watch sexy videos at nza-vids!
wap hay nhat
Mảnh ghép tình yêu - phần 46
Thành Phố Hải Phòng

Những lần đi tình nguyện bao giờ cũng vậy, Quang sẽ không một lần gọi điện về, gã Rùa không biết được rằng ở nhà Vân Anh rất hay lo lắng, nào là mưa rừng, nào là nắng gắt, nào là điều kiện ăn uống, vệ sinh không đảm bảo, rồi bia rượu và làm việc cả ngày lẫn đêm…Nhưng không sao, Vịt con luôn trấn an mình rằng rồi sẽ lại như mọi năm, gã Rùa sẽ bất ngờ trở về, trên tay là những món quà núi rừng gã mua dành tặng cho cô, nhưng việc đầu tiên mà cô nàng sẽ làm không phải là xem xem đó là những món quà gì mà phải ôm thật chặt cái tên đáng ghét đó !

Đang miên man với những dòng suy nghĩ thì tiếng chuông điện thoại reo, Vân Anh liếc qua chiếc máy, là số của thầy giáo Duy Minh, cô nàng lắc đầu ngán ngẩm, không muốn nói chuyện, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, dù sao thầy và gia đình cũng đang ở Hải Phòng chứ không phải Hà Nội, biết đâu họ cần mình giúp điều gì đó thì sao…Nghĩ đến đây, cô đành bấm nút trả lời cuộc gọi…

Duy Minh đang ở trung tâm thành phố, gã phi xe một mình từ Đồ Sơn vào, chỉ để mời Vân Anh đi uống nước và giúp hắn thăm cảnh đẹp thành phố hoa phượng đỏ…đang rảnh rỗi và cũng chẳng biết phải làm gì, bất đắc dĩ Vân Anh đành nhận lời làm hướng dẫn viên du lịch…


Simacai

Do buổi chiều chị em phải lo cơm nước cho cả đoàn nên hội con trai lần nào cũng nhường phái yếu tắm trước, khổ nỗi nhà tắm nằm dưới vách suối tít xa xa, bên trên đỉnh đầu lởn vởn vài bóng người qua lại…mấy chị em nhìn nhau hơi nhát…

Đội con trai hăng hái, đứa nào đứa nấy xung phong đi cùng để quan sát tình hình và canh cho chị em tắm, Quang “rùa” cũng xung phong xin xông pha ra mặt trận nhưng chả nhận được phiếu tán thành nào nên đành nằm nhà chờ cơm đến.

Con suối nhỏ nằm dưới một chiếc cầu treo mà người dân nơi đây tự tạo, anh bí thư cho biết mỗi năm họ lại phải đi chặt luồng và làm một chiếc cầu như thế này bởi vì cứ đến mùa mưa, nước lũ ở đây dâng lên khá cao, và chiếc cầu duy nhất nối 2 thôn sẽ lại bị cuốn đi mất. Mọi liên lạc giữa hai thôn đành chờ cho mùa lũ trôi qua. Hơn thế nữa đó là nếu như mấy ngày ở đây mà có mưa rào thì cả đoàn không có cách nào để về được hết, xe bên ngoài sẽ không vào được mà bên trong cũng không ra được, mọi liên lạc với thế giới bên ngoài khi đó cũng sẽ bị cắt đứt…

Đợt đi này, cả đoàn mang theo hàng chục thùng mỳ tôm, phần nửa để làm từ thiện, số còn lại dùng để ăn sáng, nếu bạn nào từng biết cái thời xếp hàng cầm tem phiếu để đi mua đồ thì sẽ dễ hình dung ra quang cảnh buổi sáng ở nhà bếp nó như thế nào.

Chị Hà hậu cần làm chủ tịch nồi nước sôi, các thành viên bóc sẵn mỳ bỏ vào bát, xếp hàng lần lượt nhận nước rồi lóc cóc ra bàn ngồi ăn…Có điều, số lượng bát không đủ nên phải chia nhau ra mà ăn, ai khôn thì bớt chút thời gian mò ra vườn hái được mấy cọng rau ngót, mà khôn nữa, như Quang “rùa” chẳng hạn, ăn cuối cùng với đội hậu cần là y như rằng vừa có rau mà lại được khuyến mại thêm quả trứng…

Tranny lúc này rất được thành viên trong đoàn cả nam và nữ yêu quý, lẽ thường tình thôi vì cô ấy lạ mà, mà cái lạ thì bằng tạ cái quen. Anh Huy cũng không muốn cô nàng việt kiều phải đảm nhiệm công việc nặng nhọc nên sẵn thấy Tranny mang theo máy ảnh thì bàn giao luôn cho cô ấy nhiệm vụ chụp ảnh và quay phim cho đoàn để làm tư liệu cho sinh viên sau này, công việc quá thích hợp cho một cô nàng thích phiêu lưu và làm nhà báo.

Đến đây, có lẽ sẽ có nhiều người thắc mắc rằng tại sao 2 người đã ở gần nhau đến như vậy mà vẫn chưa nhận ra nhau ?? vì cái duyên chưa đến mà thôi, và cũng bởi vì lý do ngốc nghếch nhất, hồi bé cả hai chỉ biết gọi nhau là Rùa và Lọ Lem chứ nào có biết tên thật là gì ? mà trong đoàn có mấy ai gọi Quang là Quang “rùa” đâu kia chứ ??

Buổi chiều thứ 3 tại Simacai là trận lượt về giữa đội tình nguyện và đội liên minh 2 thôn, với tính chất quan trọng của trận bóng, anh Huy đã cho cả đội nghỉ sớm từ 4h chiều, rồi cùng thanh niên thôn kéo nhau lên sân vận động nằm trên độ cao vài nghìn mét so với mặt đáy biển. Để đảm bảo chiến thắng, anh Huy cho anh em tích cực phát cỏ lau, đào đất để lấp các hố du kích mọc giữa sân bóng, căng lại lưới và kẻ vạch sân đàng hoàng.

Bà Hà hậu cần lần này bỏ cả cơm nước ở dưới nhà sàn, mò lên sân bóng, đầu đeo băng rôn, tay mang theo nồi niêu xoong chảo, thân hình ù ịch chèo lên tảng đá cao để cổ vũ, người thì lùn mà giọng thì oang oang :

- Hôm nay mà thua thì về bị cắt cơm hết đấy nhé !! Cố lên cố lên !!

Nói xong bả đưa cho Tranny một cái chảo kêu đập mạnh vào em, cổ vũ mạnh vào. Tranny quàng con Canon ra trước ngực, tươi cười làm theo bà chị, miệng cũng hét thành lời ra vẻ tinh thần thể thao ghê gớm lắm…

Dàn cổ động viên đông là vậy, chuyên nghiệp là vậy, anh em chuẩn bị tinh thần, lên đấu pháp, chiến thuật là vậy…nhưng rút cuộc vẫn bị cắt cơm tối !!

Tối hôm đó sau giờ cơm, cả đoàn tập trung hết ra giữa khoảng sân của 2 nhà sàn, Quang “rùa” và anh Phước “kều” (biệt danh mới của anh) loay hoay bắc cái bóng đèn duy nhất từ nhà sàn ra giữa sân, tối nay đội thanh niên thôn mời anh em tình nguyện chơi món nhảy sạp vừa vui mà vừa dễ tổ chức.

Chỉ có điều, điện ở đây rất khan hiếm, chủ yếu chạy bằng tua-bin mắc ở suối, điện to hay nhỏ là tùy thuộc vào dòng chảy của nước nên nhiều lúc đèn cứ chập chờn đâm ra mọi người nhảy sạp mà cứ như nhảy nhạc sàn.

Tranny có lẽ lạ nhất với món này, cứ loay hoay đứng nhìn không dám vào sợ nó cạp vào chân thì mai nằm nhà khỏi nhà báo gì nữa…

Mấy bạn nam với thanh niên thôn cũng chủ động chìa tay đón mời nhưng Tranny vẫn chỉ cười trừ, không dám…

Cô nàng thấy ai cũng làm được, cũng hào hứng lắm, sắn quần bò lên, lao đại vào nhảy, y như rằng chưa quen nhịp bị nó cạp cho 1 phát vào mắt cá chân, đau điếng cô việt kiều bỏ ra ngoài, mắt rưng rưng…

- 1…2…1..2..3, 1…2..1..2..3…

- Cái gì vậy ? Tranny quay sang thấy Quang đang lẩm nhẩm điều gì đó

- Nhịp của nó đấy, cứ theo nhịp mà nhẩy là sẽ không sao đâu…

- Khó quá…Em đầu hàng thôi…

- Chưa thử đã đầu hàng, 1…2…3….vào nào !!

Dứt lời Quang nắm ngay tay Tranny rồi cả 2 xông vào trong :

- Nhảy theo nhịp nhé, nào, 1..2..1…2…3 1..2..1…2…3 1..2..1…2…3

Được thầy dạy cho vài điều cơ bản, cô nàng có vẻ như đã hiểu luật và quen dần với điệu nhảy, Tranny cứ thế nhảy đi nhảy lại và còn học đòi bắt chước những bạn dân tộc nơi đây khi họ có thể nhảy tiến, nhảy lùi, nhảy đôi, nhảy kép…

Buổi tối hôm đó, lần đầu tiên và có lẽ Lọ Lem cũng là người duy nhất bỏ giở giấc ngủ để bước xuống nhà sàn và ngồi thức đêm cùng với các bạn nam ở chiếc bàn huyền thoại những đêm vừa qua vẫn nằm giữa hai nhà.

Cô cầm theo chiếc máy ảnh để xuống khoe cùng Quang những tấm hình đẹp và ngộ nghĩnh mà cô đã săn được cả ngày hôm nay, mọi người túm tụm vào xem rồi thi nhau cười ha hả. Riêng Quang chỉ nhắc :
- Vẫn còn 2 ngày nữa, còn phải chụp nhiều, mọi người lúc khác xem kẻo máy hết pin đấy…

Thấy giọng anh Quang có vẻ nghiêm nghị, đám đàn em sinh viên cũng thôi không xem nữa, chúng trả lại máy cho Tranny rồi từng đứa từng đứa lẩn đi đâu mất…

Mùa hè ở miền núi ngày thì nắng nóng, đêm thì mát mẻ, bốn bề là núi rừng bao bọc, trăng và sao đua nhau khoe sắc làm rực sáng cả một vùng trời trông như một ruộng hoa. Tranny nhìn Quang một lúc rồi mỉm cười :

- Tôi biết anh không khô khan và khó tính như mọi người vẫn nói…tôi có mang theo pin dự phòng rồi, hơn nữa 4 ngày không làm máy tôi hết pin được đâu.

Đáp trả câu nói vừa rồi, Quang uống 1 ngụm nước, rót sang cho Tranny 1 cốc, nhìn thẳng vào mắt cô nàng :

- Cảm ơn, không ngờ còn có người cẩn thận hơn tôi…cô đi ngủ đi, đêm muộn rồi !!

- Anh yên tâm, khi nào buồn ngủ tôi sẽ đi ngủ ngay…mà anh Quang này ??

- Sao vậy ??

- Tôi vẫn tự hỏi suốt 2 hôm nay….rằng với 5 ngày ở trên đây…chúng ta thực sự không làm được gì cả…liệu chiến dịch tình nguyện của các anh có tính sai điều gì không ?

Quang lắc đầu, gã cũng đã nghĩ nhiều về việc này, rồi đôi mắt chợt long lanh, Quang cười nhẹ, không trả lời, chỉ nghĩ trong đầu : …Có thể nói, từ khi đoàn tình nguyện lên đến đây, cuộc sống vốn ảm đạm thanh bình của người dân thôn quê bỗng chốc đổi thay với thái độ tích cực, mọi người hăng say cùng làm việc, hăng say ra đồng, các cháu nhỏ hăng say đến lớp, đêm về tinh thần đoàn kết lại được lên ngôi. Một thôn bản vốn chìm trong bóng tối thì nay lại sáng lên niềm vui của những thanh niên, của những cán bộ thôn xã mà đã lâu lắm rồi chưa được tham gia. Có lẽ trong 5 ngày 5 đêm, cả đoàn sẽ chẳng giúp gì được nhiều cho con đường liên thôn, sẽ không kịp làm một công trình thanh niên, sẽ chẳng dạy được nhiều cho các cháu … Chỉ có một sự thành công, thành công lớn nhất mà cả đoàn mang lại đó là đem ánh sáng của sự đoàn kết, chung tay giúp đỡ mọi người gặp hoàn cảnh khó khăn, quên đi mọi khoảng cách, cùng ăn, cùng làm, cùng sống, cùng giao lưu với bà con nơi đây, qua đó chứng tỏ tinh thần tương thân tương ái của người dân Việt Nam với nhau, có lẽ chỉ có những ai sống trong những ngày này mới có thể hiểu hết được cái ý nghĩa sâu xa đó…

- Anh không trả lời tôi sao ? Tranny vỗ nhẹ vào vai Quang !

- Khi nào trở về thành phố, nằm suy nghĩ lại, cô sẽ có câu trả lời…
Trong những ngày cuối cùng tại Bản Mế, đoàn tình nguyện đã cùng đội thanh niên nơi đây sửa sang xong con đường liên thôn, hy vọng kể từ đây mỗi khi mùa mưa đến con đường này sẽ không còn lầy lội và trơn trượt như trước nữa.

Tranny và đội văn hóa ánh sáng hè đã trình làng rất nhiều tiết mục văn nghệ đặc sắc trong đêm lửa trại liên hoan với màn biểu diễn của các cháu bé 2 thôn, một thời gian ngắn nhưng các bạn ấy đã làm được những điều thật sự tuyệt vời.

Cái đêm cuối cùng tại nơi đây sao thật dài và thật đáng nhớ, chẳng một ai ngủ, mọi người tập trung hết bên một nhà sàn, tay trong tay, đầu sát bên đầu, hàn huyên đủ mọi chuyện, ai cũng cảm thấy sẽ rất nhớ những ngày ở nơi này khi ngày mai đã phải trở về thành phố, sẽ không còn nữa những ngày cùng nhau nấu bếp, cùng dọn cơm ra những tấm lịch, cùng cụng bát thay bia, sẽ không còn những ngày hành quân ra suối đi tắm, ngoảnh đầu lại đã bị giấu mất cái quần đùi…cũng sẽ chẳng còn những buổi chiều rồng rắn theo nhau đi cổ vũ bóng đá, những buổi tối liên hoan văn nghệ, thi kể chuyện ma, kể chuyện cười, sẽ có nhiều người nhớ lắm những người bạn trong đoàn mà 5 đêm ở với nhau từ không quen đã trở thành tri kỷ, nhớ lắm những bát rượu ngô ấm nồng, những con cá suối nướng vội và những bát mỳ buổi sớm mai…

Cái đêm cuối cùng này sao trời bỗng dưng oi nồng quá, nóng hơn mọi khi rất nhiều, một số bạn nam không ngủ được kéo nhau xuống chiếc bàn chỉ huy ngồi nói chuyện, ngắm sao, thổ lộ tâm sự rằng đã trót thích một ai đó trong đoàn mất rồi nhưng chưa kịp nói…mà có nói cũng chẳng biết phải nói sao, chỉ sợ đó chỉ là tình cảm nhất thời mà thôi…

Bác Bí Thư già cũng thức cùng đội thanh niên, đôi mắt bác tuy mờ và phải đeo kính cả chục năm nay nhưng vẫn còn tinh tường lắm, trầm ngâm suy tư một hồi lâu, bác lắc đầu thở dài :

- Trời oi thế này là dễ ngày mai có mưa lớn lắm…

Mấy đứa sinh viên năm nhất năm hai có lẽ không hiểu gì, hùa vào câu chuyện đùa cho vui, chúng nhao nhao :

- Mưa to sập luôn cái cầu cho cả đoàn được ở lại thêm 1 tuần nữa bác ạ, bọn cháu là chưa muốn về đâu…

- Các cậu chưa biết mưa ở miền núi nó như thế nào đâu, bác cười trừ, nhấp 1 ngụm trà rồi lại lặng lẽ quan sát tiếp.

Sáng sớm hôm sau, cả đoàn dậy từ rất sớm theo lệnh của anh Huy, gọi là dậy sớm thế thôi chứ phải đến 2/3 trong đoàn đã thức trắng cả đêm qua. Mọi người dọn dẹp vệ sinh xung quanh khuôn viên 2 nhà sàn, chào hỏi bà con, tặng quà cho các hộ dân gần đấy rồi chuẩn bị ba lô lên vai, tất cả ra về.

Đoàn thanh niên và bà con Bản Mế ra tiễn rất đông, họ tiễn đội tình nguyện ra đến tận chân cầu mới chịu dừng lại, mọi người được chứng kiến thêm vài phút cho những cái ôm chặt, những cái bắt tay, những câu chào, những lời hứa hẹn ngày gặp lại…bịn rịn lắm mới dứt được hết ra để qua cầu được an toàn…

Qua được hết cầu thì trời đổ mưa…mưa cũng không to lắm nhưng kèm theo là gió ùa về. May sao chiếc xe đã quay đầu chờ sẵn cả đoàn, mọi người vội vã lên xe, cất đồ, rồi ổn định chỗ ngồi…cũng không ai phải dính hạt mưa nào. Trong đoàn có 2 luồng ý kiến, một bên thì tiếc nuối “sao không mưa từ hôm qua có phải được ở lại thêm vài ba ngày rồi không ?” một bên thì lại thở phào nhẹ nhõm “may mà qua cầu rồi trời mới đổ mưa !!!”.

Chiếc xe đi được khoảng hơn 10 phút thì cơn mưa rào bây giờ mới bắt đầu đổ xuống, mưa to như trút nước kèm theo gió mạnh khiến mọi người phải vội vàng đóng chặt cửa kính, chiếc xe chở gần 40 con người nặng là thế mà cũng có những lúc chao đảo vì sức mạnh của gió, đúng là cái nóng oi ả của đêm qua rõ ràng là dấu hiệu cho cơn mưa này.

Tranny ngồi cạnh anh Phước, không quan tâm lắm đến trời mưa, cô nàng đang xem lại những bức ảnh chụp công khai và chụp trộm vào chiếu và tối qua, 4 ngày ở nơi đây Tranny phải bấm đến cả nghìn bức ảnh, đầy cả thẻ nhớ 8GB, cạn cả pin…nhưng đó là một phần thưởng quá lớn lao dành cho công sức của cô nàng. Về đến thành phố, mọi người sẽ add nick nhau rồi bắt đầu những tấm hình hay ho mới lần lượt được công bố…Nghĩ đến sự ngạc nhiên và tức giận của bạn bè trong đoàn, cô nàng thích chí ngồi cười mỉm một mình tự sướng cho tài năng paparazzi của mình.

Ngồi trên 1 hàng, Quang “rùa” trông thấy hết sự xấu xa của cô nàng, gã bĩu môi, ngán ngẩm, đoạn ngả đầu ra ghế dựa định sẽ đánh 1 giấc để xua đi sự mệt mỏi khi thức trắng cả đêm qua. Nhưng mới chỉ chợp mắt chưa đầy 15 phút, chợt tiếng phanh KÉT và một âm thanh ẦM vang lên khiến Quang tỉnh giấc…Cả đoàn xe nhốn nháo sợ gặp phải tai nạn gì đó, rồi tất cả tập trung hết về phía trước mặt…

Hàng trăm tấn đất đá đang đổ la liệt phía trước con đường độc nhất để đi ra UBND huyện Simacai. Dường như vừa có 1 vụ lở đất xảy ra ở nơi đây. Bác Tài vội cài số lùi tránh xa khu vực nguy hiểm, nhưng khi chiếc xe vừa lùi được khoảng hơn 30m, cả đoàn bỗng trông thấy 1 chiếc nhà sàn đã bị sập hơn một nửa chỉ còn thấy mái, có lẽ là hậu quả của vụ lở đất, bên cạnh đó đang là tiếng kêu la thảm thiết của một cô gái…

Không một chút đắn đo suy nghĩ, Quang “rùa”, anh Huy, anh Phong và một số các bạn nam khác như hiểu ra vấn đề, họ mở cửa sau lao ra ngoài đường mặc cho trời đang mưa xối xả.

Lúc này tận mắt chứng kiến thấy cảnh ngôi nhà đang bị sập dần dần vì lở đất, Quang, Huy, Phong và các bạn nam vội vàng trùm áo mưa rồi lao lên con dốc, từ trong xe anh Phước cũng lao theo cùng mọi người.

Mặc cho mưa to gió lớn, mặc cho mưa tát vào mặt, cả bọn xông vào dùng tay đào bới cùng với người phụ nữ có lẽ là thành viên của ngôi nhà này.

Sợ mưa to sẽ kéo theo lũ quét, anh Huy cắt cử 2 bạn leo lên cao xem tình hình lũ có kéo về không, Quang vừa đào bới vừa thét lên :

- Dũng, Thanh, hai đứa quay lại xe, bảo mọi người tìm cách liên lạc với Ủy ban huyện, rồi mang hết cuốc xẻng lên đây, nhớ dặn bác tài lùi xe thêm 100m nữa cho an toàn và các bạn gái không ai được ra ngoài hết nghe chưa !

Sau khi được Dũng và Thanh báo tin, cả đoàn nhốn nháo tìm cách lấy được số ủy ban huyện Simacai để gọi cứu viện, 2 bạn sinh viên năm nhất lôi từ trong gầm xe ra, may sao vẫn còn mấy chiếc xẻng và một ít bạt áo mưa, hai đứa ôm hết rồi quay trở lại chiếc nhà sàn.

Từ đằng sau một chiếc áo mưa màu vàng cũng hối hả bám theo, không ai khác ngoài Tranny. Cô nàng xách theo máy ảnh, quyết tâm sẽ chụp được những bức hình vô cùng quý giá này.

Trời vẫn đang mưa rất to, gió giật ầm ầm, bầu trời dần chuyển sang mầu xám xịt…đất ở nơi đây cứ thế tiếp tục có dấu hiệu nhão ra và không biết sẽ bị lở tiếp khi nào,

nhưng điều đáng sợ hơn cả là nếu lũ quét tràn về mọi chuyện sẽ vô cùng nguy hiểm, vì vậy vừa đào bới Quang vừa hét thật to hỏi kỹ cậu sinh viên năm 2 đang leo tít lên cao :

- Có thấy gì không ??

- Anh Quang ! chưa có gì cả, mọi người cứ yên tâm đi !!

- Ok ! Dũng, Thanh ném xẻng cho mọi người đi, đào ở phía giữa ấy !!

Ở bên cạnh, lúc này ngoài cô gái người dân tộc có thêm 1 người con trai nữa ở đâu chạy về. họ vừa la hét vừa nói chuyện với nhau bằng tiếng gì đó mọi người không thể hiểu được, nhưng chắc chắn có người đang bị chôn vùi dưới lớp đất này, vì thế tất cả như quên luôn cơn mưa nặng hạt, quên luôn việc đêm qua chưa ngủ, quên hết mọi sợ sệt…người đào, kẻ bới…cố gắng để cứu người…

Cách đó vài chục mét, Tranny đang cố gắng trùm kín áo mưa, chụp bằng được những tấm hình đắt giá này. Đối với một người được giao trọng trách như cô, những tấm hình lúc này có ý nghĩa vô cùng và thực sự quan trọng.

Bà Hà hậu cần có vẻ như nóng ruột không chịu được sự chờ đợi cũng đã dẫn một số chị em lao lên dốc để hỗ trợ cho các bạn nam, cả đoàn tập trung hết vào chiếc nhà sàn để đào bới, ai ai cũng nỗ lực hết mình.

Tranny tắt nguồn chiếc máy ảnh, đậy ống kính, gói thật chặt vào lớp áo mưa dầy, cô cũng đã tính kỹ, máy có thể hỏng nhưng chỉ cần thẻ nhớ không việc gì, chắc chắn những tấm ảnh sẽ không bị làm sao. Treo lớp áo mưa dầy vào một cành cây, cô nàng Việt Kiều cũng xông vào phụ cùng mọi người công việc cứu hộ.

Hơn 10 phút đào bới cuối cùng cũng đã mang lại kết quả, những người bị nạn cuối cùng cũng đã xuất hiện, cả đoàn như trông thấy ánh sáng cuối đường hầm càng vội vã và sung sức hơn trước nhiều.

Anh Huy bảo chị em dồn nước vào áo mưa để rửa sạch bùn đất cho người đầu tiên được lôi lên, lau thật sạch mắt mũi, tai và cho họ súc miệng để đẩy bùn đất ra ngoài.

- Còn bao nhiêu người nữa ? Quang hỏi như hét vào cô gái người dân tộc

Có vẻ như cô này hiểu tiếng Kinh, cô ta giơ 1 ngón tay lên báo hiệu vẫn còn 1 người nữa đang bị nạn. Cả đoàn lại tiếp tục đào bới nhưng rất cẩn thận vì sợ cuốc xẻng va trúng người bị nạn, hơn nữa không thể đào tập trung vào 1 chỗ quá sâu sẽ khiến đất tiếp tục bị lún, Quang yêu cầu mọi người dừng cuốc xẻng lại, dùng khăn quấn vào tay rồi cào đất vì người còn lại chắc chắn nằm rất gần đây.

Anh Huy chỉ đạo cho bớt 1 số các bạn nữ đưa người bị nạn vào xe và tránh những nguy hiểm có thể ùa đến bất kỳ lúc nào. Lúc này chỉ còn lại Hà hậu cần, Tranny và 3 bạn gái khác nữa là quyết ở lại.

- Anh Quang !!! đây rồi…tiếng hét lên trong sung sướng của thằng Vinh, vị trí bị nạn của người cuối cùng nằm cách giữa nhà hơn 2m, có lẽ là vị trí bếp, cả đoàn tập trung hết về phía góc đó, thi nhau đào bới bằng tay không, cuối cùng cũng đưa được người bị nạn ra khỏi đống đổ nát.

Nhưng thằng nhóc khoảng 12-13 tuổi này yếu hơn so với người trước, nó không vùng vẫy, sức chịu đựng khá yếu…người con gái, có lẽ là chị nó lao vào, ôm chầm lấy nó, Quang gạt ra, lấy áo thấm nước lau thật sạch cho nó, rửa sạch tai và mũi…vỗ thật mạnh vào lưng nhưng không thấy nó tỉnh lại…

- Anh gập người nó lại để qua đầu gối rồi sốc sốc thật nhiều vào cho nó nôn hết ra… Tranny từng tham gia vào đội tình nguyện bơi lội nên có chút kiến thức trong chuyện này.

Quang rùa nâng thằng bé dậy, làm theo lời cô nàng, vừa sốc vừa động viên :

- Cố lên nào nhóc, nôn hết ra đi, thở đi nào…

10 cái đầu tiên, vẫn không có dấu hiệu gì, Quang quay ra nhìn mọi người, bà chị nó thì cứ kêu gào thảm thiết át cả tiếng mưa, Tranny vẫn không chịu đầu hàng, cô thúc giục :

- Tiếp nữa đi, anh đừng dừng lại, sốc thật mạnh vào…

Quang “rùa” lại gập người thằng nhóc qua đầu gối, sốc thêm vài cái nữa, phải đến cái thứ 20 mới thấy nó ho khụ khụ rồi nôn thốc nôn tháo biết bao nhiêu bùn, Tranny xúm vào bảo chị gái nó cho nó súc miệng với nước đi, thằng nhóc bây giờ mới chịu tỉnh lại, mắt mở lim dim, nhổ được mấy ngụm nước xong đã bắt đầu có thể thở được…Cả đoàn reo lên sung sướng.

Anh Huy vội vàng nhắc nhở :

- Mọi người xuống xe ngay…Phước em cõng một người giúp anh, thằng nhóc này để anh bế nó đi. Quang em gọi cho cái Phương bảo nó không cần quan sát nữa về xe ngay. Mấy đứa xuống trước chuẩn bị nước sạch, khăn và mỳ tôm ra đây, nhanh nào…

Cả đoàn vội vã nối đuôi nhau xuống dốc để về xe, anh Phước to khỏe nhất đoàn nên cõng nạn nhân chạy như bay về tới trước, xuống đến cuối dốc, Tranny mới chợt nhớ vẫn đang để quên chiếc máy ảnh Canon ở trên đó, cô nàng vội xoay người lại bỏ chạy lên trên, trông thấy vậy Quang “rùa” thét lên hỏi :

- Xuống ngay, cô đi đâu ???

- Cái máy ảnh, tôi đi lấy cái máy ảnh, mọi người cứ ra xe trước đi !!

Vừa nói xong Tranny đã lao vội đi, Quang “rùa” đưa thằng nhóc sang cho Dũng dặn đưa nó vào xe gấp và cho mọi người chuẩn bị hết trước đi, gã quay lại với Tranny rồi sẽ về ngay sau ! Nói xong Quang lao theo cô nàng Việt kiều lỳ lợm ương bướng.


Cơn mưa vẫn tiếp tục nặng hạt, gió thổi ầm ầm, chiếc nhà sàn gặp gió mạnh lại lún sâu thêm một chút nữa, dường như vụ lở đất vẫn chưa chịu dừng lại.

Chạy phía sau, Quang hét với theo :

- Bỏ nó đi, nguy hiểm lắm, quay lại ngay !!!

Nhưng Tranny vẫn tiếp tục chạy :

- Không !! cứ mặc kệ tôi…

- Đồ điên ! cô muốn chết à ??? quay lại ngay !!

Đang chuẩn bị tới nơi, bỗng nhiên Tranny khựng lại rồi đổ gục xuống đất, cô nàng thét lên đau đớn…

Quang “rùa” cũng vừa bắt kịp cô nàng ương bướng, thấy gang bàn chân Tranny máu tuôn ra xối xả. Có lẽ một mảnh gỗ nhọn vừa cứa ngang qua lòng bàn chân…Không chần chừ, Quang xé ngay chiếc áo tình nguyện, đưa lên miệng cắn 1 đầu, tay rạch 1 đoạn vải dài rồi nâng chân Tranny lên băng thật chặt để cầm máu. Dù đau đớn lắm nhưng cô nàng vẫn ngoan cố, cứ đòi đứng dậy để đi lấy chiếc máy ảnh chỉ cách đó có hơn 100m.

Đặt Tranny xuống, Quang dí tay lên trán cô nàng, ra lệnh :

- Ngồi yên đấy, tôi đi lấy cho !!

- Cảm ơn !!

Một phút ngắn ngủi dừng lại đủ để hai người kịp nhìn vào mắt nhau, Quang “rùa” cười nhẹ, lắc đầu như chịu thua cái tính bướng bỉnh của cô nàng, Tranny cũng mỉm cười, có lẽ là cười vì sự ngốc nghếch và ương bướng của mình.

Tặc lưỡi 1 cái, Quang bật dậy, lao về chiếc máy ảnh, Tranny dõi mắt nhìn theo…cái con người này, đúng là không lạnh lùng và khó tính như mình nghĩ, thật ra anh ta là người sống nội tâm và rất hay giúp đỡ mọi người xung quanh.

Cuối cùng Quang cũng đã lấy được chiếc máy ảnh, đúng lúc chiếc nhà sàn mất hoàn toàn trụ đổ ầm xuống vũng bùn…

Đưa chiếc máy cho chủ nhân của nó, Quang thì thào :

- Bây giờ đã có thể đi được chưa ?

- Tôi e là…không đi được mất rồi…Tranny vừa nói vừa chỉ xuống cái chân đau !!

Quang vuốt nước ở trên mặt, nhìn cô nàng việt kiều cũng đang ướt sũng, mái tóc vàng bết lại chỉ còn một nhúm, chiếc áo tình nguyện bám chặt vào người lộ ra cả một vòng eo tuyệt đẹp nối xuống là cặp chân dài, thon nhỏ đang co một chân lên chuẩn bị lặc cò cò vì đau.

- Lên đi !! gã Rùa trầm ngâm…

Vừa dứt lời, Tranny đã lấy đà lao thẳng lên lưng Quang, chiếc máy ảnh quàng ra phía trước ngực…đúng lúc này bọn anh Phước, Huy, Long cũng chạy tới nơi…

Ngó sang anh Phước, Tranny vẫn còn lém lỉnh :

- Anh cầm hộ em máy ảnh đi, chân em đau, để anh Quang cõng em ra xe cũng được mà !!

Mắt anh Huy trợn tròn, nuốt nước bọt ừng ực vì tiếc là đã tới muộn nên không được làm anh hùng cứu mỹ nhân.

Tranny công nhận nhìn nhỏ nhỏ vậy mà nặng phết, nhất là thời điểm này Quang “rùa” cũng đã bắt đầu cảm thấy thấm mệt, gã vừa đi, vừa tức, vừa đá đểu :

- Cô, thật sự là ngang ngược, giống hệt vịt con !!

- Vịt con nào ?? Tranny tò mò !!

- Bạn gái tôi, gã Rùa vừa thở vừa đáp !!

- À à !! tôi không phải là vịt con, tôi là… Lọ Lem !!

Nghe thấy 2 từ Lọ Lem, Quang đoán ngay là cô nàng này chắc muốn đá đểu gì mình đây, nhưng không hiểu sao lúc này Quang cũng chẳng còn muốn đấu khẩu với Tranny nữa, gã chỉ cười :

- Hồi bé tôi cũng quen thân với 1 cô tên là Lọ Lem, nhưng cô ấy ngoan hiền và nhút nhát chứ không ương bướng và ngang ngược như cô !!

- Vậy sao !! Tranny cũng rất hồn nhiên…Hồi bé tôi cũng quen một anh bạn, ừm, gọi là anh Rùa ! anh ta hiền lành và tốt bụng chứ không khô khan và khó tính như anh !! haha…


Nghe tới đây, bỗng đôi lông mi Quang nhăn lại, Tranny vừa nói gì vậy ? nói thật hay nói đùa ??? có một cảm giác gì đó lạ lắm chạy ngang qua, Quang thả vội Tranny xuống khiến chân cô nàng chạm đất bị đau phải kêu lên oai oái…

- Ái !! Anh độc ác vừa thôi…tôi mới nói…

- Lọ Lem ?? có vừa nói cô là Lọ Lem ? Ôm chặt hai bên vai của Tranny, Quang “rùa” ngờ ngợ có 1 điều gì đó…

- Phải, thì sao ? chỉ là hồi bé thôi…

- Sinh ngày 27-11, rất thích mặc váy trắng, thích ăn kem và không biết đi xe đạp ?? liên tiếp là 1 tràng của Quang !! và lần này thì Tranny ngơ ngác thật sự, quên cả đau, mắt cô tròn xoe, sợ hãi…

- Anh…anh là ai ??? tại…tại sao lại biết…??
Hải Phòng

Đã hơn 1 ngày trời Vân Anh không tài nào liên lạc được với Quang, theo đúng lịch tối ngày hôm nay cả đoàn sẽ về đến Hà Nội và nếu giống như mọi năm, từ buổi trưa Quang sẽ phải gọi điện cho Vân Anh để thông báo tình hình !

Cô bé hết gọi vào số Quang “rùa” rồi lại gọi sang số anh Huy, anh Long, anh Mạnh… nhưng tất cả đều bặt vô âm tín, không chịu đầu hàng, Vân Anh tiếp tục tìm cách liên lạc với ban chấp hành đoàn trường và câu trả lời mà cô nhận được cũng rất mơ hồ “Đoàn tình nguyện vẫn chưa về đến Hà Nội”…

Trong lòng như có lửa đốt, tâm trạng lo âu rối bời, Vịt con hết đi ra rồi lại đi vào, online trên mạng mong tìm kiếm một thông tin nào đó của đoàn tình nguyện, nhưng tất cả vẫn chỉ là con số 0…

“Trời ơi ! sao mà mình lại lo thế không biết, linh cảm dường như đã có chuyện gì không hay xảy ra…lậy trời lậy phật !! mong là mọi chuyện vẫn bình an…có lẽ cả đoàn bị một tên trộm nào đó đột nhập và khoắng sạch điện thoại di động, cũng có thể trời mưa nên họ phải ở lại Simacai thêm 1 ngày…Mong là như vậy…”


SiMaCai


Cơn mưa lớn tại Sán Chài vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại sau hơn 1 ngày trút xuống xã nhỏ miền núi hàng vạn khối nước, khó khăn lắm chiếc xe 34 chỗ mới chạy lùi được về UBND xã để cứu người và đóng quân, mưa to khiến đường lầy lội và giao thông miền núi gần như bị tê liệt, chỉ có các bác bên ủy ban cùng đoàn thanh niên xã là nhiệt tình có mặt, tạo mọi điều kiện thuận lợi cho các thành viên trong đoàn trú tạm tại nhà văn hóa và liên lạc xuống trung tâm huyện Simacai để báo cáo tình hình.

Mưa lớn khiến toàn bộ những chiếc điện thoại di động của cả đoàn lúc này chỉ còn lại mỗi chức năng nghe nhạc và sắp tới sẽ trở thành vô dụng khi điện đã mất và may lắm thì chỉ có những chiếc Nokia huyền thoại còn giữ được vai trò làm đèn pin. Những chiếc nến giờ mới có cơ hội được phát huy nhưng số lượng cũng chẳng còn lại nhiều, may lắm thì chỉ đủ dùng cho cả ngày mai.

Anh Huy sắp xếp cho cả đoàn ngủ tại ghế băng của nhà văn hóa xã, do điều kiện thiếu thốn nên cứ 2 người sẽ ngủ trên 1 chiếc ghế, số các bạn nam còn lại có lẽ sẽ phải trải tạm quần áo cũ làm nền để ngủ. Đang giữa mùa hè mà ai nấy cũng thấy lạnh buốt xương, nếu là mùa đông thì có lẽ đã làm cái bếp củi giữa nhà để sưởi ấm, còn bây giờ ai mà lạnh thì chịu khó sưởi tạm nến vậy.

Gia đình người dân tộc bị nạn cũng ở chung với đoàn tình nguyện, họ vừa được ăn mỳ Hảo Hảo nên cũng ấm người và hoàn hồn trở lại sau vụ lở đất kinh hoàng, ủy ban xã cũng cắt cử một số thanh niên bản túc trực bên ngoài vừa làm công tác bảo vệ vừa làm nhiệm vụ thông tin tuyên truyền.

Lúc này, sau khi hầu hết các bạn nữ đã thấm mệt và chìm vào giấc ngủ, Tranny mới lọ dọ mò sang phía Quang “rùa” – cô nàng vừa ngồi lau chùi và hong khô những chiếc thẻ nhớ vô cùng quan trọng, cất giữ cẩn thận vào chiếc balo, Tranny che 1 ngón tay lên miệng, Suỵt một cái như xin phép anh Phước để sang có chuyện cần nói với cái gã lúc chiều đã làm cô giật mình.

Quang “rùa” chưa ngủ, gã đang cùng mấy anh em kiểm lại số thức ăn còn lại của cả đoàn, hình như chỉ còn vài thùng mì tôm và một ít cá khô, lượng nước mang theo cũng mất nhiều chỉ còn lại vài chai 1,5l. Nếu trời cứ mưa như thế này thêm một vài ngày nữa và liên lạc với bên ngoài tiếp tục bị cắt đứt, không hiểu cả đoàn sẽ ăn uống và sinh hoạt như thế nào đây ???

Anh Huy ngán ngẩm, bỏ ra phía sau nhà đi vệ sinh, những người còn lại cũng tản mác về chỗ ngủ. Quang “rùa” cũng ngao ngán, chui vào một góc, dựa lưng vào tường…

Chưa kịp ấm lưng thì đã thấy có 1 bóng người xách nến xuất hiện ngay trước mặt, Quang nheo mắt, nhìn kỹ mới nhận ra là Tranny, không hiểu cô nàng đêm hôm còn lọ dọ mò sang bên này làm gì, chưa kịp cất tiếng thì Tranny đã hỏi :

- Em ngồi nói chuyện với anh một lát được không ?

- Ừ, được…gã Rùa gật đầu !!

Nói xong, Quang ngồi xịch sang một bên, phía dưới là 2 chiếc áo sơ mi được gã trải ra làm nệm, may mà nhà văn hóa được xây bởi dự án của huyện nên khá kiên cố và không bị dột cũng như ẩm ướt chứ nếu không cả đoàn có lẽ đã xông hơi mà ngủ cả đêm nay mất.

Đặt cây nến ở phía trước, Tranny ngồi xuống bên cạnh Quang, co hai chân lên để không chạm vào mọi người, cô nàng ôm đầu gối, xõa tóc sang một bên, ngoái đầu ngắm nhìn người bạn lâu năm không gặp…

- Lâu lắm rồi bọn mình mới lại ngồi cạnh nhau như thế này anh nhỉ !

Quang cười, có nằm mơ gã cũng không nghĩ cái cô bé Lọ Lem hiền lành ngoan ngoãn ngày nào bây giờ lại là cô việt kiều xinh đẹp và ương bướng Tranny, mà sao gã không nghĩ ra nhỉ, Trà My và Tranny ??

- Hồi bé hình như tối nào anh với em cũng ngồi trong bóng tối để nói chuyện với nhau, chỉ dám bật chiếc đèn ngủ rồi chui xuống góc bàn…ngốc thật !!

- Sao lại ngốc ? Em chẳng thấy ngốc gì cả, hồi nhỏ toàn là anh kể chuyện cho em nghe, tối nào em cũng chờ anh xuất hiện, vì em biết chắc mỗi ngày anh sẽ lại kể cho em một câu chuyện mới.

- Nói đến kể chuyện anh mới nhớ, hồi đấy ngày nào anh cũng đòi mẹ kể chuyện cho nghe rồi sau đó học thuộc lòng để sang kể cho em, không nghĩ là hồi bé mình còn gan hơn cả bây giờ.

- Mẹ anh mất được bao nhiêu năm rồi ?

- 9 năm rồi, từ hồi anh sang chào em rồi bỏ đi ấy, anh cũng có về quê vài lần để sang mộ cho mẹ, anh cũng đi tìm em nhưng người ta bảo em và bố đã chuyển sang nước ngoài sinh sống.

- Vâng !! ba em không ở được với dì nên đưa em sang Mỹ học, em chẳng có cách nào liên lạc được với anh cả !! em cũng rất muốn tìm xem anh đang ở đâu, làm gì và như thế nào…chỉ không ngờ…

- Không ngờ điều gì ??

- Không ngờ anh lại khác rất nhiều so với em tưởng tượng, nhưng em rất vui vì anh có một cuộc sống tốt như thế này, thật sự đấy !

- Em nghĩ anh gầy gò, đen xì xì và lầm lì như hồi bé chứ gì ?

- Haha ? đen xì, lầm lì, chứ gì…anh nói vần thật đấy, lúc chiều khi mà anh ném em xuống rồi hỏi em một loạt những câu hỏi…thật sự em rất bất ngờ…

- Anh còn bất ngờ hơn em nhiều, không thể tin được Lọ Lem lại là em !!

- Sao lại không thể là em ? có mà anh ấy, không tin được gã Rùa lại là anh mới đúng ! À, anh còn nhớ chiếc nhẫn mà anh tặng em không ?

- Có chứ ! Em vẫn còn giữ à ?

- Vâng, năm lớp 10 em đã đeo nó vừa vào tay rồi nhé và em đeo suốt đến tận bây giờ…

- Vậy sao ? anh đâu có thấy tay em đeo nhẫn gì đâu ?

- Em cất đi rồi ! Em sợ sẽ làm mất nó, mà mất nó thì đồng nghĩa với việc chẳng còn món quà nào để anh nhận ra em nữa…

- Chỉ là 1 chiếc nhẫn i-nốc thôi mà, thế hôm nào về đến Hà Nội em cho anh xem nhé !

- Tất nhiên !! mà em lo quá !! không biết bao giờ mới tạnh mưa…

- Ngày mai sẽ tạnh thôi, không sao đâu…em lại giống hồi bé rồi đấy, lúc chiều em anh hùng lắm kia mà ?

- Chả biết tự nhiên em thấy nhớ hồi xưa, 9 năm rồi, vậy mà em vẫn gặp lại được anh…

- Cái đấy người ta gọi nó là duyên số đấy cô ạ !! Thôi em đi ngủ đi kẻo mệt…

- Ưm..được rồi, em về chỗ đây, mai em sẽ lại nói chuyện với anh tiếp, anh cũng ngủ đi nhé !

Đêm hôm đó có lẽ là một buổi đêm đặc biệt, trong giấc mơ dường như cả Lọ Lem lẫn Quang “rùa” đều mơ thấy mình được trở về thời thơ bé – cái thời vô lo vô nghĩ với biết bao kỷ niệm đẹp, có lẽ trong chúng ta ai cũng giữ cho mình một tuổi thơ để mà nhớ và sau này cho dù có lớn đến bao nhiêu thì vẫn ít nhất một lần mong ước mình được bé lại...Chẳng có kỷ niệm thơ bé nào có thể đẹp hơn kỷ niệm cùng với một nàng công chúa, một cô bé hàng xóm đi đôi giầy mầu đỏ như trong câu chuyện của mèo máy Doremon, chúng ta không thể quay trở về quá khứ để làm lại những điều chưa dám, không thể xoay ngược thời gian để thực hiện những gì còn thiếu sót, nhưng may sao cuộc sống vẫn còn cho tất cả hai chữ “ngày mai” để được làm những gì mình mong muốn. Sống trên đời này, mấy ai có thể tìm lại được “tuổi thơ” của mình giữa hiện tại ?

7h sáng !! Chuông điện thoại của Duy Minh vang lên inh ỏi khiến cho cậu em ngủ cùng phòng phải ôm chặt gối ép vào tai, miệng hét lên giận dữ :

- Anh Minh !! Dậy nghe điện thoại đi…

Vị thầy giáo trẻ thức cả đêm qua xem bóng đá, mắt lờ đờ, người phờ phờ, lồm cồm mò dậy, định tắt chuông đi ngủ tiếp…nhưng nhìn 2 cái chữ mờ mờ hiện lên chiếc điện thoại, Duy Minh vội vàng đeo kính vào, hắng giọng lấy lại hơi rồi bấm phím answer :

- A lô ! Vân Anh à ! Anh nghe này !!

- Thầy dậy chưa ? xuống tầng 1 em nhờ chút việc !! bên kia đầu dây là giọng nói hớt hải của Vân Anh.

Đoán là có chuyện, Duy Minh phi vội vào nhà tắm, đánh răng rửa mặt thật nhanh, vuốt lại mái tóc, mặc chiếc áo font và quần Jean ngố rồi lao ra bên ngoài, chui vào thang máy !!

Vừa trông thấy bóng dáng Duy Minh đi tới, Vân Anh đã hớt hải :

- Thầy giúp em với !!

- Từ đã nào, có chuyện gì vậy !! gã vừa lo lo vừa đỡ cô nàng ngồi xuống.

- Đội tình nguyện trường mình đi Simacai, đáng lẽ hôm qua đã phải về Hà Nội rồi vậy mà em gọi điện mãi cho mọi người mà không liên lạc được…

- Em gọi hết chưa ? biết đâu máy họ hết pin thì sao ? hay là trên ấy không có mạng ?

- Không phải ạ, hôm qua em xem thời sự người ta có cập nhật thông tin về cơn mưa lớn bất chợt ở các tỉnh miền núi phía Bắc, có lẽ đoàn gặp mưa nên chưa về được…Thầy xem có cách nào để liên lạc với ai ở trên Simacai không ạ ?

Ngẫm nghĩ một lát, Duy Minh chợt nhớ ra mình có tham gia một diễn đàn Film HD trên mạng và quen một anh ở trên Simacai có nick name là Sonkhomu, gã móc vội điện thoại, gọi điện cho một ai đó chắc là Admin của diễn đàn, hỏi qua hỏi lại hồi lâu cuối cùng cũng có được số điện thoại của Sonkhomu…vội vội vàng vàng gã gọi điện…



SiMaCai


Đúng như dự đoán của Quang, tới sáng nay cơn mưa lớn đã có dấu hiệu chững lại và có thể sẽ ngừng mưa vào khoảng giữa trưa. Lúc này ở dưới Ủy ban Huyện, người ta đã điều được xe cẩu lên để giải tỏa đoạn đường bị lở đất, chắc vài ba tiếng nữa con đường sẽ được thông và ngay sau khi có tin vui báo về cả đoàn sẽ lại lên xe trở về Hà Nội.

Khỏi phải nói anh Huy trưởng đoàn là người phấn khởi nhất, chuyến đi này đúng là gặp nhiều chông gai, nhưng cả đoàn đã đồng tâm đồng lòng vượt qua được, không ai bị làm sao, đúng là may mắn, lần này trở về nhà chắc chắc sẽ có cả đống truyện thần thoại mà thêu dệt lại cho lũ đàn em…

Đang hí hửng ra mặt thì bỗng nhiên có tiếng gọi thất thanh từ trong nhà :

- Anh Huy !! anh Huy !!!

Đoán là có chuyện chẳng lành, cả nhóm vội vàng quay vào trong ngay :

- Sao ?? Có chuyện gì thế ? Mất đồ à ?? anh Huy lớn tiếng hỏi…

- Anh đừng có điên ! Tranny, nó bị làm sao ấy, người lạnh toát, mà cứ rét run lên thôi…

- Cái gì ? Bị làm sao ? Tranny, Tranny !!!

Nằm trên chiếc ghế băng, phía dưới chỉ lót một lớp áo mỏng, Lọ Lem mắt lờ đờ cố gắng mở miệng để trả lời, nhưng dường như cô nàng không thể cất nổi tiếng nói, 9 năm trước Lọ Lem đã trải qua ca phẫu thuật tim tưởng như thất bại, sau đó cô bé đã phải cố gắng tập luyện rất nhiều mới có được một sức khỏe như người bình thường, nhưng việc dầm mưa quá lâu trong buổi chiều hôm qua đã khiến Lọ Lem bị cảm lạnh.

- Gọi Quang “rùa”, đi gọi Quang “rùa” ngay !! mau lên !! Anh Huy ra lệnh cho một cậu sinh viên đứng gần nhất !

Lúc này Quang đang cùng đội hậu cần nấu ăn trong bếp nhà bác trưởng thôn cách nhà văn hóa vài trăm mét. Cả chiều qua mọi người chỉ ăn có mỗi bát mỳ tôm, lại dầm mưa lâu như vậy nên từ sáng sớm Quang đã giục đội Hà “hậu cần” dậy sớm vào trong thôn, nhóm bếp để nấu cơm cho cả đoàn.

Đang loay hoay với cái bếp củi, chợt nghe tiếng gọi từ xa của thằng Thanh, Quang bỏ dở đấy, chùi tay vào ống quần, đứng dậy đi ra bên ngoài…

Thằng Thanh thở hồng hộc, vừa thở vừa nói :

- Anh về nhà ngay !! Tranny bị cảm lạnh rồi…bạn ấy…

Không cần nghe hết câu, Quang cũng chẳng cần xỏ chân vào đôi giầy, lao một mạch về nhà văn hóa xã…vừa chạy gã vừa trách mình thật ngốc…Lọ Lem có tiểu sử bệnh tim, sức khỏe vốn đã yếu, lại dầm mưa cả ngày như vậy, đến đêm thì phải ngủ trong điều kiện trời mưa to gió lạnh, không cảm lạnh mới là lạ…

Về đến nhà văn hóa thôn, Quang lao ngay về phía cuối góc, mọi người đã kê 2 chiếc ghế lại thành một chiếc giường cho Lọ Lem, hai bạn nữ đang cố gắng xoa tay xoa chân cho cô bé ấm lại…

Trông thấy vậy, Quang hết hồn quát lớn :

- Đừng xoa nữa, bỏ tay ra ngay !!

2 bạn nữ giật mình, buông tay… Quang lao vào, vừa kéo chăn đắp ấm cho Lọ Lem vừa giải thích :

- Người ta bị cảm lạnh ! Không được làm ấm chân tay nếu không tim và phổi sẽ tiếp tục giảm nhiệt, chết có ngày đấy ! 2 đứa mặc áo mưa vào, ra vườn kiếm cho anh ít tía tô, hành răm với gừng. Còn anh Phước, anh chịu khó chạy sang nhà bác trưởng thôn, dặn chị Hà ưu tiên nấu cho em một bát cháo nhuyễn, đi nhanh đi !!

Dặn dò xong, Quang cúi xuống để gọi Lọ Lem :

- Tranny, Tranny, có nghe anh nói gì không ??

Lọ Lem cố gắng lắm mới mở được đôi mắt, giọng líu ríu, hơi thở dốc và chậm hơn so với bình thường :

- Em.. không.. sao.. đâu…

Quang “rùa” cho mọi người đóng chặt cửa để chắn gió, phủ kín đầu cho cô bé, trong lòng hết sức lo lắng, gã dặn tiếp :

- Phải gọi y bác sĩ thôi, ở đây mình không đủ điều kiện đâu, anh Huy anh xem có liên lạc được ở đâu không ?

- Để anh cố gắng ! Mà ở đây thì đào đâu ra bác sĩ ? Còn cách nào khác không em ?

- Nếu ăn cháo xong mà Tranny ấm lại thì không sao, còn nếu không thì phải đánh cảm thôi…
Nhưng có vẻ như bát cháo không về kịp đến nơi !!


Toàn thân Lọ Lem lúc này lạnh toát, nhịp thở của cô nàng chậm lại, đôi mắt Lọ Lem trĩu nặng rồi nhắm hoàn toàn, cô chìm vào giấc ngủ và chẳng còn nghe thấy những tiếng gọi của Quang “rùa” nữa…

Trong cơn mơ miên man, Lọ Lem thấy mình nằm trên một chiếc giường bệnh trắng xóa, toàn thân được cắm nối vào một chiếc máy và cô nàng không thể cử động được gì…khung cảnh này sao giống hệt với hồi bé cách đây 9 năm khi Lọ Lem cũng phải nhập viện để thực hiện ca phẫu thuật tim….

Lọ Lem muốn nói gì đó, muốn gọi thật to tên một ai đó…nhưng không thể, thậm chí muốn cử động một ngón tay cũng không được…

Quá sợ hãi, quá hoảng hốt, cô bé nhắm tịt mắt lại không dám nhìn bất kỳ vật gì trong căn phòng trắng xóa này…nhưng cứ nhắm mắt, cô lại không thở được, ***g ngực cứ thế căng lên và đau nhói, Lọ Lem bắt đầu thở dốc, mỗi lúc không khí một ít hơn, cô đành phải mở mắt ra…nhưng trước mắt cô lúc này là một màn sương phủ trắng xóa và dầy đặc, chẳng còn nhìn thấy gì nữa, màn sương ấy khiến Lọ Lem lạnh toát người, lạnh như đang bị nhốt trong nhà kho đông lạnh vậy…

Bế tắc và sợ sệt, Lọ Lem trực trào nước mắt, nhưng…kìa…cánh cửa chính được mở ra…có ai đó đang bước vào…mờ quá, cô nhìn không rõ…

Dáng người cao cao, dáng đi xiêu vẹo, người đó lại gần bên Lọ Lem, hai tay xua tan hết đám sương mờ…Lọ Lem mừng rỡ, là anh Rùa !!

Gã Rùa của cô nhìn Lọ Lem với đôi mắt trìu mến, tay nắm lấy tay cô, Lọ Lem muốn nói điều gì đó, muốn cử động một chút gì đó, nhưng không thể…

Rồi đột nhiên gã Rùa cúi thấp xuống…đặt lên môi cô một nụ hôn…rất nhẹ và ngọt ngào…

Lọ Lem bỗng nhiên cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều…cô cũng không còn thấy lạnh nữa, hơi thở đã trở lại bình thường…dường như anh Rùa vừa tiếp thêm cho cô một nguồn sinh khí nào đó rất đặc biệt, phải chăng nó đến từ nụ hôn ? Nghĩ đến đây Lọ Lem bỗng thấy xấu hổ và ngượng ngùng…cô nhắm mắt lại, suy nghĩ về những điều đã qua…

Bỗng Lọ Lem giật mình !! Có một ai đó xuất hiện ngay bên cạnh…gã nắm lấy tay cô, đôi mắt mở trừng trừng như muốn ăn tươi nuốt sống…là Việt “bat”…

Lọ Lem giãy dụa, vằng mình khỏi kẻ mới đến, lấy hết sức, cô vùng mình dậy thật mạnh khiến toàn bộ dây rợ cắm trên người bị bung ra hết…

Mở mắt ra…Lọ Lem trông thấy không phải là Việt “bat”, mà là rất đông các bạn sinh viên trong đoàn tình nguyện, mọi người đã túc trực bên cô suốt từ nẫy đến giờ. Ngó trước ngó sau, không thấy Quang “rùa” đâu, Lọ Lem vẫn còn mệt hỏi nhỏ :

- Anh Quang đâu rồi anh Phước ?

Từ đằng xa, Quang “rùa” hai tay bê bát cháo giải cảm vừa đi vừa nói “Nước sôi, nước sôi…tránh ra nào…”

Trông thấy Lọ Lem đã có thể ngồi dậy, Quang vui lắm, ngồi ngay bên cạnh, bảo một bạn đỡ lưng cho Tranny, rồi bắt cô ép người xuống cố gắng hít lấy hơi cháo nóng và mùi của tía tô, gừng, hành để cho ấm người, đoạn gã cũng quảng cáo :

- Ăn xong bát cháo này đảm bảo em sẽ khỏe mạnh trở lại…

Lọ Lem mỉm cười, nhìn Quang “rùa” một cách trìu mến, hai tay đỡ lấy bát cháo, đột nhiên cô nàng buột miệng hỏi :

- Khi nãy anh vừa hôn em phải không ?

XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.GIAITRI.PRO