watch sexy videos at nza-vids!
wap hay nhat
Mảnh ghép tình yêu - phần 41
Sau khi tàn bữa tiệc, như thường lệ Sơn “tèo” và Hà Phương chẳng mấy khi trở về nhà trọ, cả hai lúc này đã là khách quen của nhiều nhà nghỉ, khách sạn trong thành phố, ở nơi này hai đứa được tự do hơn, được thoải mái hơn và muốn làm bất kỳ điều gì cũng được, tất nhiên chủ yếu vẫn là sex…

Nhìn cái vẻ tiếc nuối của đàn anh sau khi trông thấy Sơn “tèo” và Hà Phương leo lên taxi đi mất, con chuột Luân “đen” mới lặng lẽ đến bên cạnh Phúc “kiến” dò xét tình hình :

- Sao thế anh ? bị cô em Hà Phương hút hồn rồi à ?

Phúc “kiến” vẫn đứng nguyên tư thế, tay vuốt râu, trả lời giọng đầy nuối tiếc :

- Không biết nó là gái ở đâu mà đẹp đéo chịu được, đời anh chưa gặp được con nào ngon như nó, kể cả mấy con người mẫu…

- Gì mà đến mức độ đấy ? em thấy cũng bình thường thôi mà, nhưng đúng là thằng Sơn “tèo” mèo mù vớ cá rán, không hiểu nó có cái loz gì mà tán được con đấy, em phục nó thật… Luân “đen” vừa nói vừa chêm vào cái giọng đểu giả mấy câu thở dài não nề…

Phúc “kiến” sau vài phút suy tư thì cũng đành phải trở về với hiện tại, gã quay người lại bá vai thằng em rồi trở lại quán ăn đêm, vừa đi vừa liếm môi đầy thèm khát, được một đoạn, Phúc “kiến” vỗ vào vai Luân “đen” mấy cái bành bạch, rồi lên giọng :

- Ăn nhanh rồi anh em mình đi chơi tiếp, mẹ kiếp, tối nay tao phải kiếm được 1 em thật xinh…đứa nào biết mối ngon, gọi điện trước đi, hôm nay tao cho chúng mày xả láng !!

Khoảng thời gian sau đó, đàn anh Phúc “kiến” tổ chức nhiều chương trình hơn, lúc thì mời mấy anh em đi ăn lẩu, khi thì coffe, lúc thì nghe nhạc club, khi thì liên hoan vũ trường…lần nào gã cũng gạ Sơn “tèo” – Nhớ cho cái Hà Phương tham dự cùng mọi người cho vui, anh em cả, không có gì phải ngại…và tất nhiên cứ được mời là Hà Phương sẵn sàng nhận lời tham gia ngay, chuyện, cô nàng là chúa ham chơi mà.

Đó cũng là khoảng thời gian mà Luân “đen” âm thầm vạch kế hoạch giúp đại ca lôi kéo người yêu thằng đệ về phía mình, trong mắt Hà Phương lúc này, Phúc “kiến” như một người đàn anh thực thụ, có tiền, có đồ xịn, có quyền, có tiếng và có nhiều anh em, thậm chí trong một cuộc vui, Phúc “kiến” còn cao hứng “dìm” chiếc điện thoại samsung cổ lỗ của Hà Phương vào cốc bia cho chết hẳn rồi ung dung lôi trong tay áo ra một chiếc Iphone 3G đang nổi đình nổi đám ở thời điểm này với giá lên tới cả chục triệu đồng nhét vào tay cô nàng với giọng điệu đầy tính xu nịnh :

- Người như em là phải dùng cái này, thằng người yêu em kiếm ra tiền mà không biết mua quà cho em sao ?

Cứ thế những món quà đắt tiền lần lượt được Phúc “kiến” âm thầm hoặc công khai trao tặng cho Hà Phương với rất nhiều những lý do khác nhau, khi thì tặng quà sinh nhật sớm, khi thì trúng quả đậm muốn share cho cả đội…có nhiều đồ Hà Phương nói với người yêu, nhưng cũng có những đồ cô không tiết lộ…
Sau những ngày tháng vô tư, dường như cuối cùng Sơn “tèo” cũng cảm thấy có điều gì đó không bình thường trong những món quà đắt tiền này, và hơn nữa sự quan tâm mà đàn anh Phúc “kiến” dành tặng cho Hà Phương cũng không đơn giản chỉ là tình cảm anh em đơn thuần. Hà Phương bắt đầu quan tâm đến Phúc nhiều hơn, hay hỏi han tình hình công việc, làm ăn về Phúc nhiều hơn, rồi thi thoảng còn gợi ý bảo Sơn mời đàn anh đi ăn với lý do là anh ấy mời mình nhiều cũng ngại…

Không những đánh vào những món quà đắt tiền, Luân “đen” còn bầy cách cho Phúc “kiến” giảm tải công việc kiếm tiền của Sơn “tèo”, khiến đường kinh tế của thằng đàn em bị triệt hạ, lúc này Sơn vừa phải làm nhiều việc hơn nhưng tiền chia thưởng rõ ràng ít hơn trước rất nhiều, nếu có hỏi, Sơn cũng chỉ nhận được câu trả lời, dạo này khách nợ và chạy nhiều…

Những ngày Hà Phương phải về quê, Luân “đen” và Phúc “kiến” cũng không bỏ qua cơ hội, cả hai diễn vở kịch như tình cờ gặp được cô em trong một chuyến đi công tác làm ăn buôn bán dài ngày, thế rồi những ngày sau đó, Luân bố trí những buổi tiệc, những cuộc đi chơi, những chương trình trên biển và tất nhiên không quên kèm theo những lời mời tới Hà Phương.

Trong một buổi liên hoan mà Luân đứng ra tổ chức có sự tham gia của vài anh em Thanh Hóa, cùng với Hà Phương và vài người bạn gái cùng lớp cấp 3, Luân ca tụng đàn anh lên tới tận mây xanh, nào những chiến tích giang hồ bất hủ, nào những phi vụ dạt nam xuôi bắc, những chuyến du lịch miền tây, nước ngoài kỳ thú như truyện tiểu thuyết…những câu chuyện rẻ tiền này không đánh đổ được những người bạn của Hà Phương nhưng lại khiến cho cô nàng tròn xoe mắt và thán phục, kết lại lời dẫn là lời mời một ngày gần nhất Phúc kiến sẽ tổ chức một chuyến du lịch tới thiên đường Đà Lạt cho những anh em thân thiết, đáp lại câu hỏi “Em có được mời không” của Hà Phương là cái gật đầu đầy lãng tử của kẻ đàn anh…
Trở về Hà Nội, những buổi tối đi chơi sau đó Sơn “tèo” cố gắng viện lý do không cho Hà Phương tham dự, nhưng con chuột Luân “đen” lúc nào chả nhắn tin “em ốm thế nào mà không đi ăn được với bọn anh vậy ? tiếc quá hôm nay đông đủ và vui lắm, nhanh khỏi ốm em nha…”

Một lần không sao, hai lần…Hà Phương cũng nhịn, nhưng đến lần thứ 3 thì cô nàng đã biết cự lại :

- Tối nay anh Luân mời đi ăn, hai vợ chồng mình cùng đi, 6h anh qua nhà đón em nhé…

Sơn “tèo” trợn tròn mắt, gắt lên trong điện thoại tỏ vẻ không đồng ý :

- Chuyện làm ăn đàn ông, em đi làm gì…

- Làm ăn gì, anh ấy bảo hôm nay tổ chức cho mấy chị em trong nhóm, mà sao anh cứ không muốn cho em đi vậy ?

- Anh nói rồi, không đi là không đi !! Sơn quát ầm lên…

Tưởng rằng vì thế mà Hà Phương sẽ sợ mà xin lỗi như mọi lần nhưng hôm nay thì khác, cô nàng cũng cao giọng quát lại :

- Anh là gì mà đòi cấm em ở nhà ? Em có làm gì sai đâu ?

- Không làm gì sai thì cũng ở nhà, tôi không thích cô đi… Sơn nghiến răng ken két…

- Em không ở nhà..em đã hẹn với các anh ấy là tối nay chắc chắn có mặt rồi, anh nói sao kệ anh, anh không đưa, tự em sẽ đi lấy…Hà Phương cũng không vừa…

- Tôi nói rồi đấy, không đi đâu hết, đừng có để tôi bực lên…

Sau câu nói ấy là tiếng dập máy đầy vô tình của Sơn, gã không biết phải giải quyết chuyện này như thế nào, không có bằng chứng gì để kết tội bọn thằng Luân và tên đàn anh Phúc “kiến”, cũng không thể khuyên bảo Hà Phương theo một cách nhẹ nhàng khi mà cô nàng lúc nào cũng cho là mình đúng, Sơn rơi vào bế tắc, gã điên người, đập tung cánh cửa bước ra ngoài sân…

Bên kia nhà trọ, Hà Phương rưng rưng nước mắt cất chiếc Iphone vào túi xách, cô cũng không thể ngờ người đàn ông mà mình yêu thương lại có thể nói ra những lời như vậy, Hà Phương không hiểu mình đã làm gì sai, cũng không hiểu Sơn “tèo” cấm đoán cô vì chuyện gì, lúc này cô chỉ có thể nghĩ được một điều, hắn ta là 1 tên ích kỷ…

6h chiều, sau khi đã trấn tĩnh lại, Sơn “tèo” dắt xe máy ra khỏi cổng, quyết định sẽ sang xin lỗi Hà Phương cũng như giải thích cho cô ấy hiểu những nỗi lo sợ mơ hồ mà gã đang cảm nhận thấy. Sơn nghĩ nếu mình xin lỗi thực tâm, cô ấy sẽ tha thứ, sau đó mình sẽ ôm Hà Phương vào lòng và dẫn cô ấy đi ăn những món ngon nhất, tối nay sẽ nói hết, để cho hai đứa hiểu nhau hơn…

Nhưng khi đến nơi, dừng chiếc xe ở trước cổng, Sơn vô cùng sững sờ khi nhìn thấy cánh cổng đã được khóa chặt, có lẽ Hà Phương đã ra ngoài…lúc này, Sơn “tèo” vẫn nuôi trong lòng một chút ý nghĩ tốt đẹp về người yêu, có lẽ cô ấy chỉ đi đâu đó thôi…nghĩ vậy, Sơn liền rút điện thoại, bấm số gọi cho Hà Phương…nhưng…điện thoại tắt máy….

Gã cười, ban đầu chỉ là những tiếng uất hận, sau đó là những tiếng cười lớn hơn như lời than trách cô người yêu ham vui bạc tình, gã đoán, chắc chắn Hà Phương đã tự bắt xe đi tới chỗ hẹn…

Nuốt những giọt nước mắt uất ức đó vào trong lòng, Sơn “tèo” quay xe ra đầu ngõ, gã nổ máy phóng như thằng điên ở trên đường, cơn gió lạnh xé thẳng vào mặt gã, ướt lạnh, buốt giá…nhưng Sơn “tèo” mặc kệ tất cả, gã đang chán đời, hận tình, hận luôn cả bản thân mình đã dành quá nhiều tình cảm cho người con gái đó….đánh nhau ư ? đâm chém ư ? những cuộc rượu ư ? cày thâu đêm ư ? tất cả để kiếm tiền, để làm gì ? để vì ai ???

Có lẽ mọi người sẽ càng trách Sơn “tèo” hơn nữa khi hắn thậm chí không thèm hỏi ý kiến của những người bạn thực sự là Quang “rùa” và Vân Anh, biết đâu hai con người này sẽ giúp hắn tìm ra lối thoát – nhưng trong cơn mê muội, Sơn “tèo” chẳng thể nhớ được điều gì tốt đẹp, hắn chỉ tìm đến rượu, uống cho say để quên hết nỗi sầu…hóa ra tất cả những gì mà anh em cùng đội nói với hắn là đúng, thằng đại ca khốn kiếp Phúc “kiến” cùng con chó lâu la Luân “đen” đã bầy ra tất cả trò này để nhằm mục đích chiếm đoạt Hà Phương từ tay hắn, thâm hơn nữa, thằng Luân “đen” còn muốn loại hắn khỏi đội để được vươn lên, để được trọng dụng…

11h, chiếc taxi đưa Hà Phương trở về khu nhà trọ, cô nàng mở cửa bước ra bên ngoài với dáng vẻ chậm rãi, nhẹ nhàng…

Từ đằng xa, Sơn “tèo” sau gần 1 giờ đồng hồ đứng bên ngoài chờ đợi định bụng sẽ tiến tới để nói những lời xin lỗi với người yêu, nhưng khi chưa bước được quá 3 bước, gã lại thêm một lần nữa sững sờ khi trông thấy từ hàng ghế sau, có thêm 1 người đàn ông bước ra bên ngoài…

Dưới ánh đèn điện heo hắt, dù không đủ sáng nhưng Sơn tin chắc kẻ đó là Phúc “kiến” – đại ca của hắn.
Có lẽ sau bữa tiệc, Phúc “kiến” đã giành suất đưa Hà Phương về tận nhà, công việc thường ngày thuộc về Sơn “tèo”...

Bất ngờ hơn nữa, Phúc “kiến” còn dám xoa đầu Hà Phương rồi gã nói thêm mấy lời trước khi ôm cô nàng ghì chặt vào trong lòng, Sơn “tèo” cũng không trông thấy Hà Phương phản ứng gì, cả người Sơn tê dại, cứng đơ, đôi bàn tay nắm chặt, quá sững sờ trước những gì mà gã đang được trông thấy…

Phúc “kiến” tiễn Hà Phương vào tận cổng rồi một lúc sau mới thấy quay ra leo lên chiếc taxi đi mất…Bây giờ Sơn “tèo” mới dắt xe trở lại cái nơi mà mình thường hay đứng đợi người yêu, chua chát, đắng cay nhận ra có quá nhiều điều đã thay đổi…

Lúc này Hà Phương mới bật máy, ngay lập tức cô nhận được cuộc gọi của Sơn “tèo” với nội dung muốn gặp nói chuyện và đang chờ ở bên ngoài.

Hà Phương cũng như cảm thấy có lỗi, cô quàng vội chiếc áo ấm, không quên đem theo một chiếc khăn phòng khi Sơn “tèo” cảm lạnh, lao vụt ra bên ngoài…

Giá như buổi tối hôm đó Sơn “tèo” nói hết với cô những nỗi niềm sâu kín trong lòng bấy lâu nay…

Giá như buổi tối hôm đó Sơn “tèo” hiểu được rằng suốt bữa ăn, Hà Phương chỉ nhắc về gã và cái ôm của Phúc “kiến” chỉ như một sự an ủi cho quá nhiều giọt nước mắt đã rơi…

Giá như buổi tối hôm đó Sơn “tèo” nói lời xin lỗi và ôm cô vào lòng, chắc chắn cô sẽ bỏ qua hết tất cả và vẫn sẽ yêu thương gã như ngày nào…

Nhưng…Sơn đã không làm những điều đó…cái bản chất côn đồ và sự tự trọng quá lớn đã khiến gã không thể tha thứ cho những gì vừa diễn ra trước mắt…

Hà Phương phải nhận một cái tát trời giáng từ người yêu, kèm theo đó là những lời lăng mạ, chửi bới, chiếc khăn quàng cô mang theo cũng không thể nằm lại trong đôi tay nhỏ bé, tung bay trong gió, mang theo có lẽ là toàn bộ những tình cảm cuối cùng còn sót lại trong cô…

Không ai biết Sơn “tèo” đã chửi những gì, đã mắng cô thậm tệ ra sao, chỉ biết sau khi thỏa mãn tất cả, hắn lên xe và rú ga bỏ đi, mặc cô ở lại với những giọt nước mắt, không phải vì đau mà vì nhục nhã, uất hận…

Trở về nhà trọ, Sơn “tèo” lao vào trong nhà bếp dội nước ào ào lên mặt cho tỉnh rượu, sau đó gã dùng áo lau khô cái mặt đang lạnh buốt vì trời giá rét, soi mình trong gương, Sơn “tèo” nhận thấy, cần phải giải quyết mọi ân oán ngay trong đêm nay, bọn nó đã vô tình bất nhân thì cũng không thể trách mình bất nghĩa…

Nghĩ là làm, Sơn lục tung bếp, dắt vào trong người một con dao găm mua được bên Sơn La từ hồi đi buôn hàng năm ngoái.

Sau đó, gã quay xe, phi ra bên ngoài, vừa đi vừa nhắn tin cho Phúc “kiến” :

“ Em có chuyện muốn gặp riêng anh, hẹn anh 15 phút nữa ở chỗ cũ bên Mỹ Đình…”

Tại quán nhậu, Phúc “kiến” nhếch mép đưa tin nhắn của Sơn “tèo” cho Luân “đen” xem, gã cười nhạt :

- Mẹ kiếp, nó định chơi anh à ?

Luân “đen” cũng đắc chí :

- ĐKM, thằng này tuổi gì, không có anh nâng đỡ nó được như ngày hôm nay chắc ?

- Tao cũng không đoạn tình đến thế, nhưng nếu nó muốn thì được thôi, để xem nó dám làm gì…mày cứ ở đây, để mình anh ra gặp nó !!

Nói xong, Phúc “kiến” thủ theo con hàng, lao lên taxi, một mình ra chỗ hẹn với Sơn “tèo”, cũng xuất thân từ chốn giang hồ và không ít lần cầm dao đâm chém, Phúc “kiến” cũng không phải cái loại thiếu bản lĩnh ở đất thủ đô, cuộc gặp lần này chắc chắn lành ít dữ nhiều, nếu cần gã cũng sẽ cho thằng đàn em lên viện ngay lập tức...

20 phút sau !

Trông thấy chiếc taxi màu trắng đi lòng vòng quanh chỗ hẹn rồi dừng lại, Sơn tèo đứng nấp sau một bụi cây âm thầm quan sát tình hình, thấy chỉ có một mình Phúc “kiến” bước xuống, còn chiếc xe thì quay đầu bỏ đi, Sơn nhấn nút Send trong điện thoại gửi đi một tin nhắn, chờ vài giây cho máy báo succes sau đó gã ném chiếc điện thoại vào trong bụi cây rồi bước ra bên ngoài…

Buổi tối mùa đông tại trước cửa sân vận động quốc gia Mỹ Đình vắng như chùa bà đanh, lúc này cũng đã gần 12h đêm nên mọi thứ vốn đã heo hút nay trông càng ảm đạm hơn. Trước đây Phúc “kiến” thường hay dùng nơi này để tụ tập anh em khi cần xử lý một đội kẻ thù nào khác hay chia anh em làm nhiều hướng tỏa đi khắp ngõ ngách Hà Nội để tìm con mồi, thật không ngờ lần đầu Phúc kết nạp Sơn “tèo” vào đội là tại nơi này và hôm nay có lẽ cả hai sẽ ân tình nghĩa tuyệt cũng tại nơi đây.

- Có chuyện gì mà hẹn anh ra đây thế Sơn “tèo” ? Phúc “kiến” hỏi dò thằng em.

- Chuyện gì thì anh phải biết chứ ! Sơn cười đểu, vừa đi vừa để 2 tay khoanh vào nhau đặt trước ngực, có lẽ là để giấu con dao.

Phúc “kiến” nhìn chằm chằm vào đôi tay và bộ quần áo mà Sơn “tèo” đang mặc, hắn cũng thủ sẵn tư thế đề phòng gã đàn em ra tay bất ngờ.

- Mẹ mày ! có chuyện gì thì nói nhanh đi, tao đang bận…Phúc bực tức…

- Bận gì, bận liên hoan với thằng chó Luân “đen” à anh ?

- Ý mày là sao ? thấy Sơn “tèo” đã đến gần, Phúc cũng đưa tay vào ngực áo, nơi thủ sẵn con hàng.

- Câu đấy phải hỏi anh mới đúng chứ, thế thằng nào cố ý chơi tôi vụ nhà thằng Bình “trọc” để bọn nó săn tôi cả tháng nay ?? thằng nào lừa tôi đi Hà Giang để ở nhà diễn kịch với bạn gái tôi ? ý anh là sao ? hả anh Phúc “kiến” ??

Thấy Sơn “tèo” có vẻ như đã hiểu hết mọi chuyện, Phúc ‘kiến” cũng chẳng thèm giấu diếm, hắn nheo mắt, cười khẩy :

- Chú mày còn non và xanh lắm, mày nghĩ là mày anh hùng hẹn tao ra đây để giải quyết mấy chuyện này à ? phải đấy, tao chơi mày đấy ? rồi sao ? tất cả cũng chì vì con người yêu mày thôi, ai bảo nó đú đởn dám khích đểu tao ? Tao đã thề là sẽ phải chơi chán nó rồi ném vào nhà chứa cho nó làm cave, mày còn muốn theo tao kiếm tiền thì biết điều ngậm mồm lại, mà khoan, nếu mày chịu dâng nó cho tao, biết đâu tao sẽ nghĩ lại mà bỏ qua cho mày…hehehe

Những lời nhận tội khốn nạn và điệu cười đắc chí của Phúc “kiến” càng khiến Sơn “tèo” thêm căm thù, đúng như gã nghĩ, Phúc “kiến” cay cú vì nhiều lần bị Hà Phương đá đểu nên quyết tâm làm mọi cách để ăn bằng được người yêu của hắn nhằm trả thù, ngoài ra mấy vụ cố ý chơi Sơn “tèo” là đều do Luân “đen” bầy ra, thằng chó này vốn có thù trước đây với Sơn nên chừng nào còn thấy Sơn “tèo” trong đội là hắn ăn không ngon, ngủ không yên.

- ĐM, Tôi đéo nghĩ là anh lại khốn nạn như vậy đâu anh Phúc ạ !

- Hahaha, là do mày ngu thôi, khốn nạn là nghề của tao mà, sao, mày có chịu đồng ý dâng nó lên cho tao không, tao hứa sẽ bỏ qua hết cho mày và tạo điều kiện cho mày làm ăn, nếu mày thích tao cho mày xử lý thằng Luân “đen” luôn, cái loại chó săn ấy tao cũng không cần thiết…

- Tất nhiên là tôi sẽ xử lý nó, nhưng anh cũng không thoát được đâu…Sơn “tèo” đột nhiên đổi giọng, trả lời một cách đầy nguy hiểm…

- Haha, cái gì ? với bản lĩnh của mày mà đòi chiến tao à ? OK, mày lại đây, hôm nay tao cũng đang thích đánh nhau đấy, nào lại đây…

Ngay khi Phúc “kiến” vừa dứt lời thì trước và sau hắn xuất hiện rất nhiều tiếng động cơ xe máy, tất cả đều tắt đèn và đang phi tới với một tốc độ rất nhanh, chỉ vài giây sau đó, đội xe máy đã quây tròn Sơn và Phúc ở giữa, một kẻ lạ mặt nhẩy xuống đất rút ra con lê dài sáng loáng, lao về phía Phúc “kiến”, miệng thét lên một tiếng kinh hoàng :

- ĐKM mày, thằng chó chết !!!

Quá bất ngờ, Phúc “kiến” rút vội con dao trong ngực áo ra để đỡ đòn đồng thời quan sát tình hình xung quanh xem bọn này là bọn nào cũng như tìm lối thoát…

KEEEENGGGGGGG

Tiếng hai con dao va vào nhau vang lên đanh thép, tia lửa bắn ra trong bóng tối, kẻ mới đến đã đứng ở rất gần và đủ để Phúc “kiến” nhận ra đó là ai…

- Đức…Đức “biên” !!! ĐKM, sao bọn mày lại biết…

XOẸT ! một cú chém từ đằng sau dọc vào sống lưng của Phúc “kiến” trước khi hắn kịp nói nốt 3 chữ cuối cùng : “…tao ở đây ?...”

Tuy nhiên cũng không phải là tay mơ, Phúc dồn toàn bộ sức lao về phía bên trái nơi hàng cây, quyết mở đường máu để trốn chạy, hắn không ngờ tên đàn em cù lần Sơn “tèo” lại có thể bán đứng mình một cách thâm hiểm như vậy.

Hóa ra tin nhắn gửi đi trước đó của SƠn “tèo” là dành cho Đức “biên” kẻ thù không đội trời chung với Phúc “kiến”, mối thù của hai tên này đã có từ lâu khi Phúc ‘kiến” chạy nợ 800 triệu của Đức, lại hiên ngang tuyên chiến với gã đàn anh và thường xuyên cho đàn em sang địa bàn chân cầu Long Biên phá đám công việc làm ăn của Đức, tuy nhiên trong nội thành thì Phúc luôn ra ngoài với đông anh em cũng như luôn thủ sẵn hàng nên Đức “biên” ít khi có cơ hội tiếp cận để trả thù.

Nhưng đêm nay thì khác, nhờ sự giúp sức của Sơn “tèo” kẻ đã tìm đến hắn từ 2 ngày trước cùng với việc Phúc “kiến” đã quá chủ quan khi chỉ xuất hiện có một mình, Đức “biên” đã huy động gần như toàn bộ anh em vây hãm quanh khu vực sân Mỹ Đình và quyết không để cho kẻ thù chạy thoát.

Đang trên đường máu để thoát thân, Phúc “kiến” vấp ngay phải Sơn “tèo” và không nói không rằng, Sơn rút dao chém thật mạnh về phía trước, cú chém ngang tuy không trúng người Phúc “kiến” nhưng đã buộc gã phải nhầy lùi về phía sau để né tránh….ngay lập tức Đức “biên” và đồng bọn ập đến thi nhau xả dao lia lịa về phía Phúc “kiến”, Phúc cũng nổi máu điên đâm chém loạn xạ nhưng thật không may cho hắn, 20 tên đàn em của Đức “biên” đã nhận được lệnh phải chém chết gã trong đêm nay, và sau vài phát dao vào bụng và lưng tên giang hồ quận Hoàng Mai đã gục ngay tại chỗ.

Phúc “kiến” vừa ôm đầu vừa kêu cứu nhưng Đức “biên” không hề dừng tay, gã chém liên tiếp vào đầu và lưng của đối thủ cho đến khi thấy Phúc đã gục hẳn thì mới thúc giục mọi người nhanh chóng lên xe rồi biến mất.

Sơn “tèo” cũng theo xe Đức “biên” bỏ trốn về địa bàn của gã giang hồ chân cầu Long Biên.
Lúc này tại quán ăn đêm, Luân “đen” và anh em đội Phúc “kiến” đã bắt đầu cảm thấy sốt ruột khi Phúc đi đã lâu mà chưa thấy về. Luân “đen” rút điện thoại gọi vào số đàn anh nhưng chỉ nghe có tiếng chuông mà không có người nhấc máy, linh cảm có chuyện không hay, gã gọi xe, cùng đồng bọn phi thẳng đến Mỹ Đình…

Trong khi đó, Sơn “tèo” lúc này đã yên vị ngồi trên con xe 4 chỗ hiệu Camry của Đức “biên”, gã đang lặng người đi để tính toán tiếp theo sẽ phải làm gì vì gần như nhà trọ cũ sẽ không thể trở về được nữa, cái trò điệu hổ ly sơn rồi phục kích chém người này Sơn “tèo” học từ Phúc “kiến”, vậy mà trong lần đầu tiên hắn dùng lại là với gã đàn anh của mình.

Đức “biên “ ngồi bên cạnh đang vô cùng hả hê sau khi trừ khử được kẻ thù lớn nhất của mình, gã quay sang định nói gì đó với Sơn “tèo” nhưng thấy kẻ mới gia nhập đang chăm chú lắng nghe điện thoại, là chiếc Nokia E71 mà Đức “biên” đã tặng cho Sơn dùng để ghi âm cuộc nói chuyện tối nay với Phúc “kiến”

- Sao có ghi được không ? Đức “biên” tò mò…

- Có, nhưng hơi rè anh ạ, phải dí sát thì mới nghe rõ được…

- ĐM, để đấy về anh bảo bọn đàn em anh xử lý cho, thế nó khai nhận hết trong đấy rồi chứ hả ?
Sơn không nói gì chỉ gật đầu…

- Mẹ kiếp, thằng chó chết ấy bựa vkl, mà con người yêu chú cũng đéo ra gì, bỏ mẹ nó đi, tiếc cái gì, gửi cho nó nghe xong rồi bye bye đi. Đức “biên” bức xúc…

Sơn cười, có lẽ là nụ cười chua chát đắng cay, bất chợt hắn nghĩ đến những lời mắng chửi thậm tệ cùng cái tát trong lúc nóng giận của mình dành cho Hà Phương. Chia tay ư ? chia tay thì đơn giản quá, nhưng trong lòng, gã vẫn còn yêu cô gái ấy nhiều lắm, sao có thể chia tay dễ dàng như vậy được ? Sơn khép mắt, ngồi dựa đầu về phía sau, thầm nghĩ “thôi mặc kệ, cuộc đời đến đâu tính đến đó”…

Thời gian sau đó, Sơn “tèo” cố gắng liên lạc với Hà Phương, nhưng cứ mỗi lần nghe thấy giọng Sơn là Hà Phương lại tắt máy, nỗi đau và sự nhục nhã cô vẫn chưa thể quên…

“Con người sinh ra đã là những kẻ cô độc nhất thế gian. Hoặc phải ngậm ngùi bỏ lại. Hoặc phải cắn răng lần lượt đi qua những giã từ. Để rồi, thế nào cũng chỉ còn lại mình, trên cõi trần ai nhọc nhằn này hay dưới lòng đất lạnh xa xôi... Tôi tự nhủ, sẽ không dành tình yêu thêm bất kì ai. Sẽ không ai có thể làm tôi đau đớn, khiến tôi tổn thương, không một ai có thẻ dùng chính sự hiện diện của mình để uy hiếp tôi nữa. Tình yêu là một gánh nặng. Tình yêu làm người ta đa đoan đến dại khờ. Tôi sợ tiếng điện thoại canh khuya, những hồi chuông dài khô khốc len lỏi bất trắc. Tôi run lên trước một dãy số lạ. Người ta sẽ còn báo cho tôi điều gì tan vỡ ? Tôi phong bế trái tim mình. Tôi vẫn mỉm cười khi người ra đi. Người ta phải hiểu rằng, sẽ không thể lấy đi của tôi bất cứ thứ gì, dẫu chỉ một nỗi nhớ bất định. Trái tim tôi vẫn ở đó, trong ***g ngực tôi, dửng dưng những nhịp đập thường tình...Mất mát như thế đã đủ, ám ảnh như thế đã vừa. Tôi không muốn liều lĩnh thử thách sức chịu đựng của mình thêm nữa. Vì cái gì cũng có giới hạn. Vượt qua ranh giới đó, có thể tôi sẽ truy tầm một cảm giác bình yên hoang tưởng. Có những đêm vắt vẻo trên ban công. Thèm tự do. Như con chim non rồ dại lần đâu tiên và cuối cùng được chạm vào bao la. Nhưng tôi biết mình không buông tay. Gần như thách thức, tôi đang đón đợi những gì sẽ qua...”

Đó là những gì mà Hà Phương đã viết trong cuốn sổ nhật ký chung của cả hai đứa…

Những ngày sau, Sơn “tèo” đi theo Đức “biên”, gã đổi số điện thoại và mất tích hoàn toàn khỏi nội thành Hà Nội. Chiếc điện thoại cũ mà hắn ném vào sau gốc cây được 1 bà bán nước chè gần đó nhặt được đem về dùng.

Đoạn ghi âm cuộc nói chuyện với Phúc “kiến” được Sơn gửi file về cho Hà Phương thông qua USB và nhờ một tên đồng bọn mang tới nhà trọ cho người yêu. Cô nàng sau khi nghe xong đã ôm miệng bật khóc không thành lời…những giọt nước mắt muộn màng…vì từ ngày đó trở đi, Hà Phương không thể tìm được cách liên lạc với người yêu…

Phúc “kiến” được đàn em đem vào bệnh viện cấp cứu kịp thời, dù thoát chết nhưng bị thương tật tới 68%. Ngay sau đó hắn và gia đình đâm đơn kiện Đức “biên” và Sơn “tèo” lên công an, Đức “biên” bỏ trốn vài Sài Gòn lánh nạn, còn Sơn “tèo” bị bắt không lâu sau đó.

Nghe hung tin, Quang “rùa” và Vân Anh vội vàng tới trạm giam hỏi rõ sự tình, động viên bạn, đồng thời ngay trong đêm, Quang bắt xe về Hải Phòng, hy vọng với sự giúp đỡ của Tâm “ma xó” sẽ cứu được thằng bạn thân chí cốt.

Hà Phương được Vân Anh thông báo Sơn “tèo” gặp chuyện cũng vội vã bắt xe lên trại giam Thanh Xuân, cuộc gặp lại giữa hai con người này diễn ra trong nước mắt, tình yêu trong cả hai vẫn còn nhưng để đến được với nhau thì họ cần phải mạnh mẽ mới có thể dìu nhau vượt qua được những biến cố lớn nhất trong cuộc đời này.

Quang “rùa” phải xin nghỉ học mất hơn 1 tuần, vừa để về quê đưa mẹ Sơn “tèo” ra Hà Nội thăm con sau khi địa phương báo tin về, khổ thân bác, đã già cả bệnh tật lại phải đi xa, may mà có Quang tích cực động viên, an ủi, nếu không có lẽ người mẹ này đã gục ngã ngay tại trại giam.

Để mẹ SƠn “tèo” lại cho Hà Phương và Vân Anh chăm sóc, Quang còn phải chạy về Hài Phòng cầu xin sự giúp đỡ của Tâm.

Tâm “ma xó” vận dụng hết những mối quen biết của mình tại Hà Nội, đền bù cho Phúc “kiến” 200 triệu đồng, thuê luật sư, chạy chọt bên tòa án, tất cả chỉ để giúp gã bạn thân thủa nhỏ của Quang “rùa” chỉ phải lĩnh án nhẹ nhất.

Cuối cùng sau 1 thời gian vận động, bên bị hại là gia đình nhà Phúc “kiến” cũng đã rút đơn kiện và xin giảm hình phạt cho Sơn “tèo”, tuy nhiên với 2 tội danh đã được thành lập là đánh bạc và cố ý gây thương tích có tổ chức, Sơn đã phải lĩnh án 18 tháng tù giam. Mặc dù vậy, Tâm “ma xó” vẫn ghé tai Quang “rùa” nói nhỏ “yên tâm đi, không đến 1 năm anh sẽ tìm cách đưa nó ra…nhưng hãy nhớ, anh chỉ giúp em 1 lần, 1 lần duy nhất này thôi đấy…và sau này nhớ về khách sạn làm không công cho anh để trả số tiền vay 200 triệu cứu bạn nhé…”

Quang “rùa” cười trừ, thở phào nhẹ nhõm, xấu hổ bùi ngùi nhớ lại cái hôm về Hải Phòng khóc lóc, cầu xin anh Tâm cứu bạn…

Phiên tòa kết thúc, Sơn “tèo” ôm chầm lấy Quang, cảm ơn những sự giúp đỡ của thằng bạn thân, hắn cũng xin lỗi mẹ trong những giọt nước mắt ân hận và bồng bột của tuổi trẻ - thật may là hắn vẫn còn cơ hội để được làm lại cuộc đời.

Từ phía đằng xa, Hà Phương lặng lẽ quan sát những nụ cười và giọt nước mắt của người yêu cũ, trông thấy Hà Phương, Sơn “tèo” đưa tay ra dấu, rằng cô hãy chờ đợi hắn, rồi tất cả giông bão sẽ qua, và hai đứa sẽ có ngày đoàn tụ…trong tình yêu điều quan trọng nhất không phải là những ngày hạnh phúc trôi qua như thế nào mà là sự vị tha của bạn ra sao, hãy bỏ qua cho nhau, hãy giúp đỡ nhau đi qua những ngày sóng gió, hãy chờ đợi và hạnh phúc sẽ lại nằm trong tay…

6 tháng sau – sân bay Nội Bài

- Ồ ! xin lỗi cô có phải là Phương Linh, giám đốc công ty thời trang DPL không vậy ?

Bất ngờ bị một người đàn ông nhận ra khiến Dương Phương Linh chỉ biết mỉm cười, cô tháo cặp kính đen nhìn vị khách bên cạnh rồi nhẹ nhàng đáp :

- Vâng ! đúng là tôi, xin lỗi có chuyện gì không thưa ông ?

- À à không ! tuần trước tôi có cơ hội được tham dự tuần lễ thời trang của cô bên Paris, tôi rất ấn tượng với những thiết kế của cô, xin tự giới thiệu tôi là Trung Vỹ - chuyên gia trang điểm.

Người đàn ông trông rất lịch sự, vẻ bề ngoài điềm đạm, tuổi đời có lẽ khoảng gần 40, Dương Phương Linh cũng rất vui vì gặp được 1 người cùng ngành nghề - nãy giờ đứng đợi cũng đã lâu, may mà có người để nói chuyện thôi thì cũng đỡ buồn, cô nghĩ vậy…

- Anh Vỹ đón ai vậy ? vợ anh đi nước ngoài ư ?

- À không ! tôi đón 1 người bạn bên Mỹ, tôi sống 1 mình với con trai…

- Ồ ! tôi xin lỗi…

- Không sao, không sao, thế còn cô, cô chờ ai vậy ?

- Tôi đón 1 cô cháu gái, đã 7 năm nay hai dì cháu không được gặp nhau rồi, không biết nó đã lớn và xinh đẹp như thế nào…

Nói đến đây, đôi mắt Dương Phương Linh bỗng long lanh, cô nhìn về phía xa xăm, bùi ngùi nhớ lại nhiều năm trước, đôi môi chợt nở nụ cười…
Cuối cùng thì chuyến bay kéo dài hơn nửa ngày của cô cháu gái cũng đã đáp xuống sân bay Nội Bài, Dương Phương Linh chào tạm biệt anh chàng Trương Vỹ để ra cửa đón người thân, Trương Vỹ cũng đáp lại cô bằng một nụ cười và cái vẫy tay đầy lịch sự…

Và…kia rồi, một cô nhóc 20 tuổi, tóc nâu dài, làn da trắng muốt, khoác trên người bộ váy màu hồng nhạt, xinh xắn và tự tin đi bên cạnh một doanh nhân thành đạt lịch lãm trong bộ vest đen, Dương Phương Linh mỉm cười đưa tay vẫy…ngay lập tức cô nhóc nhận ra gương mặt bà dì khó tính của mình, cô thì thầm điều gì đó với người đi bên cạnh rồi tháo kính găm vào túi áo người đó, bỏ lại tất cả ở phía sau, những bước chân của cô cứ thế nhanh dần, nhanh dần rồi cô chạy òa đến người phụ nữ mà mình mong gặp nhất bấy lâu nay…hai dì cháu ôm nhau thắm thiết trong nụ cười trìu mến và những ánh mắt thân thiện của những người xung quanh…

- Oa xem nào !! cô nhóc của dì bữa nay thành người lớn thật rồi, trông ra dáng và xinh đẹp hơn so với dì nghĩ nhiều…

Tranny đưa tay vuốt mái tóc xù của mình, gương mặt méo xệch như kiểu làm nũng :

- 15 giờ ngồi trên máy bay, cháu chỉ mong mong thật nhanh để được gặp dì thôi…ôi cuối cùng thì cháu cũng đã về tới Việt Nam, cuối cùng thì cháu cũng đã được gặp dì, Oa.. I love you !!

Vừa nói Tranny vừa ôm chầm lấy Phương Linh rồi hôn chút chít chụt chịt vào mặt và má của cô khiến bà cô già vừa cười vừa quát :

- Ơ ! cái con bé này, thôi nào, trầy hết phấn của dì bây giờ ? muốn dì lộ hàng ở đây hả ?

- Không sao, không sao !! dì lúc nào cũng xinh đẹp, mất đi một chút cũng có làm sao đâu…You’re beautiful !

Lúc này 3 người theo sau Tranny mới xuất hiện, 2 trong số đó tách ra đi lấy đồ, người còn lại duy nhất cất tiếng nói :

- Suốt chặng đường đi, nó chỉ có nhắc về em thôi đấy, chúc mừng em, nhà tạo mẫu nổi tiếng của Việt Nam !

Dương Phương Linh mỉm cười, giang tay đón nhận cái ôm của người đàn ông, cô cũng không quên dành lại những lời khen tặng :

- Danh hiệu của bọn em chỉ là tự phong cho vui với nhau, làm sao sánh được với chức vụ của vị tổng giám đốc thành đạt đây ?

- Em cứ nói thế, với anh làm kinh doanh thì còn dễ chứ bảo anh nhẩy vào thiết kế thời trang thì sơ cấp anh cũng chịu !!

Thấy hai con người này chưa gì đã vội tâng bốc nhau, Tranny vội xen vào :

- Thôi con xin ba ! ba thì làm gì có năng khiếu mà đòi vẽ vời giống dì Linh, hjx, con đói rồi, đây nè, bụng kêu rồi đây ba nghe xem…

Giang “tổng đài” phì cười trước hành động của cô con gái yêu, đoạn nhìn sang phía Dương Phương Linh, cô nàng vội cất tiếng :

- Ba em có tổ chức một bữa tiệc nhỏ ở Sheraton, ông cụ rất thích những bài viết của anh trên báo, hôm nay mới có dịp để ông gặp mặt anh, nhân đây em mời hai cha con đi ăn tối cùng với gia đình em luôn, ok ?

- Ồ ! Tất nhiên, đó là một vinh dự, anh không từ chối những lời mời đi ăn bao giờ đâu, nhưng để hỏi xem con bé háu ăn này có thích đi ăn tiệc không đã ?

- Tất nhiên là có chứ ! Tranny đáp ngay…nhưng mà…phải cho con đi tắm trước cái đã…

- Cháu yên tâm, dì sẽ cho cháu cả tiếng đồng hồ để tắm mát được chưa nào, bây giờ thì xin mời hai cha con ra xe, em cho người tới đón rồi…

- OK, vậy chúng ta đi thôi…

- Ba, thế còn anh Phước ?

- Cậu ấy sẽ tới sau bằng taxi, để ba gọi cho cậu ấy, được chưa nào…

- Yes, I’m ready !

Chuyến xe từ sân bay nội bài về đến trung tâm thành phố Hà Nội mất khoảng hơn 30 phút, ngần ấy thời gian là ngần ấy những câu hỏi mà Tranny đặt ra cho Dương Phương Linh về đất nước quê hương mình sau 8 năm trời xa cách, cô nhóc như trở lại cái thời thơ ấu được ba cho ra Hà Nội tham quan trước khi hoàn tất mọi hồ sơ thủ tục để nhập cảnh vào nước Mỹ. Tại California, cô nhóc được đổi tên từ Trà My thành Tranny Phạm và cũng từ đó trở đi, chẳng một ai còn nhớ đến hai chữ Lọ Lem mà chỉ có 1 người duy nhất dành riêng cho cô, nhưng Trà My vẫn nhớ, vẫn không quên cái biệt danh ngốc nghếch của mình, khi mà mọi vui buồn, hạnh phúc và khổ đau, cô đều ghi đầy đủ vào cuốn sổ kỷ niệm mà năm xưa anh Rùa đã từng tặng, món quà cuối cùng trước khi chia tay…

Những năm sau đó, khi đã lớn lên, trở thành một thiếu nữ, Trà My vẫn không quên những cuốn nhật ký của mình, cô tiếp tục viết, hết quyển 1, cô lại viết tiếp sang quyển 2, cô viết về mọi điều mình nhìn thấy, về mọi thứ đang diễn ra xung quanh, về cuộc sống tại nơi đất khách, về nỗi buồn xa lạ, đến khi những nỗi nhớ cũng dần dần vơi đi, cô lại viết về Little Saigon, về Eden, về Hollywood về Disneyland – những địa danh từng một thời xuất hiện trong giấc mơ của cô khi còn bé…

Lớn thêm một chút nữa, Trà My bắt đầu viết về tình yêu, về cuộc sống, về người lớn với nhiều việc phải quan tâm cũng như dành thời gian chăm sóc, cô viết về người cha thành đạt, giỏi giang và là tấm gương sáng, viết về bà dì hụt Dương Phương Linh – người phụ nữ tài ba nhưng bạc phận, vì quá yêu Hải “khùng” mà cho đến bây giờ khi đã bước sang tuổi 34 mà dì vẫn chưa an dinh lạc nghiệp, nhưng cũng có những đoạn cô dành rất nhiều tình yêu của mình cho quê hương Việt Nam thân yêu…

Viết nhiều như vậy nhưng Trà My lại chẳng hề theo học chuyên Văn khi bước lên cánh cửa đại học. Theo lời khuyên và con đường mà cha đã lựa chọn, cô thi đậu và theo học tại trường đại học kinh doanh Stanford – một nơi mà sau này khi ra trường sẽ cho cô một tấm bằng đủ để trở về Việt Nam và làm được một điều gì đó.

Và ngày hôm nay, sau 8 năm xa quê hương, cuối cùng, Trà My cũng đã trở về, nhưng cũng từ nay sẽ chẳng còn ai gọi cô là Trà My nữa, tất cả bạn bè, người thân và những người bạn trên facebook, họ đã quen gọi cô là Tranny, Tranny Phạm – một cô gái tuổi 20 đang trên đường khẳng định giá trị bản thân !

Trầm mình trong chiếc bồn tắm sang trọng của khách sạn Melia, Tranny gội sạch những mệt nhọc của chuyến bay dài, điều làm cô vui nhất sau 15 tiếng đồng hồ lênh đênh trên gió và mây chỉ là khi dừng lại tại Hàn Quốc để transit, cô đã kịp nhờ một người bạn mua cho mình bộ mỹ phẩm Charmzone đẳng cấp mà cô săn lùng tại Mỹ bấy lâu nay nhưng vẫn chưa có. Có lẽ giờ này nó đang nằm trong valy mà anh Phước và anh Huy - những người thư ký của ba đang mang về từ sân bay nội bài…

Tiếng gõ cửa của Giang “tổng đài” cũng là lúc Tranny diện xong bộ váy eo thon màu đỏ sang trọng. cầm theo một chiếc túi xách Meisslie đồng màu và đôi guốc trùng tông cách điệu, cô nàng thực sự xinh đẹp khi ngắm mình trong gương.

Phía dưới cổng chính khách sạn, chiếc xe Audi Q7 sang trọng của bà dì Dương Phương Linh cũng đã chờ ở phía ngoài, hai cha con Giang “tổng đài” và Tranny cũng không để mất nhiều thời gian của hai cho con nhà họ Dương, cả hai nhanh chóng lên xe tiến về phía khách sạn Sheraton, lúc này có lẽ Dương Phương Linh cùng ông bố đầy quyền lực của mình đã ngồi sẵn bên bàn tiệc để chờ đợi.

Đó là một bữa tiệc thực sự dành cho giới thượng lưu, những người có tiền và có quyền ở đất thủ đô, ngoài sự có mặt của gia đình họ Dương, những khách mời khác đều là những doanh nhân thành đạt trong nhiều lĩnh vực, chủ yếu là nhà hàng, xây dựng và bất động sản.

Theo lời giới thiệu của cô con gái độc nhất Dương Phương Linh, ông trùm ngành nhà đất Dương Hùng mà giới chức quyền ở Hà Nội hay gọi là Hùng “đầu bạc” ra tận nơi để bắt tay nhà doanh nhân trẻ thành đạt yêu nước Kevin Phạm (Tên việt kiều của Giang “tổng đài”) :

- Cảm ơn cậu đã nhận lời mời ! Tôi rất thích những bài phân tích của cậu trên trang News Economy – đó là những cái nhìn của những người hiện đại, dám nghĩ, dám làm, nếu trẻ lại 20 tuổi, nhất định tôi sẽ cùng cậu thực hiện !

Với sự tinh ý của mình Giang “tổng đài” bắt đầu cảm nhận được khá nhiều điều, từ cái nắm tay khá chặt, cái nhìn xoáy vào bên trong và những lời khen tặng của ông Dương Hùng – một con người lọc lõi và già dơ ngay từ cái nhìn đầu tiên :

- Cảm ơn ông ! thực sự tôi cũng không nghĩ là những bài viết ấy lại nhận được nhiều sự quan tâm của một người đã quá thành công trên con đường kinh doanh như ông Hùng đây, chính tôi mới là người phải học hỏi ông nhiều !!

- Hahaha ! Cậu khiêm tốn quá đấy !! Thôi nào, cùng ngồi vào bàn đi, cả cháu nữa, mà đây có phải là cô bé Trà My xinh đẹp mà con thường hay nhắc tới không vậy ?

- Cháu chào ông ! Trà My nhanh nhẹn, kèm them một nụ cười vô cùng nhân hậu !

- Nó đấy thưa ba ? sao ? đẹp hơn những bức ảnh mà con cho ba xem đúng không nào ?

- Ừm ! mấy bức hình ấy cháu toàn phình mang trợn mắt ông sợ quá ! cứ đơn giản như thế này có phải đẹp hơn không nào…

Trà My cười ngất ngây, một chút gì đó lâng lâng trào dâng trong lòng khi lâu lắm rồi mới có người gọi mình là Trà My !

Suốt bữa tiệc hôm đó, thi thoảng cô nàng cũng dành thời gian để lắng nghe những câu chuyện về ngành kinh doanh của ông Hùng, những câu trả lời của ba hay những người khác nói chuyện, với một cô sinh viên năm 3 như cô có lẽ những kiến thức này là hơi quá vì thế cô quyết định bỏ qua và dồn sự quan tâm vào các món ăn Việt Nam.

Bà dì Phương Linh ngồi bên cạnh biết cô cháu háu ăn nên ra sức tiếp vào bát cho Trà My, nhưng cô nhóc luôn gạt đi :

- Để cháu, để cháu, cháu thích ăn mấy món Việt này kia !!

Sự hồn nhiên của cô nhóc khiến cho một ánh mắt không thể không dõi theo, đó là Việt “bat” – con trai của ông Huỳnh Long – tổng giám đốc công ty bất động sản nhà đất AMG Kiên Long.

Việt “bat” cũng vừa du học về, lúc này gã đang làm việc trong công ty của ba với chức danh phó giám đốc, trong giới ăn chơi đất Hà Thành, Việt “bat” tuy không quá nổi nhưng cũng là kẻ có số có má, những sô diễn văn nghệ lớn trong Sài gòn, những cuộc ăn chơi trác táng ở miền nam… không khi nào là thiếu mặt hắn, với Việt “bat” chuyện đi đi về về giữa 2 TP lớn nhất Việt Nam diễn ra như cơm bữa – và người ta gọi hắn là Việt “bat” có nghĩa là con dơi chuyên sống về đêm…

Từ nãy đến giờ gã công tử nhà họ Huỳnh lúc nào cũng dành sự chú ý cho Trà My, tuy nhiên chưa một lần hắn nhìn thấy cô nàng để ý đến mình dù chỉ là một chút, điều này đã đánh vào lòng tự trọng của hắn và có lẽ Việt “bat” không muốn mất mặt với những người cũng đang ngồi dự bữa tiệc và ít nhiều đã nghe về cái sự đào hoa của mình…

Nhận ra sự háu ăn của Trà My và thấy cô nàng đang lăm le đĩa rau xào sắp xoay tới, Việt “bat” liền quay ngược bàn ăn và gắp toàn bộ số rau vào đĩa của mình rồi nhẹ nhàng thả tay cho bàn quay tự do…gã giả vờ không nhìn thấy gì, chỉ lén lút quan sát xem thái độ của Trà My ra sao, và thật buồn cười là hắn vừa được trông thấy một điệu bộ vô cùng dễ thương của cô nàng việt kiều khi Trà My phồng má trợn mang lườm hắn với gương mặt giận dữ…Nhưng ngần ấy cũng đủ lý do để lát nữa hắn bắt chuyện, xin số điện thoại, làm quen, rủ rê và thả mồi câu…

Tại bar coffee, Việt “bat” giả vờ kiếm chuyện :

- Xin lỗi, anh đoán em là dân du học về, anh cũng tốt nghiệp trường kinh doanh ở Tokyo, em học ở đâu vậy ?

Trà My ngó mắt nhìn lên, chớp chớp vài cái tỏ vẻ không thích thú lắm, đáp lời khá cộc lốc :

- em học ở Mỹ…

- Ổ vậy à ! em tốt nghiệp chưa ? hay sinh viên năm cuối ? năm cuối bên đấy là rảnh rỗi lắm !!

Trà My cười, nghĩ thầm “rảnh hơi chứ rảnh rỗi gì” :

- Em mới năm 3 thôi, còn 1 năm rảnh rỗi nữa mới ra trường !

- Vậy sao ! thế em về Việt Nam lâu không ? bao giờ em sang bên đấy ?

- Còn tùy ba em, em đang được nghỉ hè, khi nào vào năm học thì em bay !

- Vậy còn gần 3 tháng nữa kia mà ! anh là Việt – giám đốc công ty bất động sản AMG Kiên Long…vừa nói Việt “bat” vừa đưa tay ra bắt để làm quen…

Dù không thích nhưng dẫu sao Trà My cũng phải lịch sự, cô nàng bắt tay người bạn mới, đáp lời :

- I’m Tranny, đầu bếp trưởng của tập đoàn Kevin Phạm !

- Ồ ! Việt tỏ vẻ ngạc nhiên ? anh cứ nghĩ em theo học ngành kinh tế kia đấy, thế hóa ra em là đầu bếp à ?

“đồ ngốc, nói thế mà hắn không hiểu – Trà My bật cười, nghĩ thầm” :

- No, em làm bếp chính trong nhà, ba em làm bếp phó, Do you understand ?

Việt “bat” cười trừ, đưa ly cocktail lên miệng tu cái ực, vừa uống hắn vừa nghĩ thầm “gặp phải hàng cứng rồi đây”…

Đang loay hoay không biết phải đối đáp tiếp theo như thế nào thì bỗng có đôi bàn tay của một ai đó khẽ đặt lên vai của hắn, giật mình, Việt “bat” quay đầu lại, hóa ra là bà dì sư tử hà đông khó tính Dương Phương Linh :

- Chàng công tử nhà họ Huỳnh đánh hơi ghê nhỉ ? sao biết cháu tôi là bò lạc mà mò sang tận bên này vậy ?

Việt “bat” thở phào nhẹ nhõm, cứ sợ bị ông bố của cô nàng sờ gáy, Dương Phương Linh thì hắn gặp nhiều rồi, cả hai cũng đều biết tiếng nhau cả nên hắn đâm ra cũng tự tin :

- cháu gái chị Linh có khác ? không dễ bắt nạt chút nào !

- Tất nhiên rồi ! Phương Linh búng tay ra điều đắc chí, đoạn hỏi nhỏ :

- Mà hai đứa đã làm quen chưa ?

Ngó xuống thấy Tranny gật gật, ngó lên thấy Việt “bat” cũng gật gật, Phương Linh gật theo và Ồ ồ một cái…

- E hèm, cậu Việt này, cô cháu gái chị mới về Việt Nam, ngày mai cậu rảnh không ? chở nó đi thăm Hà Nội giúp chị với ? mai chị bận quá !!

Vừa nghe thấy thế, Tranny trợn tròn mắt định phản kháng thì bỗng thấy bà dì nháy nháy mắt nên đành im lặng giả vờ e thẹn, nũng nĩu…

Còn Việt “bat”, tất nhiên rồi, có người bật đèn xanh cho như vậy, lẽ nào hắn lại từ chối :

- Ok, mai em cũng không có việc gì làm, mà nếu có em cũng xin nghỉ, ai chứ, chị Linh mà đã giao việc thì không thể nào từ chối được…

- Mồm mép quá đấy chú em, như vậy là nhận lời rồi hả ? thế đã xin được số điện thoại chưa ?

- À à, dạ chưa ! đây, máy của anh, em nháy số em vào đây để anh lưu…vừa nói Việt “bat” vừa rút túi quần đưa cho Tranny một chiếc Iphone 3GS…

Tranny cầm chiếc máy, mặt tỉnh bơ đáp lời :

- Em mới về Việt Nam, không có sim cũng không có máy, em mượn tạm cái này, sáng mai có gì anh gọi vào số của anh, em sẽ nghe máy, yên tâm em không làm gì đâu ! vậy nhé ! bây giờ em phải về rồi, goodnight !

Thế đấy, cô nàng Tranny đứng dậy ôm hôn dì Linh, vẫy tay tạm biệt Việt “bat” trong sự ngỡ ngàng của hắn rồi theo ba ra về, Việt “bat” biết là mình bị cài dù tức lắm nhưng cũng không dám ho he, cũng may cái máy đó là máy làm việc của hắn nên không sợ Tranny biết chuyện gì bí mật, còn đi tán gái, tất nhiên hắn sẽ dùng con E72 quen thuộc của mình….

Tiễn bước 2 cha con Giang “tổng đài” và Tranny lên xe, gương mặt Dương Phương Linh thì hạnh phúc ngập tràn còn Việt “bat” thì tối tăm mặt mày vì tức giận…nhưng nhìn cái đá mắt của Tranny sau khi quay đầu lại dành tặng cho mình, Việt “bat” mới chợt nhận thấy, cô nàng việt kiều này có một sức hút kỳ lạ và một sắc đẹp không thể cưỡng lại, hắn đặt ra mục tiêu trong 3 tháng Tranny ở Việt Nam sẽ phải xơi bằng được cô cháu gái của bà cô già Dương Phương Linh ! hắn tự thề với lòng mình như vậy !

Vì lệch múi giờ nên Tranny cựa mãi mới có thể say giấc trên chiếc giường xinh đẹp ấm áp của khách sạn Melia, nhưng giấc ngủ của cô nàng đã ngay lập tức bị phá đám bởi tiếng chuông điện thoại đáng ghét !
Một hồi chuông…Tranny cố gắng ngủ tiếp….

Hồi thứ 2, cô cuộn chặt hai tai vào trong gối, giả vờ không nghe thấy…

Hồi thứ 3, cô đành dùng tay với cái máy Iphone 3GS quét sang một bên, giọng thều thào…

- A lô !!

- Tranny à ? Em dậy chưa ? giọng nói nhỏ nhẹ của Việt “bat” vang lên ở bên kia đầu dây

- Em buồn ngủ lắm…cô nàng vừa trả lời vừa nhắm mắt…

- Thôi nào, dậy đi chứ ! hơn 8 giờ sáng rồi đấy, anh qua bên Melia đón em nhé !

- Không…để cho em ngủ…

- Không được đâu, chị Linh đã nhờ anh rồi, anh mà không qua đón em đi ăn sáng là chị ấy lại mắng anh chết ! mà 9h là quán phở Hà Nội người ta đóng cửa rồi đấy…

- Ưhm ? Cái gì ? nghe thấy phở Hà Nội, Tranny ngay lập tức có phản ứng…

- 9h quán phở ngon nhất Hà Nội đóng cửa ! em có đi ăn không nào ?

- Có có, anh qua đợi em chút ! em dậy ngay đây…

Ngay sau câu nói đó là tiếng tắt máy đột ngột của Tranny, ngay từ khi mới lên lịch về Việt Nam, cô nàng đã háo hức để được thưởng thức phở Hà Nội – món ăn mà 8 năm qua cô lúc nào cũng nhớ đến dù đã không ít lần đánh chén ở Litte Saigon hay Eden, phở Hà Nội có cái đặc trưng riêng mà không nơi nào trên thế giới có được, kể cả ở các tỉnh thành trong đất nước hình chữ S.

8h30, Việt “bat” đã chờ sẵn ở dưới tiền sảnh, hơn 15p rồi mà vẫn chưa thấy cô nàng việt kiều Tranny xuất hiện, hắn sốt ruột, định bụng sẽ lên gõ cửa phòng thì đột nhiên trông thấy cô nàng dảo bước đi xuống.

Tranny diện chiếc quần jeans màu xanh, giầy cao gót, điểm nhẹ chiếc áo font rộng màu trắng có in hình ban nhạc Linkin Park, vẫn mái tóc vàng óng ả nhưng nay đã được buộc cao, Tranny khoe một vẻ trẻ trung năng động, đôi chân dài miên man và một làn da trắng muốt, cô thu hút mọi ánh nhìn của những người xung quanh.

Trông thấy Tranny đang ngơ ngác ngó nghiêng xung quanh có vẻ như là đang tìm mình, Việt “bat” ngây người đứng dậy ra tay vẫy, ánh mắt hắn đầy ngạc nhiên, đầy ham muốn khi trông Tranny thực sự quá xinh đẹp và cá tính.

Nhìn thấy ông vua con nhà họ Huỳnh, Tranny nháy mắt ra hiệu ra bên ngoài chờ trước, Việt “bat” hiểu ý, vội vàng lui ra cửa bên hông đi lấy xe…

Sửa sang lại chiếc đồng hồ, Tranny tặc lưỡi vì đã hơn 8 rưỡi sáng rồi ! nhưng không sao ngủ nướng một tý ăn mới thấy ngon, tối qua ăn tiệc cô nàng không dám ăn nhiều nên đêm về thấy bụng hơi đói.

Đang đứng đợi Việt “bat” thì bất ngờ một cánh tay đàn ông từ phía sau vuốt nhẹ vào tóc cô, giật mình, Tranny quay người lại, nhận ra Giang “tổng đài”, cô nàng vội trần tình :

- Ba, sao ba nói sáng nay ba đi có việc sớm mà ?

- Ba về rồi ngốc ạ, sao thế, con định đi chơi đâu à ?

- Dạ, anh Việt giám đốc AMG Kiên Long hôm qua cùng đi ăn tiệc với mình đó ba, anh ấy rủ con đi ăn sáng…con nói với ba rồi còn gì…

- Ừm, đi ăn sáng hả ? vậy về sớm nghe chưa ! mà khoan đã, Huy, Huy ơi !

Nghe tiếng gọi, từ đằng xa một thanh niên chạy lại, anh chàng này là Huy – 28 tuổi, nhân viên của ông Giang.

- Dạ thưa chú !

- Cháu đưa điện thoại cho Tranny để lát nữa chú còn biết nó đang ở đâu, tiện thể cháu đi lấy xe luôn, chú cần đi có chút việc.

- Dạ vâng ạ ! vừa nói Huy vừa rút túi quần đưa cho Tranny một chiếc Iphone.

- Thôi không cần đâu mà ba ! Tranny dùng dằng…

- Kêu con cầm thì con cứ cầm lấy, ba sẽ mua cái khác cho cậu Huy sau !

Nhăn mày, trau mặt một lúc, Tranny đành cầm chiếc điện thoại, nhét vào túi quần rồi lững thững bước ra cửa chính nơi Việt “bat” vừa vẫy tay gọi.

- Trả anh nè !! vừa đến nơi, cô nàng đã đưa trả cho Việt chiếc Iphone mượn từ hôm qua.

- Ủa sao thế ? em không biết dùng à ? Việt “bat” ngạc nhiên.

- Không phải, mà là em có cái khác rồi, đây nè ! Tranny rút ra cái mới giơ lên trước cửa xe…

Việt bat cười, nhẹ nhàng mở cửa xe rồi lịch thiệp nói :

- Được rồi được rồi, anh đang định tặng em cái này làm quà ra mắt nhưng nếu mà e đã có cái khác rồi thì thôi vậy, nào bây giờ thì lên xe và đi ăn sáng thôi anh đói quá rồi đấy thưa tiểu thư !

- Ok ! me too !

Con xe Audi A6 màu trắng bóng láng của Việt “bat” luôn khiến hắn tạo ra sự ngưỡng mộ với những em chân dài mới quen nhưng có vẻ như lần này, nó chẳng giúp gì cho ông chủ trong việc gây ấn tượng với Tranny, vì đơn giản lúc này cô nàng chỉ nghĩ đến phở và chỉ có phở mà thôi.

Chiếc xe đậu lại bên đường, rồi cả hai lững thững xuống xe đi bộ một đoạn dài để tới ngôi nhà có địa chỉ 49 Bát Đàn.

- Sao phải đậu xe xa thế hả anh ? Tranny thắc mắc…

- Ừm, Việt “bat” nhún vai, vì ăn phở ở quán này là phải đợi, phở Hà Nội mà, phải chờ lâu đấy nên anh đậu xe ở ngoài đó đi bộ mệt mệt chút ăn cho thấy ngon !

- Vậy sao ? Tranny tưởng thật, ực ực…măm măm…gương mặt cô toát lên một cái vẻ háu ăn đến đáng yêu…

Cuối cùng thì cũng chờ đến lúc Việt “bat” bê ra bán phở bò thơm lừng béo ngậy, nước dùng trong veo nghi ngút khói, Tranny hít một hơi thật sâu để cảm nhận hương vị của Phở Hà Nội, cô húp một thìa nước…rồi lâng lâng…

- Ôi ! ngon tuyệt ! ăn thôi anh…em thèm lắm rồi…

Việt “bat” mỉm cười lắc đầu “đúng là ngố tầu” !

Cách đó chỉ một dẫy bàn, có lẽ Tranny không thể ngờ được rằng cái người đàn ông đang húp lấy húp để bát phở bò vừa chín tới kia lại là một người mà bấy lâu nay cô đang tìm kiếm, Quang “rùa” sáng nay cũng đi ăn sáng cùng với Vân Anh…

Họ ngồi đối diện nhau, nhưng chỉ có Vân Anh và Tranny là nhìn thấy nhau mà thôi, cả hai ở rất gần nhưng thực sự lại rất xa…

- Ơ kìa ! không đợi em với à ? eo, sao tham thế, Vịt con nũng nịu trách móc…

- Hi ! đêm qua không ăn gì, anh đói quá, mà anh mới chỉ húp nước thôi chứ đã ăn đâu…Quang “rùa” phân bua..

- Thôi đi…nào cho anh miếng thịt bò này ! thấy em thương anh nhiều chưa ??

Còn ở bên bàn đối diện, Việt “bat” cũng đang rất bối rối với khả năng ăn phở của Tranny :

- Trông em ăn ngon lành quá ! em thích ăn phở vậy kia à ?

Đưa tay gạt những giọt mồ hôi lấm tấm, Tranny dừng đũa nghỉ lấy sức :

- Hồi bé, mẹ em hay dẫn em đi ăn phở lắm, sau này lớn lên em cũng rất thích ăn, nhưng từ hồi sang Mỹ, em không được ăn những bát phở có hương vị Việt Nam như thế này…

- Ừm, em yên tâm, bất kỳ khi nào em thích ăn, cứ gọi cho anh, nhất định anh sẽ đưa em đi ăn…

- Thôi…em sợ làm phiền anh lắm ! lần sau… em đi taxi là được rồi, ừm, đây là ở đâu ấy anh nhỉ ? xem nào…49…Bát Đàn, Ok !

- Không sao, không sao, phiền gì đâu em, đây là công việc chị Linh giao cho anh, với lại em cũng chỉ ở Việt Nam có 3 tháng thôi mà, anh mà không nhiệt tình sẽ mang tiếng xấu mất…

- Ok ! vậy em không ngại đâu nha…mà khoan…để em cảm nhận hết bát phở này đã !!

Đang ăn, Tranny chợt ngoái đầu lên nhìn chiếc bàn phía đối diện, ồ một cô gái Việt Nam xinh đẹp, trạc tuổi với mình. Tranny mỉm cười, cô gái ấy đang rút tiền ra mua một gói kẹo cao su của một em bé bán hàng rong và nhẹ nhàng nói “không cần trả lại đâu, chị cho em tiền thừa đấy !”

Tranny vô cùng thích thú với ánh mắt đầy nhân hậu và nụ cười xinh xắn của bạn gái đó, và khi thấy cậu bé tiến về bàn mình, cô nàng vội nói với Việt “bat”

- Anh Việt, anh Việt…cho em...mượn ví…

Việt “bat” đang ăn, suýt bị sặc, gã bối rối :

- Sao thế em ? Anh thanh toán rồi mà…

- Không…anh cứ cho em mượn đi…

Cực chẳng đã, Việt “bat” đành phải rút ví đưa cho cô nàng nhiễu chuyện, đang hoang mang chả biết chuyện gì thì thằng bé bán kẹo đã đứng sát bên :

- Anh chị mua giúp dùm em kẹo…

Tranny ngay lập tức rút ra một tờ 100k, mỉm cười :

- Ưm, chị mua giúp nhóc một thanh nha…

- Dạ vâng ! cảm ơn chị, hết 10 nghìn chị ạ !

- Chị cho em, không cần phải trả lại đâu…

Nghe xong câu này, mắt thằng bé bỗng sáng rực, oa, lâu lắm rồi nó mới gặp được người khách hào phóng thế, thế là bữa cơm trưa nay và món tiền về nộp cho bố mẹ đã được giải quyết, nó vui mừng, cảm ơn rối rít…

Tranny cũng mỉm cười nhìn theo cái dáng vẻ tíu tít của thằng nhóc cho đến lúc nó đi xa, ở bàn đối diện, Vân Anh thầm cảm phục cô gái tóc vàng tốt bụng và chúc mừng ông người yêu ngồi đối diện có 1 cô người yêu tốt.

Nhận lại ví từ tay của Tranny, Việt “bat” lắc đầu, chép miệng :

- Em cho nó làm gì, bọn này rồi lại nướng vào điện tử hết ấy mà, con nít bây giờ quái thai lắm !
Tranny không nói gì, cô chỉ cười, cô cho nó, đơn giản vì những đứa trẻ Việt Nam thật đáng thương, và cái hình ảnh thằng bé đội chiếc mũ, bộ quần áo và cái dáng vẻ đó…khiến cô nhớ lại một người…


Cả 4 người cứ thế say sưa với bát phở bò Hà Nội thơm lừng, béo ngậy mà chẳng ai để ý ở phía đối diện, có 2 người đàn ông mặc đồ đen đang lặng lẽ quan sát tất cả những gì đang diễn ra…
XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.GIAITRI.PRO