai về đến nơi…
Bảo Trang về trước, cô nàng ôm chầm lấy Tâm trong sự hoảng sợ mà có lẽ cả đời cô chưa từng gặp bao giờ, người ta bảo “đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy” chơi với giang hồ thì chuyện như thế này là bình thường thôi.
Tâm ôm chặt Bảo Trang, hôn nhẹ lên trán cô bé rồi rất nhanh vừa bế người yêu vừa xoay người ném cô vào trong cabin, chiếc cốp ngay lập tức được đóng chặt lại, làm thế này trước mắt Bảo Trang sẽ được an toàn…
Đúng như dự tính của Tâm, ngay khi Trung “con” vừa về đến nơi, thằng Chính “béo” ra lệnh tấn công ngay !!!
Gần 20 thằng mặt mũi bặm trợn, hừng hực sát khí, xăm trổ đầy mình đồng loạt xông về phía 3 anh em…
Tâm ném túi tiền lên trên cao, dùng khẩu súng Colt bắn viên đạn thứ 2 – chiếc túi vỡ toang khiến rất nhiều tiền bay lả xả trên không, gã ma xó hét lên :
- 1 TỶ NÀY ! TAO CHO CHÚNG MÀY ĐẤY !!
Làm thế này sẽ giúp Tâm loại bỏ được một vài tên hám tiền, hơn nữa viên đạn thứ 2 tiếp tục sẽ là tín hiệu giúp Tâm thông báo địa điểm với đội công an thành phố Hải Phòng đang theo dấu chân anh !
Ở trên cao, Trung “con” rút điện thoại từ túi của Chính “béo” gọi gấp vào số của Bình “lâm”, ngay khi vừa có tiếng alo từ đầu dây bên kia, Trung đã gào ầm ầm vào điện thoại :
- Anh Bình, rút ngay !! bị lộ rồi…Rút ngay !!
Ném chiếc điện thoại sang một bên, Trung “con” giống như một con gà bị cắt tiết, xé toạc chiếc áo ngoài, hắn đưa một tay sờ lên má, vết thương vẫn đang chảy máu, điên tiết, gã đầu trọc xách dao lao thẳng xuống phía dưới quyết chém chết kẻ đã rạch mặt mình…
Tại Thiên Ý
Sau cú điện thoại đầy bất ngờ của Trung con, biết kế hoạch tinh vi của mình đã bị lộ, Bình “lâm” thay đổi hẳn nét mặt, hắn quan sát xung quanh, cố gắng giả vờ tìm cách để thoát khỏi hội trường, nhưng có lẽ Bình “lâm” không biết rằng toàn bộ hành động của hắn nãy giờ đều được Long “cùn” và các đàn em theo dõi sát sao.
Bình “lâm” giả vờ ho vài cái, tu một ngụm nước rồi đứng lên định đi cửa bên hông thoát ra bên ngoài, nhận thấy điều này Long “cùn” bật bộ đàm ra hiệu cho đàn em ở phía cửa bên hông chặn hắn lại…
Gã đàn em của Long chặn Bình “lâm” ngay tại cửa, hạ giọng hỏi :
- Ông Bình đi đâu vậy ?
- Tôi đau bụng, muốn đi toalet, sao vậy ở khách sạn này đi Toalet mà cũng bị tra khảo sao ? vừa nói hắn vừa quan sát phía đằng sau, trông thấy Long “cùn” đang bắt đầu di chuyển…
- Toalet nằm ở phía bên kia thưa ông, để tôi dẫn ông đi…
- Vậy sao ! À..Thế cũng được, Bình “lâm” quay ngược hướng trở lại hội trường…
Nhưng cũng nhanh như cắt, chỉ chờ sự lơ là của đàn em Long “cùn”, Bình “lâm” bất ngờ xoay người tung cú đấm rất nhanh vào giữa ngực gã bảo vệ, bồi thêm một cú đá nữa rồi nhảy qua xác tên này biến mất theo lối sau… Long “cùn” chạy tới thì đã thấy Bình “lâm” lao vội lên xe và chuồn mất…
Lúc này tại xưởng gạch bỏ hoang xã Hồng Thái, Tâm “ma xó” vừa chinh chiến vừa bọc lót cho hai gã đàn em là Vinh “sô” và Hải “dớ”, chỉ còn 4 viên đạn trong súng, hơn nữa không muốn gây ra án mạng khi gã biết công an có thể sẽ đến bất cứ lúc nào, Tâm chủ động thu súng và cùng 2 với đàn em vừa đánh vừa tìm đường rút..
Thế nhưng lần này bọn đàn em của Chính “béo” không phải là những tay mơ, có lẽ chúng đã được chọn lọc trong giới giang hồ, lại thêm thằng Trung “con” cứ hùng hổ xông vào đâm chém loạn xạ, cuối cùng Hải “dớ” cũng dính đòn, một cú chém từ đằng sau vào bả vai Hải khiến đàn em của Tâm đánh rơi con kiếm loạng choạng suýt ngã.
Nhanh như cắt, Tâm “ma xó” phi con dao găm Thái Lan trong túi áo vào giữa bụng thằng vừa chém trộm, giải nguy phát chém thứ hai cho đàn em, rồi cùng Vinh “sô” quây Hải “dớ” lại vừa chém vừa bảo vệ cho Hải.
Thấy Tâm bị yếu thế, Trung “con” hò bọn còn lại alôsô xông vào đồng loạt, trong lúc hỗn chiến, Tâm bị Trung “con” chém mấy phát vào tay và lưng, Vinh “sô” cũng bị ăn đòn…
Đến nước này, biết không thể nhân nhịn thêm được nữa, Tâm “ma xó” rút khẩu Colt trong túi ra, chĩa thẳng về phía Trung “con”…lên cò…
Nhưng cũng nhanh như cắt, Vinh “sô” giật ngang khẩu súng, và trong lúc Tâm “ma xó” còn đang ngỡ ngàng hắn bắn viên đầu tiên vào giữa bụng Trung “con”, sau đó là những phát súng như điên dại của đàn em Tâm “ma xó”…loạt đạn này khiến bọn đàn em của Chính “béo” phát hoảng, 3-4 thằng gục tại chỗ, vài thằng khác chùn tay không dám xông lên…
Quay lại nhìn đại ca, Vinh “sô” hét lên :
- Anh dìu thằng Hải lên xe, em yểm trợ cho !!
Tâm cũng hét lên to không kém :
- Sao lại bắn !! Anh đã ra lệnh đâu….
- Anh cứ mặc em, tội vạ đâu em chịu…anh đi trước đi…vừa nói, Vinh “sô” vừa xô Tâm “ma xó” lên xe…
Thằng Chính “béo” thấy Trung con bị trúng đạn nằm vật vã ở dưới đất thì hoảng hồn xông tới…bọn đàn em thấy đại ca bị thương nặng cũng chẳng thằng nào còn tâm trạng chiến đấu tiếp…ngay lúc này, đội cảnh sát hình sự công an thành phố Hải Phòng rú còi ập vào…trận chiến kết thúc !!
Tại Khách sạn Thiên Ý – đã biểu diễn đến tiết mục văn nghệ thứ 12 rồi nhưng vẫn không thấy bất kỳ một động tĩnh nào từ Tâm “ma xó”, biết không thể câu giờ mãi theo cách này, hai anh em Quang và Vân Anh buộc lòng phải tự biên tự diễn…
Cô tiểu như độc nhất của nhà họ Lưu trong bộ váy xòe mầu đỏ, tự tin bước lên sân khấu trong sự ngỡ ngàng của cả Quang “rùa” lẫn toàn thể quan khách đang có mặt tại hội trường :
Vân Anh cúi chào mọi người rồi cất tiếng nói :
- Kính thưa toàn thể quý vị, lời đầu tiên cho tôi được xin phép thay mặt cha mình là ông Lưu Hoàng Phi xin được gửi tới tất cả quý vị những người đã bớt chút thời gian của mình để tới dự lễ khai trương khách sạn Thiên Ý lời chào và lời cảm ơn sâu sắc nhất….
Tiếng vỗ tay trong hội trường bắt đầu vang lên, có lẽ tất cả mọi người đều bất ngờ khi lần đầu tiên được trông thấy sự xuất hiện của Vân Anh – cô con gái độc nhất của đại ca giang hồ Phi “đen”, và càng bất ngờ hơn khi giờ đây Vân Anh trông xinh xắn và chững chạc hơn rất nhiều….
- Thưa quý vị ! Vân Anh nói tiếp, cách đây rất lâu rồi, ba tôi đã từng cùng với những người thân thiết nhất mơ đến một ngày sẽ biến nhà hàng Thiên Ý từ một nơi bình dân, chỉ có thể đón tiếp vài trăm quan khách trở thành một khách sạn khang trang rộng lớn với quy mô và diện tích đứng đầu thành phố Hải Phòng…Nay ba tôi đã mất nhưng ước nguyện của ông cuối cùng cũng đã trở thành sự thật…
Từ trong cánh gà, Quang “rùa” đứng khoanh tay, nghiêng đầu cảm phục những gì mà cô gái nhỏ của mình đang làm, rõ ràng giờ đây Vân Anh đã không còn là cô tiểu như nhà giầu ham chơi, không còn là cô nhóc yếu đuối luôn buồn chán cuộc sống cô đơn vô vị…Vịt con đã thay đổi nhiều, đã người lớn hơn và khẳng định được với nhiều người, đây mới là hình ảnh thực sự của con gái Phi “đen”…
Còn tại xưởng gạch bỏ hoang xã Hồng Thái, công an đã bắt toàn bộ 2 bên giang hồ tham gia vụ bắt cóc và ẩu đả này, với nguyên do là bên bị hại do đã có thông báo từ trước cùng với uy tín và tiếng tăm của mình, Tâm “ma xó” đang tạm thời được tại ngoại…việc đầu tiên Tâm làm là mở cốp xe giải cứu Bảo Trang, cô nàng có lẽ vừa trốn trong cốp xe vừa lo nơm nớp khi nghe thấy rất nhiều tiếng la hét, tiếng súng đạn…
Bước ra ngoài, Trang trông thấy ngổn ngang là cảnh sát và bọn giang hồ đã bắt cóc mình, cô òa khóc khi trông thấy máu trên người của Tâm…
- Không sao đâu em…Tâm xoa đầu người yêu…mọi chuyện qua rồi !! Anh không sao đâu…
Dẫn Bảo Trang lại chỗ Hải “dớ”, Tâm hỏi thăm đàn em :
- Chú có sao không ?
- Em có làm sao ! chỉ tiếc là vai của em không cử động được để tiếp tục cùng anh chém chết lũ chó này…Hải vẫn đang còn bức xúc…
- Được rồi…chú cứ về viện điều trị trước đi, anh sẽ cho người lên đón tại cổng, chuyện còn lại để anh lo !!
Lúc này, trong số những tên bị còng ném lên xe quân dụng có cả Vinh “sô” đàn em của Tâm, kẻ đã trực tiếp nổ súng làm bị thương 3 người…để Bảo Trang ở lại với các chiến sĩ công an, Tâm tiến lại gần đội trưởng đội hình sự, Thiếu tá Duy :
- Sao lại bắt cậu ấy ? chúng tôi là bên bị hại kia mà…
- Cậu Tâm ! đáng lẽ ra chúng tôi cũng sẽ bắt luôn cả cậu, thằng Vinh “sô” trước hết cứ giải về đồn đã, có chuyện gì chúng ta sẽ giải quyết sau !
- Tôi không cần biết, về đồn nó mà có chuyện gì tôi sẽ kiện các ông !
Quay người bỏ đi, Tâm định cùng Bảo Trang lên chiếc xe Innova để về bệnh viện trước thì thiếu tá Duy gọi giật lại :
- Chiếc xe ấy nằm trong vụ án, cậu không sử dụng được nữa đâu, đề nghị cậu giao chìa khóa cho chúng tôi và lên xe của đội hình sự về trụ sở công an thành phố, sau đó mới được đi đâu thì đi…
Tâm lắc đầu, mỉm cười, giao chìa khóa cho một cán bộ công an, rồi cùng Bảo Trang lên xe ! gã liếc nhìn đồng hồ…đã gần 9 giờ rồi…
Lúc này tại Thiên Ý, bài phát biểu của Vân Anh cũng đã sắp kết thúc :
- Lời cuối cùng, có lẽ tôi xin được gửi tới giám đốc Trần Tâm lời cảm ơn sâu sắc nhất, cảm ơn vì anh đã thực hiện phần còn lại giấc mơ bao năm của cha tôi, cảm ơn vì anh đã không quản mọi khó khăn, mọi vất vả để tạo dựng nên những viên gạch đầu tiên của khách sạn Thiên Ý !! Thật đáng tiếc là lúc này đây, anh lại không có mặt để đón nhận những lời cảm ơn từ phía gia đình tôi…
Phía dưới hội trường bắt đầu xôn xao, mọi người bàn tán nhau vì sự biến mất của giám đốc đại ca giang hồ Trần Tâm…
Trên sân khấu, gương mặt Vân Anh đợm buồn, rưng rưng…
Phía cánh gà, Quang cũng lắc đầu, tâm trạng đầy lo lắng…
Ở bên hông, Long “cùn” cũng đứng ngồi không yên khi vừa có tin báo về Hải “dớ” đang nằm cấp cứu tại bệnh viện sau trận huyết chiến với băng của Bình “lâm”.
Và ngay trong lúc hỗn loạn nhất ấy !! cánh cửa chính đã được mở ra…
Trần Tâm trong bộ áo vest lịch lãm cùng Bảo Trang đẹp thiên thần bước vào giữa hội trường kèm theo tiếng vỗ tay của hàng trăm quan khách, gã đàn ông bí ẩn như ma xó cất tiếng :
- Ai nói với cô là tôi không có mặt để nghe lời cảm ơn này vậy ? thưa tiểu thư Lưu Hoàng Vân Anh ?
Gương mặt của tất cả mọi người bống trở nên rạng rỡ vô cùng, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt ! Tâm nói thầm điều gì đó vào tai cô người yêu rồi từ từ tiến dần lên sân khấu.
Vân Anh ôm chầm lấy Tâm “ma xó” trong niềm vui hân hoan của mọi người ! một buổi lễ khai trương độc đáo và kỳ lạ nhất từ xưa đến nay !
- Cảm ơn em rất nhiều cô nhóc ! Em đúng là con gái của bố em !! Anh rất tự hào !! Và thưa quý vị…một tràng pháo tay cho Lưu Hoàng Vân Anh – con gái Tổng giám đốc Lưu Hoàng Phi của chúng ta !!
Sau câu nói đó của Tâm “ma xó’, cả hội trường lại càng vỡ tung trong những tiếng vỗ tay không tiếc…phải gần một phút sau Tâm mới có thể cất lời :
- Xin cảm ơn các quý vị rất nhiều ! Kính thưa quý vị, tất cả quý vị ngồi đây đều là những người bạn thân thiết nhất của bác nuôi tôi ông Lưu Hoàng Phi. Có lẽ quý vị cũng là những người hiểu rõ nhất, để có được một khách sạn khang trang, lộng lẫy như thế này bác nuôi tôi và các cộng sự của ông đã phải khó khăn khổ cực như thế nào trong nhiều năm qua, và cũng chỉ mới đây thôi, có rất nhiều thế lực bên ngoài đã tìm cách phá đám buổi lễ khai trương này nhưng tôi xin nhắc lại một lần nữa : Thiên Ý là Ý trời và nó sẽ không bao giờ bị đánh ngã trước bất kỳ một thế lực nào ! Chúng tôi sẽ làm tất cả để bảo vệ và phát triển nó với sự đồng lòng và ủng hộ của những người bạn là tất cả quý vị đang có mặt tại đây !! Xin cảm ơn quý vị rất nhiều !!!