watch sexy videos at nza-vids!
wap hay nhat
Mảnh ghép tình yêu - phần 40
Sau khi buổi lễ khai trương kết thúc, toàn bộ quan khách có mặt tại Khách sạn được mời lên tầng 2 để dự bữa tiệc buffet mà Tâm và mọi người đã chuẩn bị sẵn, an ninh tiếp tục được Long “cùn” thắt chặt sau khi biết được toàn bộ câu chuyện về 4 phát đạn của Vinh “sô” và nhất là kẻ cầm đầu vụ này là Bình “lâm” đã trốn thoát.

Tâm chủ động giao lưu với quan khách rồi sau đó nhanh chóng bỏ ra bên ngoài, dặn dò Long “cùn”, Bảo Trang và mọi người một vài câu gã lên chiếc xe màu đen quen thuộc của mình phi tới trụ sở công an thành phố Hải Phòng. Trên đường đi, Tâm gọi điện cho luật sư của mình là ông Vũ Duy Hùng với mục đích nhờ ông lo cho vụ xả súng của đàn em là Vinh “sô”, ông Hùng là luật sư riêng của Phi “đen” ngày trước và bây giờ về làm việc cho Tâm sau cái chết của đại ca giang hồ Hải Phòng.

Ngay khi tới trụ sở công an thành phố, Tâm đã được đồng ý để cho vào phòng tạm giam gặp Vinh “sô”, hai anh em ngồi đối diện nhau trong một căn phòng nhỏ, chí có duy nhất 2 chiếc ghế với 1 cái bàn. Chờ cho sau khi gã công an bỏ ra bên ngoài, Vinh “sô” mới cất tiếng hỏi :

- Thằng Hải có bị làm sao không anh ?

- Nó không sao ! Anh cho người bảo vệ nó rồi, Tâm đáp !! Mà sao mày lại nổ súng ?

Vinh “số” cúi gằm mặt :

- Lúc đấy em thấy anh rút súng ra, em nghĩ đằng nào thì cũng phải bắn, thà để em bắn chúng nó còn hơn là để anh ra tay…

- Mày hâm lắm !! Bọn nó có thù với anh, để tao bắn có phải hơn không ?

- Anh Tâm…Em nói thật là em ít học, từ cái ngày anh với anh Long “cùn” cưu mang em, lo tiền chữa bệnh cho mẹ em, em đã thề là sẽ trung thành đi theo anh suốt đời rồi, em thì ra sao cũng được, nhưng anh mà bị bắt, ai sẽ ở ngoài lo cho anh em ?

Tâm nghẹn lòng trước những lời nói của gã đàn em, gã nháy mắt liên hồi, cảm thấy mình thật may mắn vì có những người anh em tốt bên cạnh, đoạn gã cúi thấp người nói nhỏ với Vinh “sô”

- Nghe anh dặn đây, lát nữa anh Hùng luật sư sẽ vào nói chuyện với em, hãy làm theo những gì anh ấy nói, còn chuyện lo lót bên ngoài cứ để anh lo, mày chịu khó một thời gian, nhất định anh sẽ đưa mày ra bên ngoài. Rõ chưa…

- Vâng, em biết rồi…

Vừa ra khỏi phòng, đi được vài bước thì có một chiến sĩ công an đã bước tới chủ động nói chuyện với Tâm :

- Đội trưởng Lê Duy có chuyện muốn gặp anh, sếp đang đợi ở phòng riêng, mời anh đi theo tôi…

Theo chiến sĩ công an này đi tới phòng của trung tá Lê Duy, người trực tiếp chỉ đạo lực lượng cơ động bao vây vụ án vừa rồi của Tâm tại xưởng gạch xã Hồng Thái, gã ma xó miên man không biết ông ta muốn gặp mình có chuyện gì.

Để Tâm ở lại bên ngoài, anh công an trẻ đi vào bên trong có lẽ là thông báo, chỉ khoảng 1 phút sau đã thấy anh này đi ra dặn dò :

- Mời anh vào !

Tâm xô nhẹ cánh cửa tiến vào bên trong, đi qua tiếp một căn phòng nhỏ nữa, lại có một cánh cửa, Tâm gõ 2 tiếng cộc cộc báo hiệu có người đến.

Từ bên trong giọng của ông Duy vang lên :

- Vào đi…

Tâm bước vào trong phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại, ông Duy đang ngồi quay lưng lại với hướng cửa ra vào, dường như ông đang bận việc vì Tâm thấy ông gõ máy tính lia lịa.

Cho Tâm đợi khoảng một lát, ông ấy mới đứng dậy, tháo kính ra rồi tiến về phía Tâm “ma xó”

- Cậu làm ăn kiểu gì vậy ? tại sao lại nổ súng làm bị thương đến 3 người ?

- Lúc đấy bọn nó ép dữ quá cháu chỉ định bắn dọa thôi ai ngờ thằng Vinh “sô” nó giật súng rồi…

- Rồi..rồi cái gì, thằng em cậu thì tù mọt gông rồi, nó bắn hai thằng khác thì chỉ vào vai và đùi thôi, riêng thằng Trung con bị một phát vào bụng, hiện giờ còn chưa biết sống chết thế nào.

- Thế bây giờ phải làm sao hả chú ? Liệu có chạy án được không ?

- Cậu cứ từ từ, đừng làm lu loa ra, vụ này nhiều người biết lắm không dễ như vụ trước đâu, quan trọng bây giờ là thằng Bình “lâm” không biết nó sẽ xử lý như thế nào.

- Nó chuồn rồi, chắc lúc này nó không dám ra mặt đâu…Hay là để bên cháu xử hết chúng nó luôn…

- Không được !! Bên trên người ta đang chỉ đạo gắt gao theo dõi hắn, cậu mà làm liều là dính bẫy đấy, đội C13 phòng chống ma túy đã cài người vào hàng ngũ bên bọn nó, chỉ cần có bằng chứng là Bình “lâm” sẽ bị bắt ngay…Tốt nhất lúc này không nên manh nha động thủ gì hết, rõ chưa... ?

- Dạ…cháu biết rồi, cháu sẽ dặn dò anh em…

- Thôi cậu về đi, có chuyện gì tôi sẽ gọi thông báo sau, nhớ đấy càng tránh giao tranh với bọn nó càng tốt…

- Dạ…cháu xin phép…

Tâm bước nhanh ra khỏi cửa, trong lòng vẫn chưa hết xôn xao, hóa ra bên thằng Bình “lâm” buôn hàng trắng về Hải Phòng, nếu vậy thì bọn chúng cũng sắp hết thời rồi.

Nếu những ai đang ngạc nhiên về câu chuyện vừa rồi giữa đội trưởng đội cảnh sát cơ động thành phố Hải Phòng Lê Duy và Tâm “ma xó” có lẽ nên lục lại quá khứ để hiểu rõ hơn về mối quan hệ của hai người này.
Sau cái chết của Phi “đen”, mọi giấy tờ hồ sơ buôn bán và các phi vụ làm ăn bất hợp pháp của ông cũng như Galaxy đều biến mất hoàn toàn, Tâm “ma xó” lên cầm quyền với không chút tỳ vết trong hồ sơ của cảnh sát, ngoài ra còn được nhận hậu thuẫn lớn từ thiếu tá Lê Duy người đứng đằng sau Phi “đen” bấy lâu nay tại Hải Phòng. Ông ta dùng Tâm để lập công với việc phá được nhiều vụ án xảy ra trên địa bàn thành phố và các vùng lân cận, chân tay của Tâm “ma xó” được rải đi khắp nơi tìm kiếm các vụ án cho Lê Duy xử lý, đổi ngược lại Tâm “ma xó” và anh em nhận được sự bảo kê về luật pháp, nhưng theo lời dặn của ông bác Phi “đen”, Tâm luôn luôn cảnh giác với con người này vì một kẻ nhiều mưu mô như hắn rõ ràng không phải là nơi để tin tưởng hoàn toàn, mối quan hệ của cả hai có thể gọi tắt là cộng sinh, cùng nhau phát triển.
Hải “dớ” bị thương nhẹ, chỉ hôm sau đã được bảo lãnh về nhà điều trị, Bảo Trang và Tâm không phát đơn kiện vụ bắt cóc khiến Bình “lâm” càng cảm thấy lo lắng, ông chủ Queen Club ngược lại cũng không thắc mắc gì vụ Trung “con” bị bắn bể bụng, lúc này hai bên dường như đang trong thế cầu hòa tuy nhiên ai bên ngoài nhìn vào cũng thấy bằng mặt nhưng không bằng lòng, chỉ cần có xích mích là ngọn lửa nội chiến sẽ lại bùng phát lên.

Vụ án được chuyển về đội điều tra phá án do thiếu tá Lê Duy làm trưởng ban, ông luân chuyển Vinh “sô” lên trại 10 nằm cách xa thành phố để dễ bề lên thăm cũng như tiện cho việc chạy án sau này.

Chính “béo” và đồng bọn bị bắt, bị di lý về Sơn La bóc lịch mỗi thằng vài năm, không thấy nhắc gì đến Trung “con”, Bình “lâm”, Tâm “ma xó” và Bảo Trang.
2 tháng sau, toàn bộ vụ án kết thúc…

Cũng trong thời gian này đội C13 với cớm chìm cài trong hàng ngũ Bình “lâm” đã lần ra nhiều manh mối, cùng với đó là sự giúp sức của Tâm “ma xó” trong việc tạo điều kiện thuận lợi cho Bình “lâm” làm ăn nhằm lấy lại danh tiếng và thu nạp đàn em, có lẽ Bình “lâm” sợ Tâm đang ủ quân cho một trận đánh lớn nên gã cũng rất tích cực tuyển sinh nhân tài vào đội mình, nhưng để nuôi được càng đông anh em thì càng phải cần có nhiều tiền, và cuối cùng mánh khóe qua mặt công an bấy lâu nay của Bình “lâm” để tuồn hàng trắng về Hải Phòng cũng đã bị lộ tẩy.

Ngày 12 tháng 10, đội phòng chống ma túy thành phố phối hợp với đội điều tra phá án bí mật bám theo xe riêng của Bình “lâm” – bắt tại trận vụ giao dịch của hắn với bọn buôn ma túy miền Tây, ngay sau đó công an đọc lệnh khám xét nhà riêng cũng như vũ trường Queen Club đã bắt giữ hàng trăm lô rượu tây giả được nhập lậu về Hải Phòng theo đường hải quan, rất nhiều thuốc lắc và hai khẩu súng được hắn cất giấu trong phòng ngủ cũng đã bị tịch thu. Bình “lâm” chính thức bị còng tay dẫn giải vào tù.

Ngay ngày hôm sau, Tâm “ma xó” chỉ đạo anh em quét một trận thẳng vào những đàn em thân tín nhất còn sót lại của Bình “lâm”, đập tan bọn đàn em mới gia nhập hội, như vậy chỉ trong vòng có vài ngày, ông chủ Queen Club cũng như một trong những tên tuổi lớn của giới giang hồ Hải Phòng đã bị xóa tên khỏi bản đồ. Người vui sướng nhất chắc chắn là Tâm “ma xó” khi mà giờ đây kẻ thù lớn nhất của Thiên Ý đã không còn.

Hân hoan với niềm vui này, Tâm mở tiệc chiêu đãi toàn thể anh em, gã tổ chức một bữa ăn chơi thác loạn ngay tại vũ trường Galaxy với 2 vũ công múa cột được gọi về từ Hà Nội, bên cạnh đó là sự góp mặt của DJ Phan Anh – DJ số 1 miền Bắc cũng đã ký hợp đồng về làm việc cho Galaxy với thời hạn 1 năm.

Âm nhạc được bật lên, bia rượu được đổ ra không tiếc tay…chưa bao giờ Tâm “ma xó” và các anh em lại vui sướng như lúc này, từ nay về sau có lẽ đêm nào cũng sẽ là những giấc ngủ ngon…

Đang hân hoan lắc lư theo tiếng nhạc, Tâm phải bỏ ra ngoài vì nhận được cú điện thoại từ thiếu tá Lê Duy, ngay sau câu nói đầu tiên của ông ấy, con người Tâm như chết lặng :

- Nghe chú nói đây, thằng Vinh “sô” chết rồi...

Tâm như không tin vào tai mình…đôi mắt gã trợn ngược, không chớp nổi lấy 1 cái, toàn bộ thân mình run lên bần bật, gã thấy lạnh hết xương sống, giọng run run :

- Sao…sao..lại thế hả chú ? Sao..lại chết được ? Hôm trước cháu lên thăm còn gặp nó đang khỏe mạnh kia mà… ??

- Người ta báo về là nó bị tù nhân đánh chết trong lúc đang làm lao động…Mai cháu lên xem tình hình cụ thể thế nào rồi báo về cho chú…

Ông Duy dập máy một cách đầy vô tình sau câu nói ấy, phải rồi, một kẻ chỉ ham chức quyền và không từ thủ đoạn nào như ông ta thì làm gì có tình mà phải thương xót gã đàn em của Tâm “ma xó” ?

Tâm loạng choạng, bước không vững lê mình đi về phía cửa chính, có lẽ gã đang cảm thấy vô cùng ân hận vì đã không bảo vệ được đàn em thân thiết của mình…

Đúng lúc này bọn Long “cùn”, Giang “ngộ” ùa ra bên ngoài, có lẽ chúng đi tìm Tâm vì đang giở cuộc vui :

- Đại ca đây rồi, mẹ, anh trốn hơi lâu đấy, vào đi sắp đến đoạn hay rồi…mấy em thủ đô bốc lửa lắm !! Long “cùn” hồ hởi…

Tâm nhìn gã đàn em, ánh mắt đợm buồn, chỉ nói nhỏ :

- Long !! Thằng Vinh “sô” chết rồi…

Ngay lập tức vầng trán nó nhăn lại, Long cùn cười trừ :

- Anh nói đùa, chết thế nào được, mới hôm kia em với anh còn lên thăm nó kia mà…

- Tao không đùa…đôi mắt Tâm nheo lại, nó bị bọn tù nhân đánh chết !!

Nhìn gương mặt và nghe giọng nói của Tâm, hai thằng đàn em ngây người, Long “cùn” thì cứ dồn dập hỏi :

- Ai báo tin cho anh ? Mẹ kiếp !! Em không tin…Ai ? Ai nói cho anh ??

- Bên công an người ta gọi về…

- Công an láo toét, nó chết thế nào được ?? Đi, em với anh đi lên đấy xem thế nào, mẹ kiếp, e đập chết hết bọn tù nhân, xem thằng nào dám làm hại nó….

- Được, tao với mày đi !! Giang “ngộ” mày ở nhà chuẩn bị sẵn tinh thần, có chuyện gì anh báo về là phải làm ngay, kêu bọn trong kia giải tán đi không nhảy nhót gì nữa…

- Vâng ! anh với anh Trung cứ đi đi…em biết rồi…

Tâm “ma xó” và Long “cùn” lao vội lên xe, từ đây lên trại giam số 10 khoảng 60km, xa hay gần giờ đây không còn quan trọng nữa, hai anh em có lẽ lúc này đều chung một tâm trạng, chỉ mong bên phía công an người ta nhầm thằng Vinh “sô” với đứa nào đó, nhưng chuyện này xem ra rất mong manh, thằng tù nào cũng có số có áo, làm sao mà nhầm được…

Lên đến nơi đã là 12 giờ đêm, cán bộ trại giam người ta không cho vào, Tâm đành phải gọi cho ông Duy gọi điện xuống họ mới chịu mở cửa cho vô.

Vào đến phòng chờ, hai anh em phải đợi gần 10p mới có người bên cán bộ pháp y của trại giam xuất hiện, ông này hỏi ai là người nhà của Vinh “sô” thì cho vào bên trong nhận diện, Tâm “ma xó” đứng dậy đi theo vào khu nhà xác.
Gọi là khu nhà xác nhưng nó thực ra chỉ là một căn phòng nhỏ, hoàn toàn không giống với khu nhà xác ở các bệnh viện, không có phocmôn, không sơn tường trắng sáng, chỉ có vài cái giường nhỏ bên trên là xác chết của tù nhân.
Ông cán bộ tiền đến chiếc giường số 3, gọi Tâm lại gần, ông ta kéo chiếc vài trắng lên cho Tâm nhận diện, gã ma xó không còn chút hy vọng nào nữa khi nhìn thấy gương mặt trắng bệch của Vinh “sô”. Nén đau thương, Tâm hỏi :

- Cậu ấy bị đánh chết như thế nào thưa bác sĩ ?

Hạ chiếc vải trắng xuống, ông cán bộ pháp y đọc qua khám nghiệm cho Tâm nghe, Vinh “sô” bị nhiều vết đánh vào ngực và đỉnh đầu, bị trụy tim và chết. Có thể đã có 1 nhóm người tham gia vào vụ này, hiện các cán bộ trại giam đang tích cực điều tra xem ai là kẻ chủ mưu.

Bước ra bên ngoài, Tâm nhìn Long “cùn” gật gật đầu, Long có lẽ hiểu vấn đề, ngồi phịch xuống ghế như kiểu người mất hết niềm tin, thở dài ngao ngán…

Tâm được hướng dẫn làm các thủ tục cần thiết để xin xác Vinh ‘sô” về chôn cất, thủ tục này cũng rất rườm ra và phải có quen biết với cấp trên cũng như tốn một khoản lo lót thì mới được phép đón nạn nhân về nhà chôn cất, còn nếu không sẽ phải chôn ở nghĩa địa của trại giam.
Đám tang của Vinh “sô” diễn ra trong yên lặng, hàng trăm anh em thân thiết tụ tập về ngôi làng nhỏ bé để tiễn đưa người bạn xấu số, tất cả ai cũng xót xa người anh em chân thành và dũng cảm trong đội của Tâm “ma xó”, bà mẹ già của Vinh “sô” như lặng đi, khóc hết nước mắt, bà chỉ có duy nhất mỗi một mụn con, từ nay về sau cả cuộc đời còn lại của bà có lẽ sẽ chỉ sống đơn côi, một mình không ai chăm sóc…

Người ân hận và tiếc thương hơn cả không ai khác ngoài Tâm, bao nhiêu năm lăn lộn chốn giang hồ, gã đã phải chứng kiến sự ra đi của những anh em anh thân thiết, mỗi một người nằm xuống là một lần trái tim giá lạnh của Tâm lại nhói lên, có lẽ ông Phi đã nói đúng, “cuộc sống này không gì đáng trách và đau khổ hơn là nhìn những người mình yêu thương lần lượt ra đi” – Nếu có thể kiếp sau hãy làm một người bình thường, một cuộc sống bình thường để không phải nuốt nước mắt vào bên trong và khóc…nước mắt của những người đàn ông…

1 tuần sau tang lễ của Vinh “sô”, Tâm “ma xó” được bố trí vào trại giam gặp Bình “lâm” – kẻ sắp sửa bị đem ra xét xử với hàng chục tội danh và gần như sẽ nhận án phạt không dưới 20 năm tù.

Mới chỉ có gần 1 tháng từ ngày bị bắt vào đây nhưng trông Bình “lâm” đã khác trước rất nhiều, gã gầy đi, hom hem và râu tóc mọc lùm xùm, trông thấy Tâm “ma xó” đang ngồi ở bàn đợi mình, Bình “lâm” cười khẩy, xô ghế ngồi xuống.

Tâm chưa vội nói gì, gã muốn xem ông trùm giang hồ đất cảng sẽ phản ứng như thế nào khi trông thấy mình, nhưng có vẻ như Bình “lâm” rất bình thản :

- Sao thế ? Mày vào thăm tao kia mà ? Muốn hỏi tao chuyện gì sao ?

Tâm cúi xuống, lườm hắn bằng 2 con mắt trợn ngược, đáp lời :

- Có vẻ như trong này thiếu thốn, ông chủ Queen không đủ ăn thì phải…

- Mày không cần phải lo cho tao, thế không phải mày tới đây để hỏi xem thằng em mày đã chết như thế nào à ?

Đôi mắt Tâm mở to, hai hàm răng nghiến vào nhau, nghĩ đến cái chết bất đắc kỳ tử của Vinh “sô”, nghĩ đến cái cảnh nó bị hàng chục bọn tù nhân thay nhau đánh đến chết…máu trong người gã ma xó bốc lên tới não, Tâm xô mạnh ghế, choài người về phía trước túm lấy cổ áo Bình “lâm” thét lên :

- Tại sao ? sao mày lại giết nó ??

Bình “lâm” cũng không vừa, gạt phăng tay của Tâm ra, đúng lúc này 2 cán bộ nhà giam cũng đã có mặt để can ngăn, Bình “lâm” bị lôi về phòng, vừa đi hắn vừa ngoảnh cố lại chửi với theo :

- Mày không thắng được tao đâu ! haha, Tâm “ma xó” cả đời này mày sẽ phải ân hận !! Hãy nhớ lấy, ngày tao ra tù cũng sẽ là ngày cả nhà mày phải chết !!! Hahahaha…

Trong căn phòng lúc này chỉ còn lại một mình Tâm, gã giang hồ cầm đầu Hải Phòng có lẽ từ hôm nay sẽ học thêm được một bài học quý giá, không bao giờ được phép chủ quan xem thường đối thủ của mình…

Bình “lâm” đúng là Bình “lâm”, nước cờ cao tay của hắn dù không ăn được tướng của Tâm “ma xó” nhưng cũng đã lấy đi 1 con sỹ bên cạnh Tâm, dù thắng ván cờ này nhưng với Tâm và các anh em Galaxy, chẳng khác nào họ đã phải nhận một trận thua đau…

Thời gian sau đó, nhờ vốn quen biết rộng của Tâm, tài thao lược của các anh em và cô nàng người yêu Bảo Trang xinh đẹp, khách sạn Thiên Ý đã làm ăn như diều gặp gió, hầu như ngày nào cũng kín phòng, đa số là khách du lịch nước ngoài tới thăm và tận hưởng ẩm thực Hải Phòng, các chương trình lớn bé trong thành phố cũng đều thuê hội trường Thiên Ý để làm nơi tổ chức, ngoài kinh doanh nhà hàng, khách sạn, ăn uống, lĩnh vực thể thao và giải trí cũng được Tâm mạnh dạn đầu tư.

Chọn Thiên Ý là phải thôi vì những ai hiểu biết ở Hải Phòng đều rõ một điều như đinh đóng cột, lúc này Tâm là số một, tổ chức ở Thiên Ý là an toàn nhất, là sang trọng nhất và được nhiều lợi lộc nhất…

Hà Nội – 2 tháng sau !

Những tia nắng yếu ớt của mùa thu đã trốn biệt đâu đó trong những bóng cây, để cơn gió lay động cành cây, luồn vào tán lá, lao xao, như cố tìm chỗ ra. Không thấy nắng đâu, chỉ thấy gió mải miết, thổi từng đợt mát lạnh. Hà Nội lại thêm một lần nữa bước vào mùa đông…

Những con đường trên phố sáng sớm khi tỉnh giấc đã thấy ngập tràn những chiếc lá khô rớt xuống sau trận gió đêm qua, đâu đó vẫn thoang thoảng mùi hương hoa sữa nồng nàn còn sót lại, người Hà Nội yêu mùa đông, yêu cái se se lạnh, yêu cái hương vị ấm áp của những bắp ngô đang tỏa khói, cái ngọt ngào của những vòng tay nắm chặt…

Sáng nay Quang dậy sớm, khoác thêm trên mình một chiếc áo ấm rồi lặng lẽ mở cửa bước ra ngoài…Chiếc áo cũ kỹ nhuộm sương và bụi của thời gian, ngấm trên từng thớ vải cũng giống như chủ nhân của nó, đã không còn gì mới lạ với mùa đông Hà Nội.

Gã rùa dừng chân ở quán nhỏ của u già đầu phố, một chiếc bánh mỳ kẹp thịt, một ly chè nóng rót đầy, gã đưa lên miệng phì phà làn hơi ấm, đôi mắt rửa qua làn hơi sương ngó thấy con đường lưa thưa chẳng một bóng người.

Sau những ngày bận rộn với vụ khai trương Thiên Ý, những ngày bù đầu lo chuyện thi cử, phải đến hôm nay Quang mới cảm thấy thời gian đã có thể là của riêng mình, 2 tháng vừa qua sao xảy ra biết bao nhiêu chuyện, cũng lâu rồi, Quang không gặp Sơn “tèo” vì dạo này công việc làm ăn của nó khá nhiều, phải chạy đi chạy lại suốt, thấy Hà Phương kêu la, nó còn chẳng có thời gian để chăm sóc cho người yêu…

Khi ly trà nóng tan hết khói vì cái lạnh của mùa đông thì cũng là lúc nàng thiên thần áo trắng Vịt con xuất hiện, Vân Anh trùm đầu bằng chiếc mũ len xinh xắn, bộ đồ gió thể thao trắng như tuyết cùng với đôi giầy đỏ khiến cô nàng chẳng thể lẫn vào với ai. Sáng nay dù trời giảm xuống thêm 1 độ, không khí lạnh ùa về nhưng cả hai đứa vẫn quyết định dậy sớm cùng nhau đi dạo, ngắm mùa đông Hà Nội buổi sáng sớm…

Sơn “tèo” dạo này chăm chỉ làm công ăn lương cho đàn anh Phúc “kiến”, sở dĩ gọi là Phúc “kiến” vì gã này có hai cái ria mép bé bé như của bọn kiến càng. Phúc là tay anh chị bên Hoàng Mai, chuyên cho sinh viên vay nợ, cầm đồ, lô đề cờ bạc bóng bánh cái gì Phúc cũng làm, gã có một đội khá cứng, thường xuyên quậy phá các quán bar, vũ trường, nhóm này dù gây ra nhiều chuyện nhưng vẫn qua mắt được bên công an, tưởng họ sợ mình, Phúc lại càng được thể ra mặt.

Những ngày đầu tuần, giao dịch bóng với khách xong, dư tiền com bao nhiêu, Phúc chia đều cho các anh em, số còn lại hầu như lần nào chúng cũng tổ chức đi ăn nhậu, quậy phá, sau đó là sang bên Gia Lâm matxa, gạch ngói…

Hôm nay, kỷ niệm ngày Phúc “kiến” tròn 30 tuổi, gã đàn anh long trọng tổ chức sinh nhật ở nhà hàng karaoke Las Vegas, danh sách khách mời là các anh em trong đội và bạn bè năm châu, ai có hàng mang theo hàng, ai có vợ dắt theo vợ, miễn không phản đối cách ăn chơi của anh em là được.

Đúng 8h, Sơn “tèo” bắt taxi đến trước cổng nhà trọ của Hà Phương, đây là lần đầu tiên Hà Phương được đi cùng Sơn tham dự sinh nhật, liên hoan của anh em bạn bè trong đội của bạn trai, cô nàng thích thú lắm, giành hẳn 1 tiếng đồng hồ để làm tóc, trang điểm, lựa chọn bộ quần áo thật đẹp, thật bắt mắt để đi dự tiệc.

8h20, xe dừng tại Nguyễn Khánh Toàn quận Cầu Giấy, Hà Phương long lanh bước xuống, làn da trắng bóc, đôi guốc cao gót màu đen và bộ váy dạ phong cách khiến cô nàng trông lộng lẫy như một cô công chúa.

Và tất nhiên cả đội đứa nào đứa nấy cũng phải choáng ngợp với vẻ đẹp của cô người yêu Sơn “tèo” – đặc biệt là Phúc “kiến” chủ bữa tiệc sinh nhật.

- Anh Phúc, giới thiệu với anh đây là Hà Phương gấu nhà em ! Sơn “tèo” hồ hởi kheo người yêu với đại ca…

Phúc “kiến” mắt không dời gương mặt Hà Phương một giây, mỉm cười nhẹ nhàng, trầm trồ khen ngợi.

- Đây là anh Phúc kiến mà anh hay nói với em, hôm nay là sinh nhật anh Phúc…

Hà Phương cũng mỉm cười khẽ gật đầu, bất ngờ Phúc “kiến” vẩy tay cho bọn đàn em mang tới 3 ly rượu tới, đoạn gã hỏi :

- Xin lỗi, em có uống được rượu không nhỉ ?

Chưa kịp để cho Sơn “tèo” đế vào, Hà Phương đã nhanh nhẩu :

- Dạ em uống được…

- Vậy à ! Vậy thì anh mời 2 đứa em một ly, gọi là chung vui với anh, hết nhé !

Nói xong, Phúc kiến chạm ly với Sơn và Hà Phương rồi đưa ly rượu XO lên miệng tu cái ực, Sơn “tèo” cũng đáp lễ bắc cạn ngay sau đó chỉ vài giây. Lúc này còn mỗi Hà Phương chưa uống, Phúc kiến hất cằm tỏ vẻ uống đi em, uống cho anh vui…cô nàng cũng thấy bốc bốc trong người, làm nguyên một ngụm hết ly rượu, đúng là trời mùa đông, uống rượu tây có khác, ấm hết cả bên trong…

9h bữa tiệc bắt đầu, toàn bộ điện gần như bị tắt hết, lúc này số người trong phòng VIP phải lên tới hơn 30, rượu được rót ra vô kể, Phúc “kiến” như lên thần vừa xách chai vừa cụng ly hết với người này người kia.

Sơn “tèo” để ý, trong phòng dường như có 2 con hàng được ông Phúc thuê vào giúp vui cho anh em, 2 cô em này đóng mác em gái, sau mấy phút đầu hiền lành nai tơ thì lộ rõ bộ mặt thật, vừa ưỡm ờ, vừa dâm tặc, hát nhẩy, lắc múa cột ầm ầm trên sân khấu, nếu không vướng Hà Phương đang ngồi bên cạnh, có lẽ Sơn “tèo” cũng đã phi lên trên kia để xem hàng các em xinh đẹp.

Phúc kiến có vẻ như quan tâm đến đàn em mới nổi Sơn “tèo”, gã cầm micro, yêu cầu toàn bộ anh em nào mang người yêu tới thì phải lên sân khấu nhảy với hắn 1 bài, có 4 đôi tham gia, trong đó có cả 2 em hàng, và tất nhiên Hà Phương thì thích nhất mấy trò thi thố này rồi…

Cả nhóm ở dưới vỗ tay cổ vũ, rượu được rót ra và ai cũng cầm một ly tu sạch, nhạc sàn được bật lên, 2 em hàng uốn éo trước tiên khiến sự hưng phấn của tất cả khán giả ở dưới lên đến cao độ, ở bên trên các cặp đôi cũng bắt đầu nhẩy, lắc loạn xạ theo tiếng nhạc…

Lúc này Hà Phương đã trút bỏ chiếc ạo dạ ở một góc, chỉ còn mặc trên người bộ váy bó thân đầy eo ót, khiến ngực và mông cô nàng đẹp và lộ ra một cách hết cỡ, và cứ có nhạc là Hà Phương lại quên hết mọi thứ xung quanh, cô ôm chặt Sơn “tèo” lắc lư…

Ngay cạnh đó, Phúc “kiến” trầm trồ thán phục những động tác đẹp mắt của cô người yêu thằng em, nhìn cái cảnh Hà Phương lắc đầu, hất tóc, vuốt một đường từ cổ xuống mông và cười một cách đầy sảng khoái, Phúc trào hết cả dãi trong miệng ra, chỉ muốn xông vào xé toạc tất cả và ăn tươi nuốt sống con bé đang khiến cả cơ thể hắn run lên…

Ở trên sân khấu Sơn tèo đâu có biết điều này, gã có lẽ đang tự hào vì cô người yêu đỉnh cao và sexy của mình, hai đứa quyện lấy nhau, lúc thì bóp mông, lúc thì cắn tai làm đủ trò trên sàn diễn, có lẽ bây giờ mấy viên thuốc lắc mới bắt đầu phát huy tác dụng….thảo nào hôm qua Phúc kiến có dặn, ai đi cũng được miễn sao không được phản đối cách ăn chơi của anh em…

Bữa tiệc tùng thác loạn với rượu, gái và nhạc cứ thế diễn ra, kéo dài đến hơn 11 giờ đêm mới chịu dừng lại vì tất cả đã quá mệt, Hà Phương ướt đẫm mỗ hôi cứ đứng sát chiếc điều hòa, kéo chiếc váy bó rộng ra cho gió lùa tận vào trong ngực, thi thoảng cô nàng còn cúi xuống để lộ cặp mông căng tròn, chín mọng…

Sơn “tèo” cầm áo khoác cho người yêu, ra xin phép đàn anh để đưa bạn gái về, Phúc kiến cứ chèo kéo mãi, khen lấy khen để cô người yêu thằng em vừa đẹp vừa sexy, bảo ở lại lúc nữa rồi đi ăn đêm luôn, Sơn “tèo” chẳng biết thế nào đành hỏi ý kiến Hà Phương thì cô nàng gật đầu tắp lự…

Cả buổi hôm đó, Phúc kiến chỉ chờ thời cơ để ngắm nhìn Hà Phương, đầu tiên hắn nhìn môi ước ao chiếc môi xinh xắn đó một lần sẽ cúi xuống và khiến cho hắn sung sướng đê mê, rồi sau đó hắn nhìn xuống ngực, hai quả đào cô nàng đang ướt đẫm lộ rõ bộ đồ lót bên trong, lúc này hắn chỉ ước được rúc mặt vào đó mà trở về cái thủa bé thơ. Cuối cùng cái mà hắn thèm muốn nhất chính là cặp giò vừa dài vừa trắng của cô nàng. Đôi chân này mà được gác lên vai thì hắn sẵn sàng xin được gác cả đời mình…

Sơn “tèo” không để ý vụ này, có lẽ gã vô tư…nhưng ở đâu đó trong phòng, có một con chuột đã lặng lẽ quan sát và dường như hiểu ra ngọn nguồn vấn đề… Người ta bảo thương trường là chiến trường và cứ chỗ nào làm kinh tế thì chỗ ấy sẽ xuất hiện những thế lực thù địch nhau, hãm hại nhau để vươn lên…thật không may cho Sơn là gã bước vào chốn giang hồ với một sự vô tư quá, ngây thơ quá…giá như hắn chịu học hỏi Tâm “ma xó” thì có lẽ kết cục của chuyện này có lẽ đã không bi thảm đến như vậy…
XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.GIAITRI.PRO